Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ…
Chương 17
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Giọng nói của Trần Khang Nhạc càng cung kính hơn :" Xin hỏi ngài tìm tôi là có chuyện gì dặn dò ạ?"“ Là về chuyện tôi muốn cậu giúp dẫn dắt một nghệ sĩ , hẳn là Chu Thịnh Huy đã nói rõ với cậu rồi. Hiện tại tôi gọi điện cho cậu là muốn đưa ra một vài yêu cầu đặc biệt. Hy vọng sau này lúc cậu nhận công việc cho cậu ấy , có thể cân nhắc yêu cầu mà hiện tại tôi nói với cậu …”Phó Thanh Hoài vốn muốn nói thẳng với Trần Khang Nhạc rằng trong ba tháng tiếp theo, không được thay Tô Kinh Mặc tiếp nhận bất cứ công việc nào liên quan đến buổi tối. Nhưng khi những lời này sắp nói ra khỏi miệng , trong đầu anh chẳng biết tại sao lại hiện lên đôi mắt hơi phiếm hồng của thanh niên đêm qua.Lời sắp nói ra khỏi miệng của Phó Thanh Hoài lập tức hơi dừng một chút , thậm chí anh còn xúc động muốn đưa tay xoa ấn đường của mình.Sau cùng , không biết xuất phát từ suy tính gì , cuối cùng Phó Thanh Hoài cũng chậm rãi mở miệng nói tiếp vấn đề trước đó:" Trong ba tháng tiếp theo , tôi hi vọng những công việc cậu nhận cho Tô Kinh Mặc sẽ kết thúc trễ nhất không quá mười giờ tối ."Sau khi cúp điện thoại Phó Thanh Hoài lẳng lặng nhìn chăm chú màn hình điện thoại đã chậm rãi biến thành màu đen trong tay mình , trong đôi mắt đen như mực lướt qua một vẻ khác lạ ẩn chứa một chút nghi ngờ.Dường như anh có hơi quá mức chú ý đến cảm nhận của Tô Kinh Mặc . Suy cho cùng hiện tại cái hệ thống trong đầu anh không hề đưa ra bất kì mệnh lệnh nào liên quan đến Tô Kinh Mặc cho anh , thế mà anh lại chủ động suy tính vì Tô Kinh Mặc. Việc này không giống như anh lúc bình thường .Mà Trần Khang Nhạc ở đầu dây bên kia sau khi cất điện thoại , nhớ lại lời dặn dò của Phó Thanh Hoài nói với mình , trong mắt dần hiện lên vẻ bừng tỉnh hiểu ra.Anh ta đã hiểu tại sao Phó tổng lại tự mình gọi điện cho anh để đưa ra yêu cầu như vậy rồi. Dẫu sao Phó tổng và bạn đời của ngài ấy cũng vừa kết hôn , hiện tại hai người đang trong thời điểm tân hôn , Phó tổng nhất định không muốn sau khi bản thân tan làm vẫn không thấy được bạn đời . Mà có lẽ Phó tổng không tiện đưa ra yêu cầu như vậy trước mặt bạn đời của mình , vậy nên anh mới phải lén dặn dò mình như vậy.Người ta toàn nói vợ chồng nhà giàu không có mấy người có tình cảm thật sự , anh ta hoàn toàn không ngờ , Phó tổng là người cầm quyền Phó thị to lớn lại có thể vì để sau tân hôn mỗi ngày đều được nhìn thấy bạn đời của mình lại hạ mình đến nhờ cậy một nhân vật nhỏ như anh ta !Trong nháy mắt này , Trần Khang Nhạc lập tức ngầm hiểu được cảm nhận tâm trạng ăn cơm chó khó hiểu của có cô gái trong fandom.Nghĩ tới đây anh ta lập tức tràn ngập ý chí chiến đấu nắm chặt hai tay của mình .Nếu Phó tổng cũng đã nhờ cậy anh ta như vậy , tiếp theo anh ta không chỉ phải sắp xếp công việc thích hợp cho Tô Kinh Mặc , mà anh ta còn phải gửi chi tiết hành trình sắp xếp mỗi ngày của Tô Kinh Mặc cho Phó tổng mới được !Như vậy có thể đảm bảo cho dù là trong lúc làm việc , Phó tổng cũng có thể từng thời từng khắc biết được tất cả tình hình liên quan đến bạn đời của ngài ấy.Chiếc xe bảo mẫu màu đen đang phóng nhanh trên