Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ…
Chương 48
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Ngày hôm sau đến rất nhanh.Bảy giờ sáng, chương trình “Hương Vị Tình Yêu” vừa phát sóng trực tiếp, lập tức đã có hàng loạt khán giả ùa vào phòng livestream.Bình luận chạy liên tục đến mức chen chúc kín màn hình. Nhân viên quản lý phải dọn bình luận mấy lượt thì hình ảnh phát sóng mới rõ ràng trở lại.【Cuối cùng cũng phát sóng, mình chờ sắp héo rồi】【Vậy hôm nay cả ngày là hành trình hẹn hò hả?】【Không biết ba cặp sẽ hẹn hò ở đâu】Khi buổi livestream bắt đầu, sáu vị khách mời, trong đó có Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài, đều đã ăn mặc chỉn chu xuất hiện trước ống kính. Dưới hiệu lệnh của tổng đạo diễn, họ cùng chào khán giả.Ngay khi sáu người vừa xuất hiện trên màn hình, các “thánh soi” lập tức nhận ra vài điểm lạ:【Mọi người có thấy không, môi của Tô Tô hình như hồng hơn hôm qua?】【Ối trời, đỏ rõ luôn ấy. Đêm qua có gì vậy? Tức ghê, sao chương trình không gắn camera trong phòng. Có cắt dựng phát lại mình cũng xem mà!】【Mà hình như môi của Tử An cũng đỏ đó nha】【Tôi còn thấy trên cổ Lộ Huyên có dấu đỏ, đứng cũng hơi lạ nữa. Chắc không cần tôi nói tiếp nhỉ [icon chó]】Càng nhiều người nhắc, càng nhiều khán giả soi ra chỗ khách mời ngượng ngùng. Họ còn lập hẳn một “siêu topic” trên Weibo để bàn tán và viết fanfic.Tô Kinh Mặc không thấy được bình luận nhưng lúc rửa mặt sáng nay cậu đã phát hiện môi mình hơi sưng đỏ. Dù đã chườm lạnh, màu môi vẫn hồng. Vì thế lúc đối diện ống kính, cậu có phần lúng túng.Đứng bên cạnh, Phó Thanh Hoài tự nhiên để ý tới nét ngượng ngùng ấy. Anh khẽ cười, hơi dịch người ra trước để che cho Tô Kinh Mặc.【Che gì mà che, tụi tui thấy hết rồi nhé [icon chó]】Tô Kinh Mặc nhìn động tác ấy, vành tai lập tức nóng bừng. Phó tiên sinh chắc nhận ra mình đang xấu hổ vì đôi môi, nhưng làm vậy chỉ càng khiến khán giả chú ý hơn.Cậu cúi đầu, khẽ kéo vạt áo vest của Phó Thanh Hoài ra hiệu. Động tác rất nhỏ nhưng Phó Thanh Hoài, vốn tập trung hết vào cậu, vẫn cảm nhận được. Anh cúi xuống hỏi khẽ: Sao vậy?Tô Kinh Mặc nhỏ giọng: Phó tiên sinh… thật ra anh không cần làm vậy đâu.Phó Thanh Hoài nhìn chằm chằm vào vành tai hồng hồng của cậu thanh niên. Cậu chẳng biết rằng vẻ ngại ngùng ấy lại khiến trong lòng anh dấy lên cảm xúc muốn trêu chọc, càng muốn dùng cách của mình để “bắt nạt” cậu.Tô Kinh Mặc thấy Phó Thanh Hoài im lặng nhìn mình, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm ấy y hệt như tối qua trước khi anh định hôn mình. Vành tai cậu càng đỏ hơn.Cậu nghĩ những hành động của mình nhỏ đến mức khán giả không nhận ra. Nhưng trong mắt “thánh soi”, từng cử chỉ đều như phóng đại.【Mic chương trình yếu quá, chẳng nghe được Tô Tô và phó tổng nói gì hết】【Hai người này ngọt ghê. Có ai đọc khẩu hình cho mình không】【Trời ơi ánh mắt của hai người, như đang kéo tơ ấy】Đúng lúc các fan CP đang ráng đọc khẩu hình, tổng đạo diễn xuất hiện trên sóng, tay cầm ba tờ giấy kết quả bốc thăm hôm qua. Ông nói: Trong tay tôi là lịch hẹn hò hôm nay mà ba cặp đã bốc thăm. Nhưng hôm nay tôi không đưa thẳng cho khách mời, mà để nhân viên chương trình dẫn họ đến địa điểm theo lịch đã sắp xếp. Tức là họ sẽ không biết mình đi đâu trước khi đến nơi kiểu “hẹn hò blind box” ấy mà.