Tác giả:

Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ…

Chương 7

Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Tô Kinh Mặc nhanh chóng xuống tầng, thấy bên ngoài cư xá có một chiếc xe màu đen xa hoa, hoàn toàn không ăn nhập với cư xá cũ nát. Cửa sau xe đã mở, người đàn ông tuấn tú quý phái vắt chéo chân trên băng ghế da, mặc vest ba mảnh xám đậm đặt may vừa người, càng làm nổi bật cơ thể hoàn mỹ. Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực nhìn về phía Tô Kinh Mặc."Phó tiên sinh." Cậu lúng túng gọi."Lên xe rồi hẵng nói." Phó Thanh Hoài gật đầu, ngón tay chỉ chỗ bên cạnh mình. Tô Kinh Mặc khom người bước vào xe, ngồi xuống giữ khoảng cách ít nhất một ghế.Chiếc xe cao cấp màu đen khởi động, rời cư xá cũ nát. Hứa Bồi Nhiên đứng góc cầu thang, nhìn Tô Kinh Mặc lên xe sang trọng trị giá hơn ngàn vạn, sự đố kị trong mắt sắp trào ra. Cậu ta không thấy gương mặt Phó Thanh Hoài nhưng từ khí chất cao quý phát ra cũng đoán được tướng mạo không tệ. Nghĩ về việc phải hiến thân để giành vai diễn, sự đố kị trong lòng Hứa Bồi Nhiên bùng lên như dung nham. Cậu ta lập tức bắt taxi, bảo tài xế giữ khoảng cách theo sát chiếc xe màu đen.Trong xe, Tô Kinh Mặc nghiêm chỉnh đặt tay lên trên đầu gối của chính mình. Thấy xe đã chạy được một lúc lâu nhưng Phó Thanh Hoài vẫn không lên tiếng nói về nguyên nhân tìm cậu, Tô Kinh Mặc chỉ có thể mở miệng trước để phá tan bầu không khí có chút yên tĩnh ở trong xe: "Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"[Cảnh cáo: Không đến nửa giờ nữa sẽ bắt đầu trừng phạt lần hai, xin kí chủ chuẩn bị sẵn sàng.]Phó Thanh Hoài vốn muốn dẫn Tô Kinh Mặc đến một nơi yên lặng rồi mới bàn về chuyện này, thế nhưng hiện tại không còn nhiều thời gian, mà nếu bàn chuyện này trên xe thì lại có chút không đủ chính thức.Ngay lúc này, bảng hiệu của một quán trà cách đó không xa tiến vào trong tầm mắt của Phó Thanh Hoài."Có lẽ cậu vẫn chưa ăn cơm tối đúng không?"Tô Kinh Mặc: "?" Sao chủ đề lại rẽ sang hướng này rồi?Nhưng dường như để đáp lại câu hỏi của Phó Thanh Hoài, lúc này bụng của Tô Kinh Mặc đột nhiên vang lên tiếng ọt ọt đầy vang dội.Trong chiếc xe yên tĩnh, tiếng động này có vẻ đặc biệt rõ nét.Tô Kinh Mặc không khỏi có chút xấu hổ, đầu của cậu thiếu chút nữa đã chôn xuống ngực vì thẹn rồi. Cậu đã rất lâu không trải qua loại tình cảnh lúng túng như thế này: "Phó tiên sinh, thật ngại quá. Hình như tôi hơi đói rồi."Khóe môi của Phó Thanh Hoài cong lên một độ cong không quá rõ ràng, sau đó lại nhanh chóng biến mất. Anh ngước đầu lên nói với tài xế đằng trước: "Dừng xe bên cạnh quán trà ở phía trước đi.""Vâng, Phó tổng."Sau khi chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại hẳn, Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc cùng nhau xuống xe, đi vào bên trong quán trà.Nhân viên phục vụ tiếp khách tại cửa ra vào nhanh chóng tươi cười chạy ra chào đón."Xin hỏi hai vị có yêu cầu gì không ạ?"Phó Thanh Hoài lên tiếng hỏi: "Có phòng riêng không?""Vị khách này, thật ngại quá. Hôm nay toàn bộ phòng riêng ở chỗ chúng tôi đã được đặt sẵn hết rồi."Sau khi nghe thấy không còn phòng riêng, lông mày của Phó Thanh Hoài lập tức hơi nhíu lại một cái. Nhưng thời gian hiện tại không cho phép anh đổi sang một quán khác, anh chỉ đành mở miệng nói: "Vậy dẫn chúng tôi đến một vị trí hẻo lánh yên lặng đi.""Vâng, mời theo tôi."Nhân viên phục vụ lập tức nhiệt tình dẫn hai người Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đến một chỗ ngồi hẻo lánh trên tầng hai."Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"Sau khi nhân viên phục vụ ghi món rồi rời đi, Tô Kinh Mặc không nén được sự lo lắng của bản thân, mở miệng hỏi.Phó Thanh Hoài cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu, lập tức lấy ra một tờ hợp đồng đã được in sẵn, đặt xuống trước mặt Tô Kinh Mặc.

