Tác giả:

Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn…

Chương 82: Đàn violin

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Chờ đến khi trời hoàn toàn đen, dưới mái hiên sáng lên ánh đèn, đồ ăn rốt cuộc lên bàn.Mọi người ngồi vây quanh thành một vòng bên bàn dài.Khương Đông nói: " Tiểu Vương kéo đàn violin không tồi, cây đàn kia của cậu ấy quý đến thái quá, mọi người cùng nhau nghe một chút đi. "Những người khác vỗ tay.Vương Thế Hi toát ra vẻ mặt cao hứng, chính là chờ thời khắc tỏa sáng lúc này, cậu ta thẳng eo, đặt đàn violin lên vai, kéo lên.Cậu ta kéo chính là một ca khúc lưu hành, người không biết đàn cũng có thể nghe hiểu, fans liều mạng khen dễ nghe.Nhưng đa số người xem phản ứng thường thường, chỉ cảm thấy khúc nhạc không công không tội." Kéo nhạc lưu hành không cần trình độ gì, nghiệp dư hay chuyên nghiệp cũng đều có thể kéo thành như vậy, có chút lãng phí cây đàn tốt này. "" Tiếng đàn giống như thật sự dễ nghe hơn so với các cây đàn violin khác, nhưng cụ thể nơi nào dễ nghe cũng không nói lên được. "" Cho nên Đoạn Tinh Dã trước đó đã đánh giá sai giá trị đi? "Vương Thế Hi kéo xong một khúc.Khương Đông nhìn về phía Đoạn Tinh Dã: " Không khí đều đến nơi này, Tiểu Đoạn cũng tới một đoạn biểu diễn ngẫu hứng đi. "Đoạn Tinh Dã không từ chối, ra hiệu với nhân viên chương trình.Mọi người tò mò y muốn cái gì, nhân viên chương trình đã ôm một hộp đàn màu đen lên.Tống Tụng vỗ tay: " Wow ~ đàn violin! "Sắc mặt Vương Thế Hi cứng đờ.Cậu ta không nghĩ tới Đoạn Tinh Dã sẽ tự mang đàn violin.Không phải là cây đàn kia đi?Lúc này Đoạn Tinh Dã lấy đàn ra khỏi hộp, cả cây đàn dưới ánh đèn cứ như có ánh sáng lưu chuyển theo mặt ngoài mượt mà chảy xuôi xuống dưới.Làn đạn:" Lần đầu tiên tôi có cảm giác như nhìn thấy đá quý từ một cây đàn violin! "" Có thể là do tôi không hiểu, nhưng nhìn qua còn đẹp hơn cây đàn của Vương Thế Hi. "Đoạn Tinh Dã cầm đàn, giống như lơ đãng mà nhìn về phía Thừa Độ Chu: " Muốn nghe cái gì? "Thừa Độ Chu chính là đang chờ đợi Đoạn Tinh Dã biểu diễn, nghe vậy, mắt nháy nháy, nội tâm cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nghĩ nghĩ, nói: " Đều được. "Hắn đều thích nghe.Đoạn Tinh Dã lại cảm thấy không thú vị, có chút không cao hứng không thèm quan tâm Thừa Độ Chu nữa.Y sợ hạn chế phát huy, đứng lên, đem cầm đặt lên trên vai, nghiêng đầu gối má lên đàn, cánh tay kia cong chiết treo không, đem cây vĩ đáp trên dây đàn.