Ông còn cười đùa với khán giả: Và tất nhiên, tôi cũng không tiết lộ cho các bạn đâu, nên đừng yêu cầu tôi “bật mí” nhé.【Đạo diễn: thấy trong tay tôi chưa? Muốn hả? Không cho nha lêu lêu】【Không thể không nói, đạo diễn cũng có khiếu hài đó】Được rồi, các khách mời giờ hãy theo nhân viên chương trình đến điểm tập kết để lên trực thăng nhé.Ba nhân viên bước vào. Một người lịch sự nói với Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài: Hai vị khách mời mời theo tôi.Vâng. Tô Kinh Mặc thu tay đang kéo áo Phó Thanh Hoài, rồi đi theo sau. Đến một đoạn xa, cậu mới thấy tai mình bớt nóng. Phó Thanh Hoài nhìn bóng lưng cậu, đứng yên một lúc mới bước theo.Rất nhanh, họ đến bãi đỗ trực thăng. Ba chiếc trực thăng sẵn sàng cho ba cặp khách mời.【Đỉnh thật, lần đầu thấy show hẹn hò cho khách đi trực thăng】【Chơi lớn ghê】Tiếng bàn tán trên bình luận càng rôm rả khi ba chiếc trực thăng cất cánh, bay về ba hướng khác nhau.Sau khi xuống trực thăng, Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài được đưa lên xe đã chuẩn bị sẵn. Họ đi hơn một giờ nữa thì nhìn thấy biển hiệu một sở thú.【Ôi, hai người sẽ hẹn hò ở sở thú sao?】【Khó tưởng tượng phó tổng đi dạo sở thú [cười khóc]】Tô Kinh Mặc cũng không ngờ điểm hẹn lại ở sở thú. Cậu hoàn toàn không tưởng tượng được hình ảnh Phó tiên sinh lạnh lùng ở nơi này.Tài xế dừng xe trước cổng, đưa cho họ sổ tay tham quan rồi rời đi. Máy quay đi theo họ vào. Hai người quá nổi bật, khiến nhiều khách tham quan dừng lại chụp hình, nhưng khi thấy có ekip quay phim phía sau, họ cũng khéo léo tránh làm phiền.Tô Kinh Mặc nhìn dòng người trước cổng sở thú rồi quay sang hỏi: Phó tiên sinh, trước đây anh có từng tới sở thú chưa?Phó Thanh Hoài nhìn thoáng qua những gia đình có trẻ nhỏ, rồi bình thản thu ánh mắt lại. Anh chưa từng đến. Cha mẹ anh qua đời trong một vụ tai nạn xe khi anh mới 6 tuổi, từ đó anh tiếp xúc công việc của tập đoàn Phó thị rất sớm, chẳng có thời gian vui chơi như những đứa trẻ khác…Nhưng dù cha mẹ anh có còn sống, họ cũng chưa chắc đưa anh đến những nơi thế này.Thật ra, Phó Thanh Hoài cũng không có chút hứng thú nào với kiểu địa điểm này.Anh định nói ra điều đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt màu hổ phách của Tô Kinh Mặc đang nhìn mình, thần sắc anh khựng lại. Anh đổi giọng, đôi mắt đen sâu cũng dịu xuống, nhìn về phía Tô Kinh Mặc: Anh chưa từng đến. Khi còn nhỏ anh gần như không có thời gian để tới những nơi như thế này… Cha mẹ anh đã qua đời, anh phải bắt đầu làm quen với công việc của công ty từ năm sáu, bảy tuổi. Anh phải học mọi thứ có thể giúp mình quản lý công ty. Toàn bộ thời gian của anh đều phải tranh thủ từng giây từng phút.【Nghe thân thế của Phó tổng mà thấy thương ghê. Không ngờ một tổng tài trị giá hàng trăm tỷ lúc nhỏ còn khổ hơn tụi mình. Sáu, bảy tuổi mình chắc vẫn còn chơi bùn ngoài ruộng [cười khóc]】【Ơ mà sao tự nhiên mình ngửi thấy mùi “tự kể khổ” nhỉ [icon chó]】【Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, Phó tổng đúng là “cao thủ tung chiêu”. Tô Tô đừng có bị lừa nha】
Ngày hôm sau đến rất nhanh.
