Tác giả:

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan Trường Tam Trung thành phố, ngày 2 tháng 9, ngày thứ hai của học kỳ mới. Rõ ràng đã là mùa thu, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt như giữa hè, vàng rực rỡ dội xuống từ bầu trời, len lỏi qua cửa sổ lớp học, khiến bầu không khí trong căn phòng vốn đã nhỏ hẹp càng thêm oi bức. Chu Kỳ ngồi trên ghế ở hàng cuối cùng của lớp, vẻ mặt u ám ngoạm kem cắn miếng lớn, đồng thời lơ đãng đưa mắt quét qua đám học sinh trong lớp. Ánh mắt hung dữ của cậu khiến bất cứ bạn học nào bị nhìn trúng cũng phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. Bình thường hay thấy Chu Kỳ cười hì hì, đột nhiên thấy mặt cậu hằm hằm sát khí thế này, đúng là có chút đáng sợ. Đột nhiên, cửa sau xôn xao, mấy học sinh ùa vào. Đứa đi đầu vừa thấy Chu Kỳ đã cười: “Ơ, Chu Kỳ sao thế kia? Mặt mày nghiêm trọng thế, không vui à?” Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn người vừa đến, người này cao hơn mét chín, đầu húi cua, vừa cao vừa gầy như cái cột cờ, cậu ta ngồi ngay bên cạnh Chu Kỳ, tên là Cao Thành. Chu Kỳ khó chịu đáp: “Ông đây…