đường cái , cửa sổ xe bốn phía đều được che chắn kín đáo , từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình cảnh bên trong .Chỗ ngồi phía sau của bảo mẫu , một người thanh niên tướng mạo vô cùng thanh tú đang ngồi tựa lưng vào thành ghế thoải mái , đôi mắt nghiêm túc đọc quyển kịch bản mỏng trong tay. Do động tác này , hàng lông mi dài nhọn cũng rủ xuống phía dưới , ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ xe tạo thành hai bóng râm hình quạt giống như cánh bướm trên gương mặt trắng nõn của thanh niên.Trần Khang Nhạc vừa lái xe , vừa thông qua kính chiếu hậu thỉnh thoảng nhìn Tô Kinh Mặc đang ngồi phía sau , không khỏi càng nhìn càng thỏa mãn . Lúc đầu anh ta vốn tưởng rằng mình phải tiếp đón một vị thiếu gia cành vàng lá ngọc chỉ muốn tiến vào giới giải trí chơi đùa một chút . Nhưng hắn thật sự không ngờ được rằng , Tô kinh Mặc thật sự nghiêm túc muốn coi đây là sự nghiệp , hơn nữa cũng không hề có bất kì sự bất mãn nào đối với sắp xếp của anh ta sẵn sàng bắt đầu từ một vai diễn nhỏ .
Giọng nói của Trần Khang Nhạc càng cung kính hơn :" Xin hỏi ngài tìm tôi là có chuyện gì dặn dò ạ?"
“ Là về chuyện tôi muốn cậu giúp dẫn dắt một nghệ sĩ , hẳn là Chu Thịnh Huy đã nói rõ với cậu rồi. Hiện tại tôi gọi điện cho cậu là muốn đưa ra một vài yêu cầu đặc biệt. Hy vọng sau này lúc cậu nhận công việc cho cậu ấy , có thể cân nhắc yêu cầu mà hiện tại tôi nói với cậu …”
Phó Thanh Hoài vốn muốn nói thẳng với Trần Khang Nhạc rằng trong ba tháng tiếp theo, không được thay Tô Kinh Mặc tiếp nhận bất cứ công việc nào liên quan đến buổi tối. Nhưng khi những lời này sắp nói ra khỏi miệng , trong đầu anh chẳng biết tại sao lại hiện lên đôi mắt hơi phiếm hồng của thanh niên đêm qua.
Lời sắp nói ra khỏi miệng của Phó Thanh Hoài lập tức hơi dừng một chút , thậm chí anh còn xúc động muốn đưa tay xoa ấn đường của mình.
Sau cùng , không biết xuất phát từ suy tính gì , cuối cùng Phó Thanh Hoài cũng chậm rãi mở miệng nói tiếp vấn đề trước đó:" Trong ba tháng tiếp theo , tôi hi vọng những công việc cậu nhận cho Tô Kinh Mặc sẽ kết thúc trễ nhất không quá mười giờ tối ."
Sau khi cúp điện thoại Phó Thanh Hoài lẳng lặng nhìn chăm chú màn hình điện thoại đã chậm rãi biến thành màu đen trong tay mình , trong đôi mắt đen như mực lướt qua một vẻ khác lạ ẩn chứa một chút nghi ngờ.
Dường như anh có hơi quá mức chú ý đến cảm nhận của Tô Kinh Mặc . Suy cho cùng hiện tại cái hệ thống trong đầu anh không hề đưa ra bất kì mệnh lệnh nào liên quan đến Tô Kinh Mặc cho anh , thế mà anh lại chủ động suy tính vì Tô Kinh Mặc. Việc này không giống như anh lúc bình thường .
Mà Trần Khang Nhạc ở đầu dây bên kia sau khi cất điện thoại , nhớ lại lời dặn dò của Phó Thanh Hoài nói với mình , trong mắt dần hiện lên vẻ bừng tỉnh hiểu ra.
Anh ta đã hiểu tại sao Phó tổng lại tự mình gọi điện cho anh để đưa ra yêu cầu như vậy rồi. Dẫu sao Phó tổng và bạn đời của ngài ấy cũng vừa kết hôn , hiện tại hai người đang trong thời điểm tân hôn , Phó tổng nhất định không muốn sau khi bản thân tan làm vẫn không thấy được bạn đời . Mà có lẽ Phó tổng không tiện đưa ra yêu cầu như vậy trước mặt bạn đời của mình , vậy nên anh mới phải lén dặn dò mình như vậy.