Bảy giờ sáng, chương trình “Hương Vị Tình Yêu” vừa phát sóng trực tiếp, lập tức đã có hàng loạt khán giả ùa vào phòng livestream.Bình luận chạy liên tục đến mức chen chúc kín màn hình. Nhân viên quản lý phải dọn bình luận mấy lượt thì hình ảnh phát sóng mới rõ ràng trở lại.
【Cuối cùng cũng phát sóng, mình chờ sắp héo rồi】
【Vậy hôm nay cả ngày là hành trình hẹn hò hả?】
【Không biết ba cặp sẽ hẹn hò ở đâu】
Khi buổi livestream bắt đầu, sáu vị khách mời, trong đó có Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài, đều đã ăn mặc chỉn chu xuất hiện trước ống kính. Dưới hiệu lệnh của tổng đạo diễn, họ cùng chào khán giả.
Ngay khi sáu người vừa xuất hiện trên màn hình, các “thánh soi” lập tức nhận ra vài điểm lạ:
【Mọi người có thấy không, môi của Tô Tô hình như hồng hơn hôm qua?】
【Ối trời, đỏ rõ luôn ấy. Đêm qua có gì vậy? Tức ghê, sao chương trình không gắn camera trong phòng. Có cắt dựng phát lại mình cũng xem mà!】
【Mà hình như môi của Tử An cũng đỏ đó nha】
【Tôi còn thấy trên cổ Lộ Huyên có dấu đỏ, đứng cũng hơi lạ nữa. Chắc không cần tôi nói tiếp nhỉ [icon chó]】
Càng nhiều người nhắc, càng nhiều khán giả soi ra chỗ khách mời ngượng ngùng. Họ còn lập hẳn một “siêu topic” trên Weibo để bàn tán và viết fanfic.
Tô Kinh Mặc không thấy được bình luận nhưng lúc rửa mặt sáng nay cậu đã phát hiện môi mình hơi sưng đỏ. Dù đã chườm lạnh, màu môi vẫn hồng. Vì thế lúc đối diện ống kính, cậu có phần lúng túng.
Đứng bên cạnh, Phó Thanh Hoài tự nhiên để ý tới nét ngượng ngùng ấy. Anh khẽ cười, hơi dịch người ra trước để che cho Tô Kinh Mặc.
【Che gì mà che, tụi tui thấy hết rồi nhé [icon chó]】
Tô Kinh Mặc nhìn động tác ấy, vành tai lập tức nóng bừng. Phó tiên sinh chắc nhận ra mình đang xấu hổ vì đôi môi, nhưng làm vậy chỉ càng khiến khán giả chú ý hơn.
Cậu cúi đầu, khẽ kéo vạt áo vest của Phó Thanh Hoài ra hiệu. Động tác rất nhỏ nhưng Phó Thanh Hoài, vốn tập trung hết vào cậu, vẫn cảm nhận được. Anh cúi xuống hỏi khẽ: Sao vậy?
Tô Kinh Mặc nhỏ giọng: Phó tiên sinh… thật ra anh không cần làm vậy đâu.
Phó Thanh Hoài nhìn chằm chằm vào vành tai hồng hồng của cậu thanh niên. Cậu chẳng biết rằng vẻ ngại ngùng ấy lại khiến trong lòng anh dấy lên cảm xúc muốn trêu chọc, càng muốn dùng cách của mình để “bắt nạt” cậu.
Tô Kinh Mặc thấy Phó Thanh Hoài im lặng nhìn mình, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm ấy y hệt như tối qua trước khi anh định hôn mình. Vành tai cậu càng đỏ hơn.
Cậu nghĩ những hành động của mình nhỏ đến mức khán giả không nhận ra. Nhưng trong mắt “thánh soi”, từng cử chỉ đều như phóng đại.
【Mic chương trình yếu quá, chẳng nghe được Tô Tô và phó tổng nói gì hết】
【Hai người này ngọt ghê. Có ai đọc khẩu hình cho mình không】
【Trời ơi ánh mắt của hai người, như đang kéo tơ ấy】
Đúng lúc các fan CP đang ráng đọc khẩu hình, tổng đạo diễn xuất hiện trên sóng, tay cầm ba tờ giấy kết quả bốc thăm hôm qua. Ông nói: Trong tay tôi là lịch hẹn hò hôm nay mà ba cặp đã bốc thăm. Nhưng hôm nay tôi không đưa thẳng cho khách mời, mà để nhân viên chương trình dẫn họ đến địa điểm theo lịch đã sắp xếp. Tức là họ sẽ không biết mình đi đâu trước khi đến nơi kiểu “hẹn hò blind box” ấy mà.