Chương 29

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính MìnhTác giả: Phác Tả HữuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan Trường Tam Trung thành phố, ngày 2 tháng 9, ngày thứ hai của học kỳ mới. Rõ ràng đã là mùa thu, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt như giữa hè, vàng rực rỡ dội xuống từ bầu trời, len lỏi qua cửa sổ lớp học, khiến bầu không khí trong căn phòng vốn đã nhỏ hẹp càng thêm oi bức. Chu Kỳ ngồi trên ghế ở hàng cuối cùng của lớp, vẻ mặt u ám ngoạm kem cắn miếng lớn, đồng thời lơ đãng đưa mắt quét qua đám học sinh trong lớp. Ánh mắt hung dữ của cậu khiến bất cứ bạn học nào bị nhìn trúng cũng phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. Bình thường hay thấy Chu Kỳ cười hì hì, đột nhiên thấy mặt cậu hằm hằm sát khí thế này, đúng là có chút đáng sợ. Đột nhiên, cửa sau xôn xao, mấy học sinh ùa vào. Đứa đi đầu vừa thấy Chu Kỳ đã cười: “Ơ, Chu Kỳ sao thế kia? Mặt mày nghiêm trọng thế, không vui à?” Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn người vừa đến, người này cao hơn mét chín, đầu húi cua, vừa cao vừa gầy như cái cột cờ, cậu ta ngồi ngay bên cạnh Chu Kỳ, tên là Cao Thành. Chu Kỳ khó chịu đáp: “Ông đây… Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: ChanNgô Thiết Thạch hít sâu một hơi, nghiêm mặt: “Tao hỏi, hai đứa mày trả lời.”Chu Kỳ và Cố Viễn Du nhìn nhau một cái, cùng nhau gật đầu.Ngô Thiết Thạch quay sang Cố Viễn Du: “Mày có thích tao không?”Nếu không phải vì biểu cảm trên mặt Ngô Thiết Thạch lúc này quá đỗi nghiêm trọng, Chu Kỳ đã thực sự đã phì cười — cậu thật sự không hiểu nổi tại sao lão Ngô luôn cứ đinh ninh rằng mình và Cố Viễn Du có ý đồ với gã.Cố Viễn Du dứt khoát lạ thường: “Không thích.”Ngô Thiết Thạch gật đầu, lại quay sang Chu Kỳ: “Còn mày?”Chu Kỳ cân nhắc từ ngữ: “Lão Ngô này, mày là người rất tốt, nhưng tao cũng không có ý đó với mày đâu…”Nghe xong câu cuối của Chu Kỳ, cả cơ thể Ngô Thiết Thạch mới thả lỏng ra, gã dùng bàn tay hộ pháp vỗ vỗ lồng ngực mình: “Thế thì tốt, ối, hồi nhỏ mẹ tao có đi xem bói, thầy bói nói số tao mang sát khí, đi đến đâu là gây sóng gió đến đó, khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh ái mộ. Nhưng lòng tao chỉ có mỗi Từ Thải Thải thôi, nếu hai đứa mày mà cùng chấm tao, tao lại không thể đáp lại, lỡ hai chúng mày vì tranh giành tao mà anh em trở mặt thì biết tính làm sao?”“…” Chu Kỳ kéo Cố Viễn Du sang một bên thì thầm: “Tôi nói này, lúc mình đi có thể mang Lão Ngô theo không? Với trí tưởng tượng này, nó làm tác giả hay biên kịch thì đúng bài luôn, nó mà hạ bút viết đại thôi cũng ra mấy bộ tiểu thuyết máu chó mà các bà các mẹ mê mẩn ấy chứ!”Cố Viễn Du: “… Đừng quậy nữa.”Ngô Thiết Thạch đứng sau lưng hai người cười hì hì: “Nhưng nói trước nhé, tuy tao làm anh em với hai đứa chúng mày, nhưng tuyệt đối không làm kiểu anh em có thể hôn môi như chúng mày đâu!”Chu Kỳ: “…”Cho dù Cố Viễn Du đã bôn ba sương gió nhiều năm nhưng da mặt vẫn chưa luyện đủ độ dày, hắn đơ mặt quay đi chỗ khác.Chu Kỳ thì cười hề hề: “Mày đừng có mà bôi bác người ta, coi chừng tao nằm lăn ra đất ăn vạ bây giờ!”   Tuy nhiên, Chu Kỳ hiểu rõ Ngô Thiết Thạch chỉ có vẻ ngoài thô ráp, thực chất bên trong cũng rất tinh tế. Những lời vừa rồi rõ ràng là để nhắn nhủ hai người: Hai chúng mày có quan hệ gì cũng không sao, tao không bận tâm.Chu Kỳ thấy khá cảm động, tối hôm đó cậu liền đặt mua một combo quà tặng đại học cực khủng trên mạng, gồm hàng trăm bộ đề thi thử, bộ sách bài tập đủ các môn, cùng một hộp đầy bút bi đen.Đến khi hàng giao tới, Chu Kỳ khệ nệ xách đồ sang lớp Ngô Thiết Thạch. Thấy đống đề thi đó, Ngô Thiết Thạch muốn nôn mửa đến nơi: “Người anh em thiện lành của tao, mày là anh trai ruột của tao, mày định khắc bốn chữ lấy oán báo ơn lên lưng tao đấy à?”Chu Kỳ cười khoái chí: “Nói bậy, rõ ràng là tận trung báo quốc mà.”Tháng 12 đến là Tết cũng cận kề, gần như ai nấy đều mong ngóng. Không khí trên đường phố ngày càng rộn rạng, tưng bừng. Chu Kỳ như một ông cụ non, đút hai tay vào ống tay áo, hỏi Cố Viễn Du: “Tết năm nay ăn Tết thế nào đây?”Ngày Tết quan trọng thế này, người khác chắc chắn đều đón Tết ở nhà, Chu Kỳ chỉ có nước bám lấy Cố Viễn Du. Cố Viễn Du chưa kịp lên tiếng, Chu Kỳ đã thọc tay vào túi quần, lôi ra một tờ giấy nhăn nhúm.Cố Viễn Du: “Giấy chùi mũi cậu cũng nhét túi à?”“…” Chu Kỳ tức đến nổ đom đóm mắt: “Đây là tờ rơi người ta phát cho tôi lúc đi trên đường hôm qua đấy!”Cậu mở ra, vuốt phẳng, trên đó là mấy chữ hồng rực rỡ: Nơi tuyệt vời để đón giao thừa! Cùng những thú cưng đáng yêu trải qua đêm xuân tại khách sạn!Cạnh dòng chữ là hình minh họa chó mèo hoạt hình, dòng dưới cùng là địa chỉ: Khách sạn XXXX, hân hạnh đón chào quý khách.Chu Kỳ nói: “Tôi khá thích động vật nhỏ, hôm đó tụi mình tới đây chơi đi? Cũng không đắt lắm, 200 tệ một người.”Cố Viễn Du nhìn tờ rơi, cứ thấy có gì đó kỳ quặc, nhưng bị ánh mắt mong chờ của Chu Kỳ nhìn chằm chằm, hắn liền mất hết nguyên tắc mà gật đầu: “Được.”**Chan: Clm thú cưng này giống đi ăn hải sản, cụ thể là ghẹ 45kg à???? =))))))))))

Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan

Ngô Thiết Thạch hít sâu một hơi, nghiêm mặt: “Tao hỏi, hai đứa mày trả lời.”

