Tác giả:

Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ…

Chương 13

Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Phó Thanh Hoài quay đầu , thấy bờ môi nhạt màu của Tô Kinh Mặc hơi gương lên , cái miệng nhỏ nhỏ đang khẽ thở phào . Đôi môi nhạt màu bẩm sinh mang theo độ cong hơi hướng lên , môi trên còn có môi châu mượt mà . Tuy nhiên tại màu môi cậu cực kì nhạt , nhưng Phó Thanh Hoài lại từng thấy đôi môi này sau khi đ*ng t*nh sẽ chầm chậm biến thành màu đỏ tươi như cánh hoa hồng như thế nào…(Môi Châu : điểm ở giữa môi trên )Chẳng biết tại sao , Phó Thanh Hoài lại lần nữa cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy dâng lên trong cổ họng giống lúc ở trên xe hồi sáng.Tô Kinh Mặc vất vả lắm mới ổn định lại được suy nghĩ của mình , vừa quay đầu lại thấy được đôi mắt của Phó Thanh Hoài , lúc này nó tựa như hai hồ nước sâu hấp thụ hết tất cả tia sáng, đang nhìn cậu chăm chú với ánh mắt sâu thẳm . Cậu cảm thấy mình giống như một con mồi bị loài thú săn mồi đỉnh cấp nhìn chằm chằm, đôi mắt mèo lập tức hơi căng thẳng nhìn về phía anh , qua một hồi lâu cậu mới mở miệng khẽ gọi :"Phó tiên sinh?"Phó Thanh Hoài bị tiếng gọi của Tô Kinh Mặc làm phục hồi tinh thần . Ánh mắt của anh lướt qua đôi môi đang mím lại thành một đường thẳng tắp do căng thẳng của cậu , sau đó mới thản nhiên duỗi chân dài đi về phía căn phòng bên ngoài phòng chụp hình , trong giọng nói lại mang theo một chút khàn khàn khiến người ta không thể dễ dàng phát hiện :" Đi nào , đi lãnh giấy kết hôn ."“ Được .” Sau khi Phó Thanh Hoài dời tầm mắt , Tô Kinh Mặc lại lần nữa khẽ thở phào một hơi , sau đó nhanh chóng đuổi theo bước chân của anh.Sau khi in ảnh chụp ra , hai người nhanh chóng nhận được hai tờ giấy kết hôn vừa mới được đóng dấu .Tô Kinh Mặc nhìn tờ giấy kết hôn đỏ au trong tay mình , tuy biết rõ kết hôn với Phó Thanh Hoài chỉ bởi vì hợp đồng , nhưng trong lòng cậu vẫn khó tránh khỏi dâng lên chút cảm xúc kì lạ .Có điều , cậu nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân , sau đó cất giấy kết hôn vào trong balo của mình.Sau khi lãnh giấy kết hôn , Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài cũng không nán lại cục dân chính nữa , nhanh chóng rời khỏi cục dân chính , sau đó đi về phía chiếc xe màu đen đang đậu ở một nơi khá gần với cổng chính của cục dân chính.Tuy tài xế vẫn luôn ngồi chờ trong xe , nhưng tinh thần của anh đã sớm không biết bay đến nơi nào rồi Anh thật sự hoàn toàn không ngờ được rằng có một ngày mình sẽ trở Phó tổng đi kết hôn. Hơn nữa, Phó tổng và Tô tiên sinh kia dường như tổng cộng cũng chỉ gặp mặt có vài lần , thế mà hai người này lại kết hôn chớp nhoáng luôn rồi !Nếu như tin tức bùng nổ này được gửi vào trong group của công ty, đoán chừng hiệu quả sẽ không khác gì ném một quả bom nguyên tử đâu!Tài xế đang thả hồn bay xa , sau khi nghe thấy tiếng cửa xe mở ra , lập tức hoàn hồn lại. Anh ta lén lút nhìn kính chiếu hậu một cái , thấy Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đã ngồi xuống băng ghế phía sau .Không biết có phải vì đã lãnh giấy kết hôn hay không , anh ta cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người dường như sinh ra một chút biến hóa kì lạ.Phó Thanh Hoài vẫn ngồi xuống chỗ anh đã ngồi trước đó , đợi sau khi Tô Kinh Mặc cũng ngồi vào chỗ của cậu , anh mới nhìn về phía tài xế vẫn đang nhìn lén băng ghế phía sau , nói :'' Tiểu Trương , đi phủ Gia Nam .''Mặc dù tài xế Tiểu Trương có hơi nghi hoặc vì sao Phó Thanh Hoài không trở về căn biệt thự anh thường ở , nhưng anh ta vẫn lập tức mở miệng đáp lại :'' Vâng , Phó tổng .''Phủ Gia Nam là một tiểu khu hạng sang , Phó Thanh Hoài có một bất động sản ở đó .Nhưng bình thường Phó Thanh Hoài đều ở trong khu biệt thự gần công ty , rất ít khi đến ở trong phủ Gia Nam .Dù sao khoảng cách từ phủ Gia Nam đến công ty cần lái xe tới một tiếng đồng hồ , mà Phó Thanh Hoài lại là người không thích lãng phí thời gian.