Ông còn cười đùa với khán giả: Và tất nhiên, tôi cũng không tiết lộ cho các bạn đâu, nên đừng yêu cầu tôi “bật mí” nhé.
【Đạo diễn: thấy trong tay tôi chưa? Muốn hả? Không cho nha lêu lêu】
【Không thể không nói, đạo diễn cũng có khiếu hài đó】
Được rồi, các khách mời giờ hãy theo nhân viên chương trình đến điểm tập kết để lên trực thăng nhé.
Ba nhân viên bước vào. Một người lịch sự nói với Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài: Hai vị khách mời mời theo tôi.
Vâng. Tô Kinh Mặc thu tay đang kéo áo Phó Thanh Hoài, rồi đi theo sau. Đến một đoạn xa, cậu mới thấy tai mình bớt nóng. Phó Thanh Hoài nhìn bóng lưng cậu, đứng yên một lúc mới bước theo.
Rất nhanh, họ đến bãi đỗ trực thăng. Ba chiếc trực thăng sẵn sàng cho ba cặp khách mời.
【Đỉnh thật, lần đầu thấy show hẹn hò cho khách đi trực thăng】
【Chơi lớn ghê】
Tiếng bàn tán trên bình luận càng rôm rả khi ba chiếc trực thăng cất cánh, bay về ba hướng khác nhau.
Sau khi xuống trực thăng, Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài được đưa lên xe đã chuẩn bị sẵn. Họ đi hơn một giờ nữa thì nhìn thấy biển hiệu một sở thú.
【Ôi, hai người sẽ hẹn hò ở sở thú sao?】
【Khó tưởng tượng phó tổng đi dạo sở thú [cười khóc]】
Tô Kinh Mặc cũng không ngờ điểm hẹn lại ở sở thú. Cậu hoàn toàn không tưởng tượng được hình ảnh Phó tiên sinh lạnh lùng ở nơi này.
Tài xế dừng xe trước cổng, đưa cho họ sổ tay tham quan rồi rời đi. Máy quay đi theo họ vào. Hai người quá nổi bật, khiến nhiều khách tham quan dừng lại chụp hình, nhưng khi thấy có ekip quay phim phía sau, họ cũng khéo léo tránh làm phiền.
Tô Kinh Mặc nhìn dòng người trước cổng sở thú rồi quay sang hỏi: Phó tiên sinh, trước đây anh có từng tới sở thú chưa?
Phó Thanh Hoài nhìn thoáng qua những gia đình có trẻ nhỏ, rồi bình thản thu ánh mắt lại. Anh chưa từng đến. Cha mẹ anh qua đời trong một vụ tai nạn xe khi anh mới 6 tuổi, từ đó anh tiếp xúc công việc của tập đoàn Phó thị rất sớm, chẳng có thời gian vui chơi như những đứa trẻ khác…
Nhưng dù cha mẹ anh có còn sống, họ cũng chưa chắc đưa anh đến những nơi thế này.Thật ra, Phó Thanh Hoài cũng không có chút hứng thú nào với kiểu địa điểm này.
Anh định nói ra điều đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt màu hổ phách của Tô Kinh Mặc đang nhìn mình, thần sắc anh khựng lại. Anh đổi giọng, đôi mắt đen sâu cũng dịu xuống, nhìn về phía Tô Kinh Mặc: Anh chưa từng đến. Khi còn nhỏ anh gần như không có thời gian để tới những nơi như thế này… Cha mẹ anh đã qua đời, anh phải bắt đầu làm quen với công việc của công ty từ năm sáu, bảy tuổi. Anh phải học mọi thứ có thể giúp mình quản lý công ty. Toàn bộ thời gian của anh đều phải tranh thủ từng giây từng phút.