Người ta toàn nói vợ chồng nhà giàu không có mấy người có tình cảm thật sự , anh ta hoàn toàn không ngờ , Phó tổng là người cầm quyền Phó thị to lớn lại có thể vì để sau tân hôn mỗi ngày đều được nhìn thấy bạn đời của mình lại hạ mình đến nhờ cậy một nhân vật nhỏ như anh ta !
Trong nháy mắt này , Trần Khang Nhạc lập tức ngầm hiểu được cảm nhận tâm trạng ăn cơm chó khó hiểu của có cô gái trong fandom.
Nghĩ tới đây anh ta lập tức tràn ngập ý chí chiến đấu nắm chặt hai tay của mình .
Nếu Phó tổng cũng đã nhờ cậy anh ta như vậy , tiếp theo anh ta không chỉ phải sắp xếp công việc thích hợp cho Tô Kinh Mặc , mà anh ta còn phải gửi chi tiết hành trình sắp xếp mỗi ngày của Tô Kinh Mặc cho Phó tổng mới được !
Như vậy có thể đảm bảo cho dù là trong lúc làm việc , Phó tổng cũng có thể từng thời từng khắc biết được tất cả tình hình liên quan đến bạn đời của ngài ấy.
Chiếc xe bảo mẫu màu đen đang phóng nhanh trên đường cái , cửa sổ xe bốn phía đều được che chắn kín đáo , từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình cảnh bên trong .
Chỗ ngồi phía sau của bảo mẫu , một người thanh niên tướng mạo vô cùng thanh tú đang ngồi tựa lưng vào thành ghế thoải mái , đôi mắt nghiêm túc đọc quyển kịch bản mỏng trong tay. Do động tác này , hàng lông mi dài nhọn cũng rủ xuống phía dưới , ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ xe tạo thành hai bóng râm hình quạt giống như cánh bướm trên gương mặt trắng nõn của thanh niên.
Trần Khang Nhạc vừa lái xe , vừa thông qua kính chiếu hậu thỉnh thoảng nhìn Tô Kinh Mặc đang ngồi phía sau , không khỏi càng nhìn càng thỏa mãn . Lúc đầu anh ta vốn tưởng rằng mình phải tiếp đón một vị thiếu gia cành vàng lá ngọc chỉ muốn tiến vào giới giải trí chơi đùa một chút . Nhưng hắn thật sự không ngờ được rằng , Tô kinh Mặc thật sự nghiêm túc muốn coi đây là sự nghiệp , hơn nữa cũng không hề có bất kì sự bất mãn nào đối với sắp xếp của anh ta sẵn sàng bắt đầu từ một vai diễn nhỏ .
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Giọng nói của Trần Khang Nhạc càng cung kính hơn :" Xin hỏi ngài tìm tôi là có chuyện gì dặn dò ạ?"“ Là về chuyện tôi muốn cậu giúp dẫn dắt một nghệ sĩ , hẳn là Chu Thịnh Huy đã nói rõ với cậu rồi. Hiện tại tôi gọi điện cho cậu là muốn đưa ra một vài yêu cầu đặc biệt. Hy vọng sau này lúc cậu nhận công việc cho cậu ấy , có thể cân nhắc yêu cầu mà hiện tại tôi nói với cậu …”Phó Thanh Hoài vốn muốn nói thẳng với Trần Khang Nhạc rằng trong ba tháng tiếp theo, không được thay Tô Kinh Mặc tiếp nhận bất cứ công việc nào liên quan đến buổi tối. Nhưng khi những lời này sắp nói ra khỏi miệng , trong đầu anh chẳng biết tại sao lại hiện lên đôi mắt hơi phiếm hồng của thanh niên đêm qua.Lời sắp nói ra khỏi miệng của Phó Thanh Hoài lập tức hơi dừng một chút , thậm chí anh còn xúc động muốn đưa tay xoa ấn đường của mình.Sau cùng , không biết xuất phát từ suy tính gì , cuối cùng Phó Thanh Hoài cũng chậm rãi mở miệng nói tiếp vấn đề trước đó:" Trong ba tháng tiếp theo , tôi hi vọng những công việc cậu nhận cho Tô