Phó Thanh Hoài quay đầu , thấy bờ môi nhạt màu của Tô Kinh Mặc hơi gương lên , cái miệng nhỏ nhỏ đang khẽ thở phào . Đôi môi nhạt màu bẩm sinh mang theo độ cong hơi hướng lên , môi trên còn có môi châu mượt mà . Tuy nhiên tại màu môi cậu cực kì nhạt , nhưng Phó Thanh Hoài lại từng thấy đôi môi này sau khi đ*ng t*nh sẽ chầm chậm biến thành màu đỏ tươi như cánh hoa hồng như thế nào…

(Môi Châu : điểm ở giữa môi trên )

Chẳng biết tại sao , Phó Thanh Hoài lại lần nữa cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy dâng lên trong cổ họng giống lúc ở trên xe hồi sáng.

Tô Kinh Mặc vất vả lắm mới ổn định lại được suy nghĩ của mình , vừa quay đầu lại thấy được đôi mắt của Phó Thanh Hoài , lúc này nó tựa như hai hồ nước sâu hấp thụ hết tất cả tia sáng, đang nhìn cậu chăm chú với ánh mắt sâu thẳm . Cậu cảm thấy mình giống như một con mồi bị loài thú săn mồi đỉnh cấp nhìn chằm chằm, đôi mắt mèo lập tức hơi căng thẳng nhìn về phía anh , qua một hồi lâu cậu mới mở miệng khẽ gọi :"Phó tiên sinh?"

Phó Thanh Hoài bị tiếng gọi của Tô Kinh Mặc làm phục hồi tinh thần . Ánh mắt của anh lướt qua đôi môi đang mím lại thành một đường thẳng tắp do căng thẳng của cậu , sau đó mới thản nhiên duỗi chân dài đi về phía căn phòng bên ngoài phòng chụp hình , trong giọng nói lại mang theo một chút khàn khàn khiến người ta không thể dễ dàng phát hiện :" Đi nào , đi lãnh giấy kết hôn ."

“ Được .” Sau khi Phó Thanh Hoài dời tầm mắt , Tô Kinh Mặc lại lần nữa khẽ thở phào một hơi , sau đó nhanh chóng đuổi theo bước chân của anh.

Sau khi in ảnh chụp ra , hai người nhanh chóng nhận được hai tờ giấy kết hôn vừa mới được đóng dấu .

Tô Kinh Mặc nhìn tờ giấy kết hôn đỏ au trong tay mình , tuy biết rõ kết hôn với Phó Thanh Hoài chỉ bởi vì hợp đồng , nhưng trong lòng cậu vẫn khó tránh khỏi dâng lên chút cảm xúc kì lạ .