【Nghe thân thế của Phó tổng mà thấy thương ghê. Không ngờ một tổng tài trị giá hàng trăm tỷ lúc nhỏ còn khổ hơn tụi mình. Sáu, bảy tuổi mình chắc vẫn còn chơi bùn ngoài ruộng [cười khóc]】
【Ơ mà sao tự nhiên mình ngửi thấy mùi “tự kể khổ” nhỉ [icon chó]】
【Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, Phó tổng đúng là “cao thủ tung chiêu”. Tô Tô đừng có bị lừa nha】
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Ngày hôm sau đến rất nhanh.Bảy giờ sáng, chương trình “Hương Vị Tình Yêu” vừa phát sóng trực tiếp, lập tức đã có hàng loạt khán giả ùa vào phòng livestream.Bình luận chạy liên tục đến mức chen chúc kín màn hình. Nhân viên quản lý phải dọn bình luận mấy lượt thì hình ảnh phát sóng mới rõ ràng trở lại.【Cuối cùng cũng phát sóng, mình chờ sắp héo rồi】【Vậy hôm nay cả ngày là hành trình hẹn hò hả?】【Không biết ba cặp sẽ hẹn hò ở đâu】Khi buổi livestream bắt đầu, sáu vị khách mời, trong đó có Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài, đều đã ăn mặc chỉn chu xuất hiện trước ống kính. Dưới hiệu lệnh của tổng đạo diễn, họ cùng chào khán giả.Ngay khi sáu người vừa xuất hiện trên màn hình, các “thánh soi” lập tức nhận ra vài điểm lạ:【Mọi người có thấy không, môi của Tô Tô hình như hồng hơn hôm qua?】【Ối trời, đỏ rõ luôn ấy. Đêm qua có gì vậy? Tức ghê, sao chương trình không gắn camera trong phòng. Có cắt dựng phát lại mình cũng xem mà!】【Mà hình như môi của Tử An cũng đỏ đó nha】【Tôi còn thấy trên cổ Lộ Huyên có dấu đỏ, đứng cũng hơi lạ nữa. Chắc không cần tôi nói tiếp nhỉ [icon chó]】Càng nhiều người nhắc, càng nhiều khán giả soi ra chỗ khách mời ngượng ngùng. Họ còn lập hẳn một “siêu topic” trên Weibo để bàn tán và viết fanfic.Tô Kinh Mặc không thấy được bình luận nhưng lúc rửa mặt sáng nay cậu đã phát hiện môi mình hơi sưng đỏ. Dù đã chườm lạnh, màu môi vẫn hồng. Vì thế lúc đối diện ống kính, cậu có phần lúng túng.Đứng bên cạnh, Phó Thanh Hoài tự nhiên để ý tới nét ngượng ngùng ấy. Anh khẽ cười, hơi dịch người ra trước để che cho Tô Kinh Mặc.【Che gì mà che, tụi tui thấy hết rồi nhé [icon chó]】Tô Kinh Mặc nhìn động tác ấy, vành tai lập tức nóng bừng. Phó tiên sinh chắc nhận ra mình đang xấu hổ vì đôi môi, nhưng làm vậy chỉ càng khiến khán giả chú ý hơn.Cậu cúi đầu, khẽ kéo vạt áo vest của Phó Thanh Hoài ra hiệu. Động tác rất nhỏ nhưng Phó Thanh Hoài, vốn tập trung hết vào cậu, vẫn cảm nhận được. Anh cúi xuống hỏi khẽ: Sao vậy?Tô Kinh Mặc nhỏ giọng: Phó tiên sinh… thật ra anh không cần làm vậy đâu.Phó Thanh Hoài nhìn chằm chằm vào vành tai hồng hồng của cậu thanh niên. Cậu chẳng biết rằng vẻ ngại ngùng ấy lại khiến trong lòng anh dấy lên cảm xúc muốn trêu chọc, càng muốn dùng cách của mình để “bắt nạt” cậu.Tô Kinh Mặc thấy Phó Thanh Hoài im lặng nhìn mình, ngẩng lên bắt gặp ánh mắt sâu thẳm ấy y hệt như tối qua trước khi anh định hôn mình. Vành tai cậu càng đỏ hơn.Cậu nghĩ những hành động của mình nhỏ đến mức khán giả không nhận ra. Nhưng trong mắt “thánh soi”, từng cử chỉ đều như phóng đại.【Mic chương trình yếu quá, chẳng nghe được Tô Tô và phó tổng nói gì hết】【Hai người này ngọt ghê. Có ai đọc khẩu hình cho mình không】【Trời ơi ánh mắt của hai người, như đang kéo tơ ấy】Đúng lúc các fan CP đang ráng đọc khẩu hình, tổng đạo diễn xuất hiện trên sóng, tay cầm ba tờ giấy kết quả bốc thăm hôm qua. Ông nói: Trong tay tôi là lịch hẹn hò hôm nay mà ba cặp đã bốc thăm. Nhưng hôm nay tôi không đưa thẳng cho khách mời, mà để nhân viên chương trình dẫn họ đến địa điểm theo lịch đã sắp xếp. Tức là họ sẽ không biết mình đi đâu trước khi đến nơi kiểu “hẹn hò blind box” ấy mà.Ông còn cười đùa với khán giả: Và tất nhiên, tôi cũng không tiết lộ cho các bạn đâu, nên đừng yêu cầu tôi “bật mí” nhé.【Đạo diễn: thấy trong tay tôi chưa? Muốn hả? Không cho nha lêu lêu】【Không thể không nói, đạo diễn cũng có khiếu hài đó】Được rồi, các khách mời giờ hãy theo nhân viên chương trình đến điểm tập kết để lên trực thăng nhé.Ba nhân viên bước vào. Một người lịch sự nói với Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài: Hai vị khách mời mời theo tôi.Vâng. Tô Kinh Mặc thu tay đang kéo áo Phó Thanh Hoài, rồi đi theo sau. Đến một đoạn xa, cậu mới thấy tai mình bớt nóng. Phó Thanh Hoài nhìn bóng lưng cậu, đứng yên một lúc mới bước theo.Rất nhanh, họ đến bãi đỗ trực thăng. Ba chiếc trực thăng sẵn sàng cho ba cặp khách mời.【Đỉnh thật, lần đầu thấy show hẹn hò cho khách đi trực thăng】【Chơi lớn ghê】Tiếng bàn tán trên bình luận càng rôm rả khi ba chiếc trực thăng cất cánh, bay về ba hướng khác nhau.Sau khi xuống trực thăng, Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài được đưa lên xe đã chuẩn bị sẵn. Họ đi hơn một giờ nữa thì nhìn thấy biển hiệu một sở thú.【Ôi, hai người sẽ hẹn hò ở sở thú sao?】【Khó tưởng tượng phó tổng đi dạo sở thú [cười khóc]】Tô Kinh Mặc cũng không ngờ điểm hẹn lại ở sở thú. Cậu hoàn toàn không tưởng tượng được hình ảnh Phó tiên sinh lạnh lùng ở nơi này.Tài xế dừng xe trước cổng, đưa cho họ sổ tay tham quan rồi rời đi. Máy quay đi theo họ vào. Hai người quá nổi bật, khiến nhiều khách tham quan dừng lại chụp hình, nhưng khi thấy có ekip quay phim phía sau, họ cũng khéo léo tránh làm phiền.Tô Kinh Mặc nhìn dòng người trước cổng sở thú rồi quay sang hỏi: Phó tiên sinh, trước đây anh có từng tới sở thú chưa?Phó Thanh Hoài nhìn thoáng qua những gia đình có trẻ nhỏ, rồi bình thản thu ánh mắt lại. Anh chưa từng đến. Cha mẹ anh qua đời trong một vụ tai nạn xe khi anh mới 6 tuổi, từ đó anh tiếp xúc công việc của tập đoàn Phó thị rất sớm, chẳng có thời gian vui chơi như những đứa trẻ khác…Nhưng dù cha mẹ anh có còn sống, họ cũng chưa chắc đưa anh đến những nơi thế này.Thật ra, Phó Thanh Hoài cũng không có chút hứng thú nào với kiểu địa điểm này.Anh định nói ra điều đó, nhưng khi bắt gặp ánh mắt màu hổ phách của Tô Kinh Mặc đang nhìn mình, thần sắc anh khựng lại. Anh đổi giọng, đôi mắt đen sâu cũng dịu xuống, nhìn về phía Tô Kinh Mặc: Anh chưa từng đến. Khi còn nhỏ anh gần như không có thời gian để tới những nơi như thế này… Cha mẹ anh đã qua đời, anh phải bắt đầu làm quen với công việc của công ty từ năm sáu, bảy tuổi. Anh phải học mọi thứ có thể giúp mình quản lý công ty. Toàn bộ thời gian của anh đều phải tranh thủ từng giây từng phút.【Nghe thân thế của Phó tổng mà thấy thương ghê. Không ngờ một tổng tài trị giá hàng trăm tỷ lúc nhỏ còn khổ hơn tụi mình. Sáu, bảy tuổi mình chắc vẫn còn chơi bùn ngoài ruộng [cười khóc]】【Ơ mà sao tự nhiên mình ngửi thấy mùi “tự kể khổ” nhỉ [icon chó]】【Theo kinh nghiệm nhiều năm của mình, Phó tổng đúng là “cao thủ tung chiêu”. Tô Tô đừng có bị lừa nha】