Chu Kỳ và Cố Viễn Du nhìn nhau một cái, cùng nhau gật đầu.

Ngô Thiết Thạch quay sang Cố Viễn Du: “Mày có thích tao không?”

Nếu không phải vì biểu cảm trên mặt Ngô Thiết Thạch lúc này quá đỗi nghiêm trọng, Chu Kỳ đã thực sự đã phì cười — cậu thật sự không hiểu nổi tại sao lão Ngô luôn cứ đinh ninh rằng mình và Cố Viễn Du có ý đồ với gã.

Cố Viễn Du dứt khoát lạ thường: “Không thích.”

Ngô Thiết Thạch gật đầu, lại quay sang Chu Kỳ: “Còn mày?”

Chu Kỳ cân nhắc từ ngữ: “Lão Ngô này, mày là người rất tốt, nhưng tao cũng không có ý đó với mày đâu…”

Nghe xong câu cuối của Chu Kỳ, cả cơ thể Ngô Thiết Thạch mới thả lỏng ra, gã dùng bàn tay hộ pháp vỗ vỗ lồng ngực mình: “Thế thì tốt, ối, hồi nhỏ mẹ tao có đi xem bói, thầy bói nói số tao mang sát khí, đi đến đâu là gây sóng gió đến đó, khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh ái mộ. Nhưng lòng tao chỉ có mỗi Từ Thải Thải thôi, nếu hai đứa mày mà cùng chấm tao, tao lại không thể đáp lại, lỡ hai chúng mày vì tranh giành tao mà anh em trở mặt thì biết tính làm sao?”

“…” Chu Kỳ kéo Cố Viễn Du sang một bên thì thầm: “Tôi nói này, lúc mình đi có thể mang Lão Ngô theo không? Với trí tưởng tượng này, nó làm tác giả hay biên kịch thì đúng bài luôn, nó mà hạ bút viết đại thôi cũng ra mấy bộ tiểu thuyết máu chó mà các bà các mẹ mê mẩn ấy chứ!”

Cố Viễn Du: “… Đừng quậy nữa.”

Ngô Thiết Thạch đứng sau lưng hai người cười hì hì: “Nhưng nói trước nhé, tuy tao làm anh em với hai đứa chúng mày, nhưng tuyệt đối không làm kiểu anh em có thể hôn môi như chúng mày đâu!”

Chu Kỳ: “…”

Cho dù Cố Viễn Du đã bôn ba sương gió nhiều năm nhưng da mặt vẫn chưa luyện đủ độ dày, hắn đơ mặt quay đi chỗ khác.

Chu Kỳ thì cười hề hề: “Mày đừng có mà bôi bác người ta, coi chừng tao nằm lăn ra đất ăn vạ bây giờ!”

 
 

Tuy nhiên, Chu Kỳ hiểu rõ Ngô Thiết Thạch chỉ có vẻ ngoài thô ráp, thực chất bên trong cũng rất tinh tế. Những lời vừa rồi rõ ràng là để nhắn nhủ hai người: Hai chúng mày có quan hệ gì cũng không sao, tao không bận tâm.

Chu Kỳ thấy khá cảm động, tối hôm đó cậu liền đặt mua một combo quà tặng đại học cực khủng trên mạng, gồm hàng trăm bộ đề thi thử, bộ sách bài tập đủ các môn, cùng một hộp đầy bút bi đen.

Đến khi hàng giao tới, Chu Kỳ khệ nệ xách đồ sang lớp Ngô Thiết Thạch. Thấy đống đề thi đó, Ngô Thiết Thạch muốn nôn mửa đến nơi: “Người anh em thiện lành của tao, mày là anh trai ruột của tao, mày định khắc bốn chữ lấy oán báo ơn lên lưng tao đấy à?”

Chu Kỳ cười khoái chí: “Nói bậy, rõ ràng là tận trung báo quốc mà.”

Tháng 12 đến là Tết cũng cận kề, gần như ai nấy đều mong ngóng. Không khí trên đường phố ngày càng rộn rạng, tưng bừng. Chu Kỳ như một ông cụ non, đút hai tay vào ống tay áo, hỏi Cố Viễn Du: “Tết năm nay ăn Tết thế nào đây?”

Ngày Tết quan trọng thế này, người khác chắc chắn đều đón Tết ở nhà, Chu Kỳ chỉ có nước bám lấy Cố Viễn Du. Cố Viễn Du chưa kịp lên tiếng, Chu Kỳ đã thọc tay vào túi quần, lôi ra một tờ giấy nhăn nhúm.

