Khi kỳ nghỉ hè sắp kết thúc, Nhung Ngọc có thêm một con thú cưng mới. Một con quái vật xúc tu. Nó thoạt nhìn giống như một khối chất nhờn trong suốt, màu lam nhạt, lấp lánh đẹp đẽ như pha lê, nhỏ xíu xiu, đặt trong lòng bàn tay thì rung rinh như thạch rau câu. Chỉ cần chọc một cái, nó sẽ phát ra tiếng "Chiu chiu ọp ọp", nhão nhão dính dính. Nếu bị bóp quá mạnh, chọc thấy đau, nó sẽ lập tức vươn mấy cái xúc tu nho nhỏ ra để kháng nghị, cả cơ thể nhão nhoẹt như cao su có tình đàn hồi cao, rồi "bẹp bẹp" nhảy tại chỗ. Nhung Ngọc phát hiện ra bé con này trong một tiệm tạp hóa. Lúc ấy nó đang hết sức cẩn thận bám trên cửa sổ, trốn con chó dữ mà khách để ngoài cửa, từng chút từng chút một trườn đi. Đợi đến khi con chó kia bị dắt đi, nó dường như là gan to ra, trong nắng sớm duỗi mình, vểnh hai cái xúc tu be bé, như đang ngáp một cái, hoặc là đang vươn vai lười biếng. Bị Nhung Ngọc phát hiện, nó lập tức dán chặt trên cửa kính, giả bộ mình chỉ là một vũng nước mũi. Tiếc là vẫn không thoát khỏi…

Truyện chữ