Có điều , cậu nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân , sau đó cất giấy kết hôn vào trong balo của mình.

Sau khi lãnh giấy kết hôn , Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài cũng không nán lại cục dân chính nữa , nhanh chóng rời khỏi cục dân chính , sau đó đi về phía chiếc xe màu đen đang đậu ở một nơi khá gần với cổng chính của cục dân chính.

Tuy tài xế vẫn luôn ngồi chờ trong xe , nhưng tinh thần của anh đã sớm không biết bay đến nơi nào rồi 

Anh thật sự hoàn toàn không ngờ được rằng có một ngày mình sẽ trở Phó tổng đi kết hôn. Hơn nữa, Phó tổng và Tô tiên sinh kia dường như tổng cộng cũng chỉ gặp mặt có vài lần , thế mà hai người này lại kết hôn chớp nhoáng luôn rồi !

Nếu như tin tức bùng nổ này được gửi vào trong group của công ty, đoán chừng hiệu quả sẽ không khác gì ném một quả bom nguyên tử đâu!

Tài xế đang thả hồn bay xa , sau khi nghe thấy tiếng cửa xe mở ra , lập tức hoàn hồn lại. Anh ta lén lút nhìn kính chiếu hậu một cái , thấy Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đã ngồi xuống băng ghế phía sau .

Không biết có phải vì đã lãnh giấy kết hôn hay không , anh ta cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người dường như sinh ra một chút biến hóa kì lạ.

Phó Thanh Hoài vẫn ngồi xuống chỗ anh đã ngồi trước đó , đợi sau khi Tô Kinh Mặc cũng ngồi vào chỗ của cậu , anh mới nhìn về phía tài xế vẫn đang nhìn lén băng ghế phía sau , nói :'' Tiểu Trương , đi phủ Gia Nam .''

Mặc dù tài xế Tiểu Trương có hơi nghi hoặc vì sao Phó Thanh Hoài không trở về căn biệt thự anh thường ở , nhưng anh ta vẫn lập tức mở miệng đáp lại :'' Vâng , Phó tổng .''

Phủ Gia Nam là một tiểu khu hạng sang , Phó Thanh Hoài có một bất động sản ở đó .

Nhưng bình thường Phó Thanh Hoài đều ở trong khu biệt thự gần công ty , rất ít khi đến ở trong phủ Gia Nam .

Dù sao khoảng cách từ phủ Gia Nam đến công ty cần lái xe tới một tiếng đồng hồ , mà Phó Thanh Hoài lại là người không thích lãng phí thời gian.

Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Phó Thanh Hoài quay đầu , thấy bờ môi nhạt màu của Tô Kinh Mặc hơi gương lên , cái miệng nhỏ nhỏ đang khẽ thở phào . Đôi môi nhạt màu bẩm sinh mang theo độ cong hơi hướng lên , môi trên còn có môi châu mượt mà . Tuy nhiên tại màu môi cậu cực kì nhạt , nhưng Phó Thanh Hoài lại từng thấy đôi môi này sau khi đ*ng t*nh sẽ chầm chậm biến thành màu đỏ tươi như cánh hoa hồng như thế nào…(Môi Châu : điểm ở giữa môi trên )Chẳng biết tại sao , Phó Thanh Hoài lại lần nữa cảm nhận được cảm giác ngứa ngáy dâng lên trong cổ họng giống lúc ở trên xe hồi sáng.Tô Kinh Mặc vất vả lắm mới ổn định lại được suy nghĩ của mình , vừa quay đầu lại thấy được đôi mắt của Phó Thanh Hoài , lúc này nó tựa như hai hồ nước sâu hấp thụ hết tất cả tia sáng, đang nhìn cậu chăm chú với ánh mắt sâu thẳm . Cậu cảm thấy mình giống như một con mồi bị loài thú săn mồi đỉnh cấp nhìn chằm chằm, đôi mắt mèo lập tức hơi căng thẳng nhìn về phía anh , qua một hồi lâu cậu mới mở miệng khẽ gọi :"Phó tiên sinh?"Phó Thanh Hoài bị tiếng gọi của Tô Kinh Mặc làm phục hồi tinh thần . Ánh mắt của anh lướt qua đôi môi đang mím lại thành một đường thẳng tắp do căng thẳng của cậu , sau đó mới thản nhiên duỗi chân dài đi về phía căn phòng bên ngoài phòng chụp hình , trong giọng nói lại mang theo một chút khàn khàn khiến người ta không thể dễ dàng phát hiện :" Đi nào , đi lãnh giấy kết hôn ."“ Được .” Sau khi Phó Thanh Hoài dời tầm mắt , Tô Kinh Mặc lại lần nữa khẽ thở phào một hơi , sau đó nhanh chóng đuổi theo bước chân của anh.Sau khi in ảnh chụp ra , hai người nhanh chóng nhận được hai tờ giấy kết hôn vừa mới được đóng dấu .Tô Kinh Mặc nhìn tờ giấy kết hôn đỏ au trong tay mình , tuy biết rõ kết hôn với Phó Thanh Hoài chỉ bởi vì hợp đồng , nhưng trong lòng cậu vẫn khó tránh khỏi dâng lên chút cảm xúc kì lạ .Có điều , cậu nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của bản thân , sau đó cất giấy kết hôn vào trong balo của mình.Sau khi lãnh giấy kết hôn , Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài cũng không nán lại cục dân chính nữa , nhanh chóng rời khỏi cục dân chính , sau đó đi về phía chiếc xe màu đen đang đậu ở một nơi khá gần với cổng chính của cục dân chính.Tuy tài xế vẫn luôn ngồi chờ trong xe , nhưng tinh thần của anh đã sớm không biết bay đến nơi nào rồi Anh thật sự hoàn toàn không ngờ được rằng có một ngày mình sẽ trở Phó tổng đi kết hôn. Hơn nữa, Phó tổng và Tô tiên sinh kia dường như tổng cộng cũng chỉ gặp mặt có vài lần , thế mà hai người này lại kết hôn chớp nhoáng luôn rồi !Nếu như tin tức bùng nổ này được gửi vào trong group của công ty, đoán chừng hiệu quả sẽ không khác gì ném một quả bom nguyên tử đâu!Tài xế đang thả hồn bay xa , sau khi nghe thấy tiếng cửa xe mở ra , lập tức hoàn hồn lại. Anh ta lén lút nhìn kính chiếu hậu một cái , thấy Phó Thanh Hoài và Tô Kinh Mặc đã ngồi xuống băng ghế phía sau .Không biết có phải vì đã lãnh giấy kết hôn hay không , anh ta cứ cảm thấy bầu không khí giữa hai người dường như sinh ra một chút biến hóa kì lạ.Phó Thanh Hoài vẫn ngồi xuống chỗ anh đã ngồi trước đó , đợi sau khi Tô Kinh Mặc cũng ngồi vào chỗ của cậu , anh mới nhìn về phía tài xế vẫn đang nhìn lén băng ghế phía sau , nói :'' Tiểu Trương , đi phủ Gia Nam .''Mặc dù tài xế Tiểu Trương có hơi nghi hoặc vì sao Phó Thanh Hoài không trở về căn biệt thự anh thường ở , nhưng anh ta vẫn lập tức mở miệng đáp lại :'' Vâng , Phó tổng .''Phủ Gia Nam là một tiểu khu hạng sang , Phó Thanh Hoài có một bất động sản ở đó .Nhưng bình thường Phó Thanh Hoài đều ở trong khu biệt thự gần công ty , rất ít khi đến ở trong phủ Gia Nam .Dù sao khoảng cách từ phủ Gia Nam đến công ty cần lái xe tới một tiếng đồng hồ , mà Phó Thanh Hoài lại là người không thích lãng phí thời gian.

Chương 13