Tô Kinh Mặc nhanh chóng xuống tầng, thấy bên ngoài cư xá có một chiếc xe màu đen xa hoa, hoàn toàn không ăn nhập với cư xá cũ nát. Cửa sau xe đã mở, người đàn ông tuấn tú quý phái vắt chéo chân trên băng ghế da, mặc vest ba mảnh xám đậm đặt may vừa người, càng làm nổi bật cơ thể hoàn mỹ. Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực nhìn về phía Tô Kinh Mặc.

"Phó tiên sinh." Cậu lúng túng gọi.

"Lên xe rồi hẵng nói." Phó Thanh Hoài gật đầu, ngón tay chỉ chỗ bên cạnh mình. Tô Kinh Mặc khom người bước vào xe, ngồi xuống giữ khoảng cách ít nhất một ghế.

Chiếc xe cao cấp màu đen khởi động, rời cư xá cũ nát. Hứa Bồi Nhiên đứng góc cầu thang, nhìn Tô Kinh Mặc lên xe sang trọng trị giá hơn ngàn vạn, sự đố kị trong mắt sắp trào ra. Cậu ta không thấy gương mặt Phó Thanh Hoài nhưng từ khí chất cao quý phát ra cũng đoán được tướng mạo không tệ. Nghĩ về việc phải hiến thân để giành vai diễn, sự đố kị trong lòng Hứa Bồi Nhiên bùng lên như dung nham. Cậu ta lập tức bắt taxi, bảo tài xế giữ khoảng cách theo sát chiếc xe màu đen.

Trong xe, Tô Kinh Mặc nghiêm chỉnh đặt tay lên trên đầu gối của chính mình.

 Thấy xe đã chạy được một lúc lâu nhưng Phó Thanh Hoài vẫn không lên tiếng nói về nguyên nhân tìm cậu, Tô Kinh Mặc chỉ có thể mở miệng trước để phá tan bầu không khí có chút yên tĩnh ở trong xe: "Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"

[Cảnh cáo: Không đến nửa giờ nữa sẽ bắt đầu trừng phạt lần hai, xin kí chủ chuẩn bị sẵn sàng

.

]

Phó Thanh Hoài vốn muốn dẫn Tô Kinh Mặc đến một nơi yên lặng rồi mới bàn về chuyện này, thế nhưng hiện tại không còn nhiều thời gian, mà nếu bàn chuyện này trên xe thì lại có chút không đủ chính thức.

Ngay lúc này, bảng hiệu của một quán trà cách đó không xa tiến vào trong tầm mắt của Phó Thanh Hoài.

"Có lẽ cậu vẫn chưa ăn cơm tối đúng không?"

Tô Kinh Mặc: "?" Sao chủ đề lại rẽ sang hướng này rồi?Nhưng dường như để đáp lại câu hỏi của Phó Thanh Hoài, lúc này bụng của Tô Kinh Mặc đột nhiên vang lên tiếng ọt ọt đầy vang dội.

Trong chiếc xe yên tĩnh, tiếng động này có vẻ đặc biệt rõ nét.

Tô Kinh Mặc không khỏi có chút xấu hổ, đầu của cậu thiếu chút nữa đã chôn xuống ngực vì thẹn rồi.

 Cậu đã rất lâu không trải qua loại tình cảnh lúng túng như thế này: "Phó tiên sinh, thật ngại quá.

 Hình như tôi hơi đói rồi."

Khóe môi của Phó Thanh Hoài cong lên một độ cong không quá rõ ràng, sau đó lại nhanh chóng biến mất.

 Anh ngước đầu lên nói với tài xế đằng trước: "Dừng xe bên cạnh quán trà ở phía trước đi."

"Vâng, Phó tổng.

"Sau khi chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại hẳn, Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc cùng nhau xuống xe, đi vào bên trong quán trà.

Nhân viên phục vụ tiếp khách tại cửa ra vào nhanh chóng tươi cười chạy ra chào đón.

"Xin hỏi hai vị có yêu cầu gì không ạ?"Phó Thanh Hoài lên tiếng hỏi: "Có phòng riêng không?"

"Vị khách này, thật ngại quá.

 Hôm nay toàn bộ phòng riêng ở chỗ chúng tôi đã được đặt sẵn hết rồi.

"Sau khi nghe thấy không còn phòng riêng, lông mày của Phó Thanh Hoài lập tức hơi nhíu lại một cái.

 Nhưng thời gian hiện tại không cho phép anh đổi sang một quán khác, anh chỉ đành mở miệng nói: "Vậy dẫn chúng tôi đến một vị trí hẻo lánh yên lặng đi."

"Vâng, mời theo tôi.

"Nhân viên phục vụ lập tức nhiệt tình dẫn hai người Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đến một chỗ ngồi hẻo lánh trên tầng hai.

"Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"Sau khi nhân viên phục vụ ghi món rồi rời đi, Tô Kinh Mặc không nén được sự lo lắng của bản thân, mở miệng hỏi.

Phó Thanh Hoài cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu, lập tức lấy ra một tờ hợp đồng đã được in sẵn, đặt xuống trước mặt Tô Kinh Mặc.

Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Tô Kinh Mặc nhanh chóng xuống tầng, thấy bên ngoài cư xá có một chiếc xe màu đen xa hoa, hoàn toàn không ăn nhập với cư xá cũ nát. Cửa sau xe đã mở, người đàn ông tuấn tú quý phái vắt chéo chân trên băng ghế da, mặc vest ba mảnh xám đậm đặt may vừa người, càng làm nổi bật cơ thể hoàn mỹ. Người đàn ông ngẩng đầu, đôi mắt đen như mực nhìn về phía Tô Kinh Mặc."Phó tiên sinh." Cậu lúng túng gọi."Lên xe rồi hẵng nói." Phó Thanh Hoài gật đầu, ngón tay chỉ chỗ bên cạnh mình. Tô Kinh Mặc khom người bước vào xe, ngồi xuống giữ khoảng cách ít nhất một ghế.Chiếc xe cao cấp màu đen khởi động, rời cư xá cũ nát. Hứa Bồi Nhiên đứng góc cầu thang, nhìn Tô Kinh Mặc lên xe sang trọng trị giá hơn ngàn vạn, sự đố kị trong mắt sắp trào ra. Cậu ta không thấy gương mặt Phó Thanh Hoài nhưng từ khí chất cao quý phát ra cũng đoán được tướng mạo không tệ. Nghĩ về việc phải hiến thân để giành vai diễn, sự đố kị trong lòng Hứa Bồi Nhiên bùng lên như dung nham. Cậu ta lập tức bắt taxi, bảo tài xế giữ khoảng cách theo sát chiếc xe màu đen.Trong xe, Tô Kinh Mặc nghiêm chỉnh đặt tay lên trên đầu gối của chính mình. Thấy xe đã chạy được một lúc lâu nhưng Phó Thanh Hoài vẫn không lên tiếng nói về nguyên nhân tìm cậu, Tô Kinh Mặc chỉ có thể mở miệng trước để phá tan bầu không khí có chút yên tĩnh ở trong xe: "Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"[Cảnh cáo: Không đến nửa giờ nữa sẽ bắt đầu trừng phạt lần hai, xin kí chủ chuẩn bị sẵn sàng.]Phó Thanh Hoài vốn muốn dẫn Tô Kinh Mặc đến một nơi yên lặng rồi mới bàn về chuyện này, thế nhưng hiện tại không còn nhiều thời gian, mà nếu bàn chuyện này trên xe thì lại có chút không đủ chính thức.Ngay lúc này, bảng hiệu của một quán trà cách đó không xa tiến vào trong tầm mắt của Phó Thanh Hoài."Có lẽ cậu vẫn chưa ăn cơm tối đúng không?"Tô Kinh Mặc: "?" Sao chủ đề lại rẽ sang hướng này rồi?Nhưng dường như để đáp lại câu hỏi của Phó Thanh Hoài, lúc này bụng của Tô Kinh Mặc đột nhiên vang lên tiếng ọt ọt đầy vang dội.Trong chiếc xe yên tĩnh, tiếng động này có vẻ đặc biệt rõ nét.Tô Kinh Mặc không khỏi có chút xấu hổ, đầu của cậu thiếu chút nữa đã chôn xuống ngực vì thẹn rồi. Cậu đã rất lâu không trải qua loại tình cảnh lúng túng như thế này: "Phó tiên sinh, thật ngại quá. Hình như tôi hơi đói rồi."Khóe môi của Phó Thanh Hoài cong lên một độ cong không quá rõ ràng, sau đó lại nhanh chóng biến mất. Anh ngước đầu lên nói với tài xế đằng trước: "Dừng xe bên cạnh quán trà ở phía trước đi.""Vâng, Phó tổng."Sau khi chiếc xe sang trọng màu đen dừng lại hẳn, Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc cùng nhau xuống xe, đi vào bên trong quán trà.Nhân viên phục vụ tiếp khách tại cửa ra vào nhanh chóng tươi cười chạy ra chào đón."Xin hỏi hai vị có yêu cầu gì không ạ?"Phó Thanh Hoài lên tiếng hỏi: "Có phòng riêng không?""Vị khách này, thật ngại quá. Hôm nay toàn bộ phòng riêng ở chỗ chúng tôi đã được đặt sẵn hết rồi."Sau khi nghe thấy không còn phòng riêng, lông mày của Phó Thanh Hoài lập tức hơi nhíu lại một cái. Nhưng thời gian hiện tại không cho phép anh đổi sang một quán khác, anh chỉ đành mở miệng nói: "Vậy dẫn chúng tôi đến một vị trí hẻo lánh yên lặng đi.""Vâng, mời theo tôi."Nhân viên phục vụ lập tức nhiệt tình dẫn hai người Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đến một chỗ ngồi hẻo lánh trên tầng hai."Phó tiên sinh, hiện tại anh có thể nói với tôi chưa? Anh tìm tôi là có chuyện gì cần tôi làm sao?"Sau khi nhân viên phục vụ ghi món rồi rời đi, Tô Kinh Mặc không nén được sự lo lắng của bản thân, mở miệng hỏi.Phó Thanh Hoài cũng không tiếp tục thừa nước đục thả câu, lập tức lấy ra một tờ hợp đồng đã được in sẵn, đặt xuống trước mặt Tô Kinh Mặc.

Chương 7