Cố Viễn Du: “Giấy chùi mũi cậu cũng nhét túi à?”

“…” Chu Kỳ tức đến nổ đom đóm mắt: “Đây là tờ rơi người ta phát cho tôi lúc đi trên đường hôm qua đấy!”

Cậu mở ra, vuốt phẳng, trên đó là mấy chữ hồng rực rỡ: Nơi tuyệt vời để đón giao thừa! Cùng những thú cưng đáng yêu trải qua đêm xuân tại khách sạn!

Cạnh dòng chữ là hình minh họa chó mèo hoạt hình, dòng dưới cùng là địa chỉ: Khách sạn XXXX, hân hạnh đón chào quý khách.

Chu Kỳ nói: “Tôi khá thích động vật nhỏ, hôm đó tụi mình tới đây chơi đi? Cũng không đắt lắm, 200 tệ một người.”

Cố Viễn Du nhìn tờ rơi, cứ thấy có gì đó kỳ quặc, nhưng bị ánh mắt mong chờ của Chu Kỳ nhìn chằm chằm, hắn liền mất hết nguyên tắc mà gật đầu: “Được.”

**

Chan: Clm thú cưng này giống đi ăn hải sản, cụ thể là ghẹ 45kg à???? =))))))))))

Xuyên Vào Truyện Fanfic Của Chính MìnhTác giả: Phác Tả HữuTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hài Hước, Truyện Xuyên Không Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: Chan Trường Tam Trung thành phố, ngày 2 tháng 9, ngày thứ hai của học kỳ mới. Rõ ràng đã là mùa thu, nhưng ánh nắng vẫn gay gắt như giữa hè, vàng rực rỡ dội xuống từ bầu trời, len lỏi qua cửa sổ lớp học, khiến bầu không khí trong căn phòng vốn đã nhỏ hẹp càng thêm oi bức. Chu Kỳ ngồi trên ghế ở hàng cuối cùng của lớp, vẻ mặt u ám ngoạm kem cắn miếng lớn, đồng thời lơ đãng đưa mắt quét qua đám học sinh trong lớp. Ánh mắt hung dữ của cậu khiến bất cứ bạn học nào bị nhìn trúng cũng phải ngoảnh mặt đi chỗ khác. Bình thường hay thấy Chu Kỳ cười hì hì, đột nhiên thấy mặt cậu hằm hằm sát khí thế này, đúng là có chút đáng sợ. Đột nhiên, cửa sau xôn xao, mấy học sinh ùa vào. Đứa đi đầu vừa thấy Chu Kỳ đã cười: “Ơ, Chu Kỳ sao thế kia? Mặt mày nghiêm trọng thế, không vui à?” Chu Kỳ ngẩng đầu nhìn người vừa đến, người này cao hơn mét chín, đầu húi cua, vừa cao vừa gầy như cái cột cờ, cậu ta ngồi ngay bên cạnh Chu Kỳ, tên là Cao Thành. Chu Kỳ khó chịu đáp: “Ông đây… Tác giả: Phác Tả Hữu | Editor: ChanNgô Thiết Thạch hít sâu một hơi, nghiêm mặt: “Tao hỏi, hai đứa mày trả lời.”Chu Kỳ và Cố Viễn Du nhìn nhau một cái, cùng nhau gật đầu.Ngô Thiết Thạch quay sang Cố Viễn Du: “Mày có thích tao không?”Nếu không phải vì biểu cảm trên mặt Ngô Thiết Thạch lúc này quá đỗi nghiêm trọng, Chu Kỳ đã thực sự đã phì cười — cậu thật sự không hiểu nổi tại sao lão Ngô luôn cứ đinh ninh rằng mình và Cố Viễn Du có ý đồ với gã.Cố Viễn Du dứt khoát lạ thường: “Không thích.”Ngô Thiết Thạch gật đầu, lại quay sang Chu Kỳ: “Còn mày?”Chu Kỳ cân nhắc từ ngữ: “Lão Ngô này, mày là người rất tốt, nhưng tao cũng không có ý đó với mày đâu…”Nghe xong câu cuối của Chu Kỳ, cả cơ thể Ngô Thiết Thạch mới thả lỏng ra, gã dùng bàn tay hộ pháp vỗ vỗ lồng ngực mình: “Thế thì tốt, ối, hồi nhỏ mẹ tao có đi xem bói, thầy bói nói số tao mang sát khí, đi đến đâu là gây sóng gió đến đó, khiến người ta không kìm lòng được mà nảy sinh ái mộ. Nhưng lòng tao chỉ có mỗi Từ Thải Thải thôi, nếu hai đứa mày mà cùng chấm tao, tao lại không thể đáp lại, lỡ hai chúng mày vì tranh giành tao mà anh em trở mặt thì biết tính làm sao?”