Ngày thứ hai sau khi đính hôn với vị hôn phu, ta bỗng xuyên đến mười năm sau. Vừa mở mắt, bên đầu giường đã thấy một đôi long phụng thai đáng yêu nép sát vào nhau, rụt rè gọi ta một tiếng “nương thân”. Chẳng bao lâu sau, ta gặp lại phu quân của mười năm sau. Dung mạo chàng vẫn như trước, nhưng giữa chân mày lại phủ một tầng hàn ý thâm trầm, chẳng còn nửa phần phong nhã như gió mát trăng thanh thuở ban sơ. Mãi về sau ta mới hay, thân xác này đã bị kẻ khác chiếm cứ suốt mười năm trời. 1 Ngày hôm qua chính là ngày thanh mai trúc mã mang sính lễ đến cửa cầu thân. Ta đã ngưỡng mộ dung mạo tuấn tú của chàng từ lâu, cuối cùng hôm qua cũng được toại nguyện. Khi tiễn chàng ra khỏi phủ, chàng mỉm cười dịu dàng với ta, dáng vẻ tựa gió mát trăng thanh khiến ta say mê đến mức đọc thoại bản suốt nửa đêm, chỉ hận không thể lập tức thành thân ngay ngày hôm sau. Tỳ nữ Lệ Chi đứng bên còn trêu chọc, bảo ta đây chính là “mộng nữ” trong truyền thuyết. Nghĩ đến việc hôm nay Trì Nghiên Trì hẹn ta đi đạp…
Tác giả: