Đêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ…
Chương 53
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Trịnh Tuấn Húc đầy tự tin mang bịt mắt lên. Ngay lập tức trước mắt anh tối đen như mực, chẳng còn gì nhìn thấy. Cái màn đen đó khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh nắm tay Lộ Huyên thật chặt, nhưng vì đang bực bội, lực tay anh vô thức siết mạnh đến mức Lộ Huyên đau nhói.Lộ Huyên tuy bị Trịnh Tuấn Húc bóp đau nhưng vẫn không dám hé răng than phiền, chỉ cắn răng chịu đựng. Cậu nghe giọng Trịnh Tuấn Húc mỗi lúc một gấp gáp, liền gắng hết sức đạp xe theo hướng anh chỉ.Do Trịnh Tuấn Húc mất bình tĩnh và ra lệnh lung tung, hai chiếc xe đạp nước của họ nhanh chóng đâm vào nhau. Cả hai mất cân bằng và ngã nhào xuống biển. Nhân viên chương trình lập tức kéo họ lên thuyền cứu hộ.【 Trời ạ, cái gì thế này… Tôi thấy Trịnh Tuấn Húc có vẻ hơi tự cao quá rồi. Hình như anh ta chẳng thèm để ý đến cảm giác của Lộ Huyên. Hai người này thật sự là một đôi sao? 】【 Thật lòng mà nói, nếu bạn trai tôi đối xử kiểu này, tôi đá ngay lập tức. 】Khán giả livestream phần lớn khó chịu trước thái độ ra lệnh, tự cao của Trịnh Tuấn Húc đối với Lộ Huyên trong lúc chơi. Nhưng fan của Trịnh Tuấn Húc lại ra sức bênh vực, khẳng định anh chỉ hơi nóng tính vì áp lực thi đấu chứ không hề có vấn đề tình cảm với Lộ Huyên.【 Trịnh thiếu với Huyên bảo vẫn tốt đẹp, mấy người khỏi lo hộ. 】【 Thi đấu thì ai chả căng thẳng nóng nảy một chút, bình thường thôi. 】Trong khi đó, Trịnh Tuấn Húc ngồi trên thuyền cứu hộ, mặt mày sầm lại, trong lòng tràn đầy tức giận vì vừa bị bẽ mặt trước bao người. Từ nhỏ anh luôn được nuông chiều, chưa bao giờ nếm cảm giác thất bại nhục nhã thế này. Anh chẳng nghĩ lỗi do mình mà lại đổ cho Lộ Huyên là đồ vô dụng, đã chán cậu từ lâu. Anh thậm chí nghĩ đã đến lúc đổi người tình mà Tô Kinh Mặc chính là người anh đang để mắt tới.…Nhóm Kê Tử An và Chư Mẫn Sâm tuy có đi đường vòng nhưng cuối cùng vẫn an toàn về đích, chỉ mất nhiều thời gian hơn Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài nên về nhì.Vừa đặt chân lên du thuyền, Kê Tử An liền tiến lại gần Tô Kinh Mặc. Đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm cậu. Nếu không phải Chư Mẫn Sâm đang đứng sau, có lẽ anh đã vươn tay nắm chặt lấy tay Tô Kinh Mặc rồi.“Các cậu làm cách nào vậy? Bịt mắt mà đi thẳng tắp tới đích, chẳng lạc chút nào! Không lẽ tổ chương trình ưu ái, mấy cậu đeo bịt mắt nhưng thực ra vẫn nhìn được?”Câu nói vốn chỉ đùa, nhưng lập tức khiến khán giả đang khó chịu với Trịnh Tuấn Húc có cớ bàn tán, đồng thời fan Trịnh Tuấn Húc cũng nhảy vào phản bác. Một luồng tranh luận mới bùng lên trong phần bình luận.【 Cười chết mất, tổ chương trình thiên vị Tô và Phó rõ rành rành. Đến khách mời cũng nghi ngờ kìa. 】【 Tôi đã nói rồi mà, Trịnh thiếu chơi cực khó, còn Tô với Phó thì nhẹ nhàng như không. Ở đây chắc chắn có gì mờ ám. 】【 Ai làm Phótổng thì khác chứ, Phó tổng chính là “boss lớn” của tổ chương trình mà. Bảo tổ chương trình “thả nước” cho hai người họ có khó gì đâu. 】Thế nhưng hành động tiếp theo của Tô Kinh Mặc lại khiến phần bình luận im bặt.Cậu không do dự, móc ngay chiếc bịt mắt mình vừa đeo khi nãy từ túi ra, đưa cho Kê Tử An rồi mỉm cười:“Anh tò mò thì cứ cầm xem cho rõ.”Tô Kinh Mặc nhìn ra Kê Tử An không có ý xấu, chỉ tò mò thật sự nên cậu cũng không thấy khó chịu gì, thoải mái đưa bịt mắt cho anh.Kê Tử An nhận lấy, đưa lên soi kỹ rồi bật ra một câu cảm thán: “Giống hệt cái tôi đeo, đeo vào thì hoàn toàn không nhìn thấy gì… Hai người các cậu giỏi thật.”Nghe Kê Tử An khen chân thành, Tô Kinh Mặc không kìm được nhìn sang Phó Thanh Hoài.Không phải mình giỏi, mà là Phó tiên sinh giỏi.Khi bị bịt mắt, hoàn toàn không thấy gì phía trước, chính vì tin lời Phó tiên sinh nói nên cậu mới dám giao toàn bộ cho anh. Và Phó tiên sinh cũng làm đúng như lời hứa: đưa cậu an toàn về đích.【 Suýt bật cười, hồi nãy ai nói Tô Tô và Phó tổng gian lận nhỉ? Giờ livestream trước mặt mọi người, Tô Tô lấy đúng cái bịt mắt lúc nãy ra đưa cho Kê Tử An xem rồi đấy. Hay các người định bảo Kê Tử An cũng đang diễn kịch nữa? Đúng là tự vả vào mặt mình [đầu chó.jpg] 】【 Thôi bỏ qua đám hắc tử kia đi, mau nhìn này, ánh mắt Tô Tô nhìn Phó tổng bây giờ lấp lánh ghê chưa. Mắt người thích ai là không giấu được đâu. Hồi tôi thích học trưởng cũng y hệt Tô Tô lúc này. 】Phó Thanh Hoài vốn đã dõi theo Tô Kinh Mặc, vừa thấy cậu quay sang nhìn mình là anh nhận ra ngay cảm xúc thuần khiết ấy trong mắt cậu thứ cảm xúc khiến tim anh run lên. Nếu không phải đang trong livestream, lại có biết bao người xung quanh, anh đã cúi xuống hôn cậu ngay lúc này.Đúng lúc đó, giọng tổng đạo diễn chen vào, ông còn vỗ tay để lôi kéo sự chú ý: “Hiện giờ tất cả khách quý đã lên du thuyền, chúng ta có thể bắt đầu vòng trò chơi tiếp theo.”Tiếng đạo diễn vừa vang lên, Tô Kinh Mặc lập tức như bừng tỉnh, vội thu ánh mắt về.Phó Thanh Hoài khựng lại một thoáng, rồi cũng đưa mắt nhìn về phía tổng đạo diễn.Tổng đạo diễn thấy mọi người trên du thuyền đều hướng mắt về mình, đang định nói tiếp thì vô tình bắt gặp ánh nhìn của Phó Thanh Hoài. Không hiểu sao, trong ánh mắt của vị “sếp lớn” ấy, ông lại thấy rõ sự không hài lòng.Ông lập tức căng thẳng, quên sạch lời định nói tiếp: “…”Mình… mình có lỡ làm gì phật ý vị đại lão này không nhỉ?Chương trình này xong mình còn giữ nổi cái ghế này không đây…
Trịnh Tuấn Húc đầy tự tin mang bịt mắt lên. Ngay lập tức trước mắt anh tối đen như mực, chẳng còn gì nhìn thấy. Cái màn đen đó khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh nắm tay Lộ Huyên thật chặt, nhưng vì đang bực bội, lực tay anh vô thức siết mạnh đến mức Lộ Huyên đau nhói.
Lộ Huyên tuy bị Trịnh Tuấn Húc bóp đau nhưng vẫn không dám hé răng than phiền, chỉ cắn răng chịu đựng. Cậu nghe giọng Trịnh Tuấn Húc mỗi lúc một gấp gáp, liền gắng hết sức đạp xe theo hướng anh chỉ.
Do Trịnh Tuấn Húc mất bình tĩnh và ra lệnh lung tung, hai chiếc xe đạp nước của họ nhanh chóng đâm vào nhau. Cả hai mất cân bằng và ngã nhào xuống biển. Nhân viên chương trình lập tức kéo họ lên thuyền cứu hộ.
【 Trời ạ, cái gì thế này… Tôi thấy Trịnh Tuấn Húc có vẻ hơi tự cao quá rồi. Hình như anh ta chẳng thèm để ý đến cảm giác của Lộ Huyên. Hai người này thật sự là một đôi sao? 】
【 Thật lòng mà nói, nếu bạn trai tôi đối xử kiểu này, tôi đá ngay lập tức. 】
Khán giả livestream phần lớn khó chịu trước thái độ ra lệnh, tự cao của Trịnh Tuấn Húc đối với Lộ Huyên trong lúc chơi. Nhưng fan của Trịnh Tuấn Húc lại ra sức bênh vực, khẳng định anh chỉ hơi nóng tính vì áp lực thi đấu chứ không hề có vấn đề tình cảm với Lộ Huyên.
【 Trịnh thiếu với Huyên bảo vẫn tốt đẹp, mấy người khỏi lo hộ. 】
【 Thi đấu thì ai chả căng thẳng nóng nảy một chút, bình thường thôi. 】
Trong khi đó, Trịnh Tuấn Húc ngồi trên thuyền cứu hộ, mặt mày sầm lại, trong lòng tràn đầy tức giận vì vừa bị bẽ mặt trước bao người. Từ nhỏ anh luôn được nuông chiều, chưa bao giờ nếm cảm giác thất bại nhục nhã thế này. Anh chẳng nghĩ lỗi do mình mà lại đổ cho Lộ Huyên là đồ vô dụng, đã chán cậu từ lâu. Anh thậm chí nghĩ đã đến lúc đổi người tình mà Tô Kinh Mặc chính là người anh đang để mắt tới.
…
Nhóm Kê Tử An và Chư Mẫn Sâm tuy có đi đường vòng nhưng cuối cùng vẫn an toàn về đích, chỉ mất nhiều thời gian hơn Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài nên về nhì.
Vừa đặt chân lên du thuyền, Kê Tử An liền tiến lại gần Tô Kinh Mặc. Đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm cậu. Nếu không phải Chư Mẫn Sâm đang đứng sau, có lẽ anh đã vươn tay nắm chặt lấy tay Tô Kinh Mặc rồi.
“Các cậu làm cách nào vậy? Bịt mắt mà đi thẳng tắp tới đích, chẳng lạc chút nào! Không lẽ tổ chương trình ưu ái, mấy cậu đeo bịt mắt nhưng thực ra vẫn nhìn được?”
Câu nói vốn chỉ đùa, nhưng lập tức khiến khán giả đang khó chịu với Trịnh Tuấn Húc có cớ bàn tán, đồng thời fan Trịnh Tuấn Húc cũng nhảy vào phản bác. Một luồng tranh luận mới bùng lên trong phần bình luận.
【 Cười chết mất, tổ chương trình thiên vị Tô và Phó rõ rành rành. Đến khách mời cũng nghi ngờ kìa. 】
【 Tôi đã nói rồi mà, Trịnh thiếu chơi cực khó, còn Tô với Phó thì nhẹ nhàng như không. Ở đây chắc chắn có gì mờ ám. 】
【 Ai làm Phótổng thì khác chứ, Phó tổng chính là “boss lớn” của tổ chương trình mà. Bảo tổ chương trình “thả nước” cho hai người họ có khó gì đâu. 】
Thế nhưng hành động tiếp theo của Tô Kinh Mặc lại khiến phần bình luận im bặt.
Cậu không do dự, móc ngay chiếc bịt mắt mình vừa đeo khi nãy từ túi ra, đưa cho Kê Tử An rồi mỉm cười:“Anh tò mò thì cứ cầm xem cho rõ.”
Tô Kinh Mặc nhìn ra Kê Tử An không có ý xấu, chỉ tò mò thật sự nên cậu cũng không thấy khó chịu gì, thoải mái đưa bịt mắt cho anh.
Kê Tử An nhận lấy, đưa lên soi kỹ rồi bật ra một câu cảm thán: “Giống hệt cái tôi đeo, đeo vào thì hoàn toàn không nhìn thấy gì… Hai người các cậu giỏi thật.”
Nghe Kê Tử An khen chân thành, Tô Kinh Mặc không kìm được nhìn sang Phó Thanh Hoài.
Không phải mình giỏi, mà là Phó tiên sinh giỏi.
Khi bị bịt mắt, hoàn toàn không thấy gì phía trước, chính vì tin lời Phó tiên sinh nói nên cậu mới dám giao toàn bộ cho anh. Và Phó tiên sinh cũng làm đúng như lời hứa: đưa cậu an toàn về đích.
【 Suýt bật cười, hồi nãy ai nói Tô Tô và Phó tổng gian lận nhỉ? Giờ livestream trước mặt mọi người, Tô Tô lấy đúng cái bịt mắt lúc nãy ra đưa cho Kê Tử An xem rồi đấy. Hay các người định bảo Kê Tử An cũng đang diễn kịch nữa? Đúng là tự vả vào mặt mình [đầu chó.jpg] 】
【 Thôi bỏ qua đám hắc tử kia đi, mau nhìn này, ánh mắt Tô Tô nhìn Phó tổng bây giờ lấp lánh ghê chưa. Mắt người thích ai là không giấu được đâu. Hồi tôi thích học trưởng cũng y hệt Tô Tô lúc này. 】
Phó Thanh Hoài vốn đã dõi theo Tô Kinh Mặc, vừa thấy cậu quay sang nhìn mình là anh nhận ra ngay cảm xúc thuần khiết ấy trong mắt cậu thứ cảm xúc khiến tim anh run lên. Nếu không phải đang trong livestream, lại có biết bao người xung quanh, anh đã cúi xuống hôn cậu ngay lúc này.
Đúng lúc đó, giọng tổng đạo diễn chen vào, ông còn vỗ tay để lôi kéo sự chú ý: “Hiện giờ tất cả khách quý đã lên du thuyền, chúng ta có thể bắt đầu vòng trò chơi tiếp theo.”
Tiếng đạo diễn vừa vang lên, Tô Kinh Mặc lập tức như bừng tỉnh, vội thu ánh mắt về.
Phó Thanh Hoài khựng lại một thoáng, rồi cũng đưa mắt nhìn về phía tổng đạo diễn.
Tổng đạo diễn thấy mọi người trên du thuyền đều hướng mắt về mình, đang định nói tiếp thì vô tình bắt gặp ánh nhìn của Phó Thanh Hoài. Không hiểu sao, trong ánh mắt của vị “sếp lớn” ấy, ông lại thấy rõ sự không hài lòng.
Ông lập tức căng thẳng, quên sạch lời định nói tiếp: “…”
Mình… mình có lỡ làm gì phật ý vị đại lão này không nhỉ?
Chương trình này xong mình còn giữ nổi cái ghế này không đây…
Sau Khi Xuyên Thành Thiếu Gia Giả, Tôi Kí Hợp Đồng Hôn Nhân Với Đại LãoTác giả: Tinh Lâm NguyệtTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị, Truyện Hệ ThốngĐêm đã về khuya, theo từng chiếc xe sang trọng rời đi xa, khách sạn cao cấp vừa tổ chức buổi tiệc đính hôn cỡ lớn cũng dần trở về yên tĩnh. Bên trong phòng tổng thống trên tầng cao nhất, trên chiếc giường lớn màu đen chỉ bật một ngọn đèn ngủ nhỏ, một người đàn ông cao lớn nằm bất động, toàn thân vô lực. Gương mặt anh đẹp đến mức khiến người khác khó rời mắt; dưới đôi mắt phượng hẹp dài là một nốt ruồi đen hút ánh nhìn. Làn da trắng lạnh dưới ánh đèn lờ mờ ánh lên chút ấm áp, nhưng ánh sáng ấy không lan đến đáy mắt anh. Trong đôi mắt ấy lúc này như băng tuyết ngàn năm, lạnh lùng nhìn chằm chằm về một hướng. Bên cạnh giường, nơi ánh mắt lạnh lùng ấy hướng đến, một chàng trai trẻ đứng cứng đờ. Gương mặt thanh tú, đôi mắt hơi giống mắt mèo, hiện rõ vẻ lúng túng khi nhìn người đàn ông trên giường. Con ngươi màu hổ phách vẫn còn lưu lại vẻ khiếp sợ khi nhận ra mình… thế mà lại xuyên sách. Vừa hồi phục ý thức trong cơ thể mới, tiếp nhận ký ức nguyên chủ, Tô Kinh Mặc phát hiện cậu không chỉ… Trịnh Tuấn Húc đầy tự tin mang bịt mắt lên. Ngay lập tức trước mắt anh tối đen như mực, chẳng còn gì nhìn thấy. Cái màn đen đó khiến anh hoàn toàn mất phương hướng. Anh nắm tay Lộ Huyên thật chặt, nhưng vì đang bực bội, lực tay anh vô thức siết mạnh đến mức Lộ Huyên đau nhói.Lộ Huyên tuy bị Trịnh Tuấn Húc bóp đau nhưng vẫn không dám hé răng than phiền, chỉ cắn răng chịu đựng. Cậu nghe giọng Trịnh Tuấn Húc mỗi lúc một gấp gáp, liền gắng hết sức đạp xe theo hướng anh chỉ.Do Trịnh Tuấn Húc mất bình tĩnh và ra lệnh lung tung, hai chiếc xe đạp nước của họ nhanh chóng đâm vào nhau. Cả hai mất cân bằng và ngã nhào xuống biển. Nhân viên chương trình lập tức kéo họ lên thuyền cứu hộ.【 Trời ạ, cái gì thế này… Tôi thấy Trịnh Tuấn Húc có vẻ hơi tự cao quá rồi. Hình như anh ta chẳng thèm để ý đến cảm giác của Lộ Huyên. Hai người này thật sự là một đôi sao? 】【 Thật lòng mà nói, nếu bạn trai tôi đối xử kiểu này, tôi đá ngay lập tức. 】Khán giả livestream phần lớn khó chịu trước thái độ ra lệnh, tự cao của Trịnh Tuấn Húc đối với Lộ Huyên trong lúc chơi. Nhưng fan của Trịnh Tuấn Húc lại ra sức bênh vực, khẳng định anh chỉ hơi nóng tính vì áp lực thi đấu chứ không hề có vấn đề tình cảm với Lộ Huyên.【 Trịnh thiếu với Huyên bảo vẫn tốt đẹp, mấy người khỏi lo hộ. 】【 Thi đấu thì ai chả căng thẳng nóng nảy một chút, bình thường thôi. 】Trong khi đó, Trịnh Tuấn Húc ngồi trên thuyền cứu hộ, mặt mày sầm lại, trong lòng tràn đầy tức giận vì vừa bị bẽ mặt trước bao người. Từ nhỏ anh luôn được nuông chiều, chưa bao giờ nếm cảm giác thất bại nhục nhã thế này. Anh chẳng nghĩ lỗi do mình mà lại đổ cho Lộ Huyên là đồ vô dụng, đã chán cậu từ lâu. Anh thậm chí nghĩ đã đến lúc đổi người tình mà Tô Kinh Mặc chính là người anh đang để mắt tới.…Nhóm Kê Tử An và Chư Mẫn Sâm tuy có đi đường vòng nhưng cuối cùng vẫn an toàn về đích, chỉ mất nhiều thời gian hơn Tô Kinh Mặc và Phó Thanh Hoài nên về nhì.Vừa đặt chân lên du thuyền, Kê Tử An liền tiến lại gần Tô Kinh Mặc. Đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm cậu. Nếu không phải Chư Mẫn Sâm đang đứng sau, có lẽ anh đã vươn tay nắm chặt lấy tay Tô Kinh Mặc rồi.“Các cậu làm cách nào vậy? Bịt mắt mà đi thẳng tắp tới đích, chẳng lạc chút nào! Không lẽ tổ chương trình ưu ái, mấy cậu đeo bịt mắt nhưng thực ra vẫn nhìn được?”Câu nói vốn chỉ đùa, nhưng lập tức khiến khán giả đang khó chịu với Trịnh Tuấn Húc có cớ bàn tán, đồng thời fan Trịnh Tuấn Húc cũng nhảy vào phản bác. Một luồng tranh luận mới bùng lên trong phần bình luận.