Đoạn Tinh Dã tạm dừng một giây, động, vĩ giống như bảo kiếm sắc bén lướt qua dây đàn, phát ra cao âm bén nhọn, lại không chói tai, ngược lại đè nặng một cổ mềm mại mượt mà, âm thanh kéo dài đầy lực lượng.Chỉ trong một thoáng, phòng phát sóng trực tiếp bị kéo ra khỏi bầu không khí bình đạm vừa rồi." Trời ạ! Tiếng đàn này! Đây là đỉnh cấp hưởng thụ a! "" Cứ như có một ban nhạc đang hợp tấu! "" Không đối lập không biết, một khi so sánh với tôi liền tin, đàn của Vương Thế Hi xác thật giống hai mươi vạn nhân dân tệ. "" Hình như đây là lần đầu tiên nghe Đoạn lão sư kéo đàn, tôi khóc, quá dễ nghe. "Đoạn Tinh Dã kéo chính là khúc nhạc《 Only my railgun 》 , âm thứ nhất đã mở màn bùng cháy, ngón tay y nhanh chóng chuyển động qua lại giữa các dây đàn, cánh tay cầm vĩ chuyển động lưu loát, căng giãn vừa phải, thân thể khắc chế không được mà đong đưa theo giai điệu tình cảm mãnh liệt." Đảng tai nghe tạc nứt! "" Sao lại có thể đẹp trai như vậy! Giống hệt nam thần trong manga anime, phá vỡ thứ nguyên từ trong tranh bước ra. "" Đây còn không phải là khúc nhạc Đoạn lão sư đã diễn tấu trong ngày kỷ niệm thành lập trường năm 16 tuổi sao? "" Đây là vì Thừa tổng mà chuẩn bị đi! "" Trái tim nhảy không ngừng, đã cảm nhận được tâm tình của Thừa tổng năm 16 tuổi, lão bà quá có mị lực. "Khi Thừa Độ Chu nghe được giai điệu quen thuộc, hai bàn tay đặt trên bàn cuộn cuộn, lại như không muốn bị người biết mà giấu vào g*** h** ch*n đang ngồi xếp bằng, trong gió đêm nhè nhẹ thổi qua, hắn khẽ nheo mắt, ánh mắt nhìn Đoạn Tinh Dã cơ hồ đã mê mẩn.Đoạn Tinh Dã hơi nghiêng đầu, cổ ưu nhã kéo duỗi, vẻ mặt y thong dong, hàng mi dài như lông quạ, rũ xuống bóng ma nồng đậm dưới mí mắt tuyết trắng, những sợi tóc được nhiễm trắng lay động trong gió.Mặc dù trước giờ Đoạn Tinh Dã không nói thích qua hắn, nhưng Thừa Độ Chu cảm nhận được, Đoạn Tinh Dã cũng đặt hắn vào trong lòng.Lúc này nếu so sánh với hắn năm 16 tuổi mà nói, không thay đổi chính là tần suất tim đập, nhưng thay đổi chính là tâm tình, không hề là ngây ngô hoảng loạn nữa, cũng không hề có vị đắng cay của cà phê, mà là tràn ngập đầy cảm giác hạnh phúc cùng ngọt ngào không tìm được nơi phát ra.Đạo diễn toàn bộ hành trình ở hậu đài theo dõi số liệu, nhìn đến số người xem không ngừng bò lên trên màn hình, tấm tắc hai tiếng: " Những lần ratings cao nhất tất cả đều là Đoạn lão sư cống hiến. "Đoạn Tinh Dã diễn tấu xong một khúc siêu bạo có chứa ý tứ khoe kỹ thuật, hiện trường vỗ tay sấm dậy, không chỉ có là khách quý vỗ tay, liền nhân viên công tác đều đang vỗ tay, phòng phát sóng trực tiếp càng là bị các loại biểu tình bao như là " 😲😲😲 ", " 👏👏👏 ", " 🎉🎉🎉 " xoát đầy màn hìnhTống Tụng nghĩ sao nói vậy, trước mắt ngạc nhiên: " Đoạn lão sư, cây đàn này của anh bao nhiêu tiền, nên có sáu trăm triệu đi. "Hiển nhiên, cô đem đàn của Đoạn Tinh Dã cùng đàn của Vương Thế Hi đối lập, cô cảm thấy tiếng đàn của Đoạn Tinh Dã còn dễ nghe hơn gấp trăm lần không ngừng.