Kinh Mặc sẽ kết thúc trễ nhất không quá mười giờ tối ."Sau khi cúp điện thoại Phó Thanh Hoài lẳng lặng nhìn chăm chú màn hình điện thoại đã chậm rãi biến thành màu đen trong tay mình , trong đôi mắt đen như mực lướt qua một vẻ khác lạ ẩn chứa một chút nghi ngờ.Dường như anh có hơi quá mức chú ý đến cảm nhận của Tô Kinh Mặc . Suy cho cùng hiện tại cái hệ thống trong đầu anh không hề đưa ra bất kì mệnh lệnh nào liên quan đến Tô Kinh Mặc cho anh , thế mà anh lại chủ động suy tính vì Tô Kinh Mặc. Việc này không giống như anh lúc bình thường .Mà Trần Khang Nhạc ở đầu dây bên kia sau khi cất điện thoại , nhớ lại lời dặn dò của Phó Thanh Hoài nói với mình , trong mắt dần hiện lên vẻ bừng tỉnh hiểu ra.Anh ta đã hiểu tại sao Phó tổng lại tự mình gọi điện cho anh để đưa ra yêu cầu như vậy rồi. Dẫu sao Phó tổng và bạn đời của ngài ấy cũng vừa kết hôn , hiện tại hai người đang trong thời điểm tân hôn , Phó tổng nhất định không muốn sau khi bản thân tan làm vẫn không thấy được bạn đời . Mà có lẽ Phó tổng không tiện đưa ra yêu cầu như vậy trước mặt bạn đời của mình , vậy nên anh mới phải lén dặn dò mình như vậy.Người ta toàn nói vợ chồng nhà giàu không có mấy người có tình cảm thật sự , anh ta hoàn toàn không ngờ , Phó tổng là người cầm quyền Phó thị to lớn lại có thể vì để sau tân hôn mỗi ngày đều được nhìn thấy bạn đời của mình lại hạ mình đến nhờ cậy một nhân vật nhỏ như anh ta !Trong nháy mắt này , Trần Khang Nhạc lập tức ngầm hiểu được cảm nhận tâm trạng ăn cơm chó khó hiểu của có cô gái trong fandom.Nghĩ tới đây anh ta lập tức tràn ngập ý chí chiến đấu nắm chặt hai tay của mình .Nếu Phó tổng cũng đã nhờ cậy anh ta như vậy , tiếp theo anh ta không chỉ phải sắp xếp công việc thích hợp cho Tô Kinh Mặc , mà anh ta còn phải gửi chi tiết hành trình sắp xếp mỗi ngày của Tô Kinh Mặc cho Phó tổng mới được !Như vậy có thể đảm bảo cho dù là trong lúc làm việc , Phó tổng cũng có thể từng thời từng khắc biết được tất cả tình hình liên quan đến bạn đời của ngài ấy.Chiếc xe bảo mẫu màu đen đang phóng nhanh trên đường cái , cửa sổ xe bốn phía đều được che chắn kín đáo , từ bên ngoài không thể nhìn thấy tình cảnh bên trong .Chỗ ngồi phía sau của bảo mẫu , một người thanh niên tướng mạo vô cùng thanh tú đang ngồi tựa lưng vào thành ghế thoải mái , đôi mắt nghiêm túc đọc quyển kịch bản mỏng trong tay. Do động tác này , hàng lông mi dài nhọn cũng rủ xuống phía dưới , ánh mặt trời chiếu xuyên qua cửa sổ xe tạo thành hai bóng râm hình quạt giống như cánh bướm trên gương mặt trắng nõn của thanh niên.Trần Khang Nhạc vừa lái xe , vừa thông qua kính chiếu hậu thỉnh thoảng nhìn Tô Kinh Mặc đang ngồi phía sau , không khỏi càng nhìn càng thỏa mãn . Lúc đầu anh ta vốn tưởng rằng mình phải tiếp đón một vị thiếu gia cành vàng lá ngọc chỉ muốn tiến vào giới giải trí chơi đùa một chút . Nhưng hắn thật sự không ngờ được rằng , Tô kinh Mặc thật sự nghiêm túc muốn coi đây là sự nghiệp , hơn nữa cũng không hề có bất kì sự bất mãn nào đối với sắp xếp của anh ta sẵn sàng bắt đầu từ một vai diễn nhỏ .