【 Cười chết mất, tổ chương trình thiên vị Tô và Phó rõ rành rành. Đến khách mời cũng nghi ngờ kìa. 】【 Tôi đã nói rồi mà, Trịnh thiếu chơi cực khó, còn Tô với Phó thì nhẹ nhàng như không. Ở đây chắc chắn có gì mờ ám. 】【 Ai làm Phótổng thì khác chứ, Phó tổng chính là “boss lớn” của tổ chương trình mà. Bảo tổ chương trình “thả nước” cho hai người họ có khó gì đâu. 】Thế nhưng hành động tiếp theo của Tô Kinh Mặc lại khiến phần bình luận im bặt.Cậu không do dự, móc ngay chiếc bịt mắt mình vừa đeo khi nãy từ túi ra, đưa cho Kê Tử An rồi mỉm cười:“Anh tò mò thì cứ cầm xem cho rõ.”Tô Kinh Mặc nhìn ra Kê Tử An không có ý xấu, chỉ tò mò thật sự nên cậu cũng không thấy khó chịu gì, thoải mái đưa bịt mắt cho anh.Kê Tử An nhận lấy, đưa lên soi kỹ rồi bật ra một câu cảm thán: “Giống hệt cái tôi đeo, đeo vào thì hoàn toàn không nhìn thấy gì… Hai người các cậu giỏi thật.”Nghe Kê Tử An khen chân thành, Tô Kinh Mặc không kìm được nhìn sang Phó Thanh Hoài.Không phải mình giỏi, mà là Phó tiên sinh giỏi.Khi bị bịt mắt, hoàn toàn không thấy gì phía trước, chính vì tin lời Phó tiên sinh nói nên cậu mới dám giao toàn bộ cho anh. Và Phó tiên sinh cũng làm đúng như lời hứa: đưa cậu an toàn về đích.【 Suýt bật cười, hồi nãy ai nói Tô Tô và Phó tổng gian lận nhỉ? Giờ livestream trước mặt mọi người, Tô Tô lấy đúng cái bịt mắt lúc nãy ra đưa cho Kê Tử An xem rồi đấy. Hay các người định bảo Kê Tử An cũng đang diễn kịch nữa? Đúng là tự vả vào mặt mình [đầu chó.jpg] 】【 Thôi bỏ qua đám hắc tử kia đi, mau nhìn này, ánh mắt Tô Tô nhìn Phó tổng bây giờ lấp lánh ghê chưa. Mắt người thích ai là không giấu được đâu. Hồi tôi thích học trưởng cũng y hệt Tô Tô lúc này. 】Phó Thanh Hoài vốn đã dõi theo Tô Kinh Mặc, vừa thấy cậu quay sang nhìn mình là anh nhận ra ngay cảm xúc thuần khiết ấy trong mắt cậu thứ cảm xúc khiến tim anh run lên. Nếu không phải đang trong livestream, lại có biết bao người xung quanh, anh đã cúi xuống hôn cậu ngay lúc này.Đúng lúc đó, giọng tổng đạo diễn chen vào, ông còn vỗ tay để lôi kéo sự chú ý: “Hiện giờ tất cả khách quý đã lên du thuyền, chúng ta có thể bắt đầu vòng trò chơi tiếp theo.”Tiếng đạo diễn vừa vang lên, Tô Kinh Mặc lập tức như bừng tỉnh, vội thu ánh mắt về.Phó Thanh Hoài khựng lại một thoáng, rồi cũng đưa mắt nhìn về phía tổng đạo diễn.Tổng đạo diễn thấy mọi người trên du thuyền đều hướng mắt về mình, đang định nói tiếp thì vô tình bắt gặp ánh nhìn của Phó Thanh Hoài. Không hiểu sao, trong ánh mắt của vị “sếp lớn” ấy, ông lại thấy rõ sự không hài lòng.Ông lập tức căng thẳng, quên sạch lời định nói tiếp: “…”Mình… mình có lỡ làm gì phật ý vị đại lão này không nhỉ?Chương trình này xong mình còn giữ nổi cái ghế này không đây…