Đoạn Tinh Dã ngồi xuống, đặt đàn vào lại hộp, đóng lại, tránh nặng tìm nhẹ nói: " Không quý như vậy. "Vương Thế Hi xoa mặt cứng đờ một cái, ánh mắt lảng tránh Đoạn Tinh Dã.Cậu ta không sợ, nếu thật sự bị võng hữu phát hiện đàn của Đoạn Tinh Dã xuất từ tay đại sư, thì cậu ta vẫn có thể nói đàn của y là một cây đàn khác do đại sư chế tác.Ở trong phòng phát sóng trực tiếp, có ít ỏi lên tiếng xen lẫn trong làn đạn đủ mọi màu sắc đang không ngừng lướt qua." Ở trên mạng nhìn ảnh chụp, hình như cây đàn trong tay Đoạn lão sư này mới là chế tác của Antonio Canova, toàn cầu chỉ có duy nhất một cây này. "" Sao lại thế này? Cây đàn kia của Vương Thế Hi thật sự là hàng nhái? "Bất quá không có chứng cứ mạnh mẽ nào, hơn nữa đa số người xem vẫn còn đang đắm chìm trong buổi diễn tấu tạc nứt của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy tạm thời còn không có dẫn phát tranh luận.***Sau khi biểu diễn tài nghệ xong, một bàn người ăn cơm.Nồi lẩu ở giữa toát ra sương mù trắng xóa, không ngừng bay đến chỗ đèn dây tóc phía trên.Thừa Độ Chu xào một dĩa thịt bò với cần tây, gắp đồ ăn cho Đoạn Tinh Dã.Khi Khương Đông ăn cơm, vẫn không quên vứt đề tài, làm mọi người nói chuyện tiếp.Anh trò chuyện với hai vị khách quý về tác phẩm sắp tới, tiếp theo xuất phát từ tò mò của bản thân, hỏi Đoạn Tinh Dã: " Tiểu Đoạn, sao cậu làm được đa tài đa nghệ như thế, còn mọi thứ đều tinh thông? "Làn đạn sôi nổi phụ họa, đồng dạng tò mò.Có người tổng kết: " Ca hát, thành đại ca thế hệ mới; xào lẩu, khiến các người xem thèm đến khóc; xướng kinh kịch, làm đạo diễn Lương hổ thẹn không bằng, trực tiếp đổi đi diễn viên; cưỡi ngựa, nhẹ nhàng thực hiện liên hoàn nhảy; đàn violin, trình độ diễn tấu cấp đại sư. "" Khi còn nhỏ học rất nhiều lớp hứng thú. " Đoạn Tinh Dã mím môi l**m dầu mỡ, không để bụng, " Thứ cảm thấy hứng thú, đều sẽ làm được tốt nhất. "Khương Đông tán thưởng gật gật đầu: " Tâm thái này của cậu rất đoan chính, chỉ là khẳng định cũng không hoàn toàn là hứng thú, hẳn là cậu cũng đã chăm học khổ luyện rất nhiều. "Đoạn Tinh Dã cúi đầu ăn cơm.Y thật sự là không luyện gì nhiều, ca hát tựa như ăn cơm uống nước, cưỡi ngựa cũng là vì tốt chơi, đàn violin chính là một môn nhạc cụ, nhất thông bách thông, thời thơ ấu y cũng không phải hoàn toàn là ngâm mình trong lớp hứng thú, thời điểm chơi đùa còn nhiều hơn.Tống Tụng đột nhiên nói: " Ai? Nói thế đồ vật Tiểu Vương cùng Đoạn lão sư biết còn rất trùng hợp, ca hát a, cưỡi ngựa a, đàn violin a, đều là hứng thú yêu thích mà không phải người bình thường có thể đụng vào. "Khóe môi Đoạn Tinh Dã giơ lên một tia cười trào phúng, không theo tiếng." Trùng hợp đi. " Vương Thế Hi vội vàng giải thích nói, " Chủ yếu là do em bị ảnh hưởng bởi vòng bạn bè từ nhỏ, đám bạn kia của em, nhạc cụ, golf, cưỡi ngựa này đó, cơ bản đều sẽ biết một hai dạng. "Tống Tụng nói: " Đúng đúng đúng, tôi nhớ rõ cậu học tại trường quốc tế song ngữ, nói một chút trải nghiệm của cậu khi học tại trường học này đi? "" Cũng không có gì. " Giọng Vương Thế Hi có chút lâng lâng, nói, " Cảm thụ lớn nhất chính là mở ra cùng bao dung, có thể phát triển bản thân theo hướng toàn diện. "Rất nhiều người trong phòng phát sóng trực tiếp đều phát ra thanh âm hâm mộ phú nhị đại.Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Trường nào? "" ...... " Hiện tại mỗi lần Đoạn Tinh Dã vừa ra tiếng, tim của Vương Thế Hi đều phải đề cao một chút, cứ cảm thấy đối phương đang kiếm chuyện, bởi vậy ngữ điệu dần dần tức giận, " Trường song ngữ Whist. "Thừa Độ Chu hơi dừng lại, không đi xem Vương Thế Hi, mà là nghiêng đầu xem Đoạn Tinh Dã.Trước khi hắn đến cũng không xem trailer, không biết Vương Thế Hi tự lập nhân thiết cho bản thân mình, bởi vậy cần người xác minh lại những gì Vương Thế Hi nói có đúng không.Ít nhất là trước khi hắn chuyển trường, Vương Thế Hi đều không phải bạn cùng trường của họ.Đoạn Tinh Dã lại không màng đến ánh mắt của Thừa Độ Chu, gắp cho hắn một miếng thịt, ý tứ là kêu hắn ăn cơm, thiếu quản.Y hỏi: " Cậu thật sự là học sinh tại Whist? "Giọng Vương Thế Hi hơi giơ lên: " Đương nhiên. "Đoạn Tinh Dã nói: " Nghe nói điều kiện nhập học rất khó. "Vương Thế Hi không có lúc nào là không nhớ tới phải bày ra nhân thiết phú nhị đại, tự cho là hài hước nói: " Không có gì khó, có tiền là được. "Đoạn Tinh Dã cười nhạo, không nói.Nhưng fans của Vương Thế Hi cảm thấy Đoạn Tinh Dã đang nghi ngờ ca ca nhà mình, liền không vui, có fans quá tức đi, chạy đến dưới official weibo của trường song ngữ Whist tag, làm trường học hỗ trợ đính chính.Năm phút sau, Whist official weibo quả nhiên đổi mới một động thái.【 Vương Thế Hi đều không phải là học sinh của trường chúng tôi, trước giờ trường chúng tôi vẫn tuân theo một quan niệm duy nhất là đạo tạo ra tinh anh, cho nên có một bộ hệ thống nghiêm khắc khi tuyển chọn học sinh, đều không phải là dùng " Tiền " làm chuẩn, người ngoài trường học xin đừng rải rác lời đồn. 】