“…” Chu Kỳ kéo Cố Viễn Du sang một bên thì thầm: “Tôi nói này, lúc mình đi có thể mang Lão Ngô theo không? Với trí tưởng tượng này, nó làm tác giả hay biên kịch thì đúng bài luôn, nó mà hạ bút viết đại thôi cũng ra mấy bộ tiểu thuyết máu chó mà các bà các mẹ mê mẩn ấy chứ!”Cố Viễn Du: “… Đừng quậy nữa.”Ngô Thiết Thạch đứng sau lưng hai người cười hì hì: “Nhưng nói trước nhé, tuy tao làm anh em với hai đứa chúng mày, nhưng tuyệt đối không làm kiểu anh em có thể hôn môi như chúng mày đâu!”Chu Kỳ: “…”Cho dù Cố Viễn Du đã bôn ba sương gió nhiều năm nhưng da mặt vẫn chưa luyện đủ độ dày, hắn đơ mặt quay đi chỗ khác.Chu Kỳ thì cười hề hề: “Mày đừng có mà bôi bác người ta, coi chừng tao nằm lăn ra đất ăn vạ bây giờ!”   Tuy nhiên, Chu Kỳ hiểu rõ Ngô Thiết Thạch chỉ có vẻ ngoài thô ráp, thực chất bên trong cũng rất tinh tế. Những lời vừa rồi rõ ràng là để nhắn nhủ hai người: Hai chúng mày có quan hệ gì cũng không sao, tao không bận tâm.Chu Kỳ thấy khá cảm động, tối hôm đó cậu liền đặt mua một combo quà tặng đại học cực khủng trên mạng, gồm hàng trăm bộ đề thi thử, bộ sách bài tập đủ các môn, cùng một hộp đầy bút bi đen.Đến khi hàng giao tới, Chu Kỳ khệ nệ xách đồ sang lớp Ngô Thiết Thạch. Thấy đống đề thi đó, Ngô Thiết Thạch muốn nôn mửa đến nơi: “Người anh em thiện lành của tao, mày là anh trai ruột của tao, mày định khắc bốn chữ lấy oán báo ơn lên lưng tao đấy à?”Chu Kỳ cười khoái chí: “Nói bậy, rõ ràng là tận trung báo quốc mà.”Tháng 12 đến là Tết cũng cận kề, gần như ai nấy đều mong ngóng. Không khí trên đường phố ngày càng rộn rạng, tưng bừng. Chu Kỳ như một ông cụ non, đút hai tay vào ống tay áo, hỏi Cố Viễn Du: “Tết năm nay ăn Tết thế nào đây?”Ngày Tết quan trọng thế này, người khác chắc chắn đều đón Tết ở nhà, Chu Kỳ chỉ có nước bám lấy Cố Viễn Du. Cố Viễn Du chưa kịp lên tiếng, Chu Kỳ đã thọc tay vào túi quần, lôi ra một tờ giấy nhăn nhúm.Cố Viễn Du: “Giấy chùi mũi cậu cũng nhét túi à?”“…” Chu Kỳ tức đến nổ đom đóm mắt: “Đây là tờ rơi người ta phát cho tôi lúc đi trên đường hôm qua đấy!”Cậu mở ra, vuốt phẳng, trên đó là mấy chữ hồng rực rỡ: Nơi tuyệt vời để đón giao thừa! Cùng những thú cưng đáng yêu trải qua đêm xuân tại khách sạn!Cạnh dòng chữ là hình minh họa chó mèo hoạt hình, dòng dưới cùng là địa chỉ: Khách sạn XXXX, hân hạnh đón chào quý khách.Chu Kỳ nói: “Tôi khá thích động vật nhỏ, hôm đó tụi mình tới đây chơi đi? Cũng không đắt lắm, 200 tệ một người.”Cố Viễn Du nhìn tờ rơi, cứ thấy có gì đó kỳ quặc, nhưng bị ánh mắt mong chờ của Chu Kỳ nhìn chằm chằm, hắn liền mất hết nguyên tắc mà gật đầu: “Được.”**Chan: Clm thú cưng này giống đi ăn hải sản, cụ thể là ghẹ 45kg à???? =))))))))))

Chương 29