Tác giả: Chu Chi

======

Chờ đến khi trời hoàn toàn đen, dưới mái hiên sáng lên ánh đèn, đồ ăn rốt cuộc lên bàn.

Mọi người ngồi vây quanh thành một vòng bên bàn dài.

Khương Đông nói: " Tiểu Vương kéo đàn violin không tồi, cây đàn kia của cậu ấy quý đến thái quá, mọi người cùng nhau nghe một chút đi. "

Những người khác vỗ tay.

Vương Thế Hi toát ra vẻ mặt cao hứng, chính là chờ thời khắc tỏa sáng lúc này, cậu ta thẳng eo, đặt đàn violin lên vai, kéo lên.

Cậu ta kéo chính là một ca khúc lưu hành, người không biết đàn cũng có thể nghe hiểu, fans liều mạng khen dễ nghe.

Nhưng đa số người xem phản ứng thường thường, chỉ cảm thấy khúc nhạc không công không tội.

" Kéo nhạc lưu hành không cần trình độ gì, nghiệp dư hay chuyên nghiệp cũng đều có thể kéo thành như vậy, có chút lãng phí cây đàn tốt này. "

" Tiếng đàn giống như thật sự dễ nghe hơn so với các cây đàn violin khác, nhưng cụ thể nơi nào dễ nghe cũng không nói lên được. "

" Cho nên Đoạn Tinh Dã trước đó đã đánh giá sai giá trị đi? "

Vương Thế Hi kéo xong một khúc.

Khương Đông nhìn về phía Đoạn Tinh Dã: " Không khí đều đến nơi này, Tiểu Đoạn cũng tới một đoạn biểu diễn ngẫu hứng đi. "

Đoạn Tinh Dã không từ chối, ra hiệu với nhân viên chương trình.

Mọi người tò mò y muốn cái gì, nhân viên chương trình đã ôm một hộp đàn màu đen lên.

Tống Tụng vỗ tay: " Wow ~ đàn violin! "

Sắc mặt Vương Thế Hi cứng đờ.

Cậu ta không nghĩ tới Đoạn Tinh Dã sẽ tự mang đàn violin.

Không phải là cây đàn kia đi?

Lúc này Đoạn Tinh Dã lấy đàn ra khỏi hộp, cả cây đàn dưới ánh đèn cứ như có ánh sáng lưu chuyển theo mặt ngoài mượt mà chảy xuôi xuống dưới.

Làn đạn:

" Lần đầu tiên tôi có cảm giác như nhìn thấy đá quý từ một cây đàn violin! "

" Có thể là do tôi không hiểu, nhưng nhìn qua còn đẹp hơn cây đàn của Vương Thế Hi. "

Đoạn Tinh Dã cầm đàn, giống như lơ đãng mà nhìn về phía Thừa Độ Chu: " Muốn nghe cái gì? "

Thừa Độ Chu chính là đang chờ đợi Đoạn Tinh Dã biểu diễn, nghe vậy, mắt nháy nháy, nội tâm cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nghĩ nghĩ, nói: " Đều được. "

Hắn đều thích nghe.

Đoạn Tinh Dã lại cảm thấy không thú vị, có chút không cao hứng không thèm quan tâm Thừa Độ Chu nữa.

Y sợ hạn chế phát huy, đứng lên, đem cầm đặt lên trên vai, nghiêng đầu gối má lên đàn, cánh tay kia cong chiết treo không, đem cây vĩ đáp trên dây đàn.

Đoạn Tinh Dã tạm dừng một giây, động, vĩ giống như bảo kiếm sắc bén lướt qua dây đàn, phát ra cao âm bén nhọn, lại không chói tai, ngược lại đè nặng một cổ mềm mại mượt mà, âm thanh kéo dài đầy lực lượng.

Chỉ trong một thoáng, phòng phát sóng trực tiếp bị kéo ra khỏi bầu không khí bình đạm vừa rồi.

" Trời ạ! Tiếng đàn này! Đây là đỉnh cấp hưởng thụ a! "

" Cứ như có một ban nhạc đang hợp tấu! "

" Không đối lập không biết, một khi so sánh với tôi liền tin, đàn của Vương Thế Hi xác thật giống hai mươi vạn nhân dân tệ. "

" Hình như đây là lần đầu tiên nghe Đoạn lão sư kéo đàn, tôi khóc, quá dễ nghe. "

Đoạn Tinh Dã kéo chính là khúc nhạc《 Only my railgun 》 , âm thứ nhất đã mở màn bùng cháy, ngón tay y nhanh chóng chuyển động qua lại giữa các dây đàn, cánh tay cầm vĩ chuyển động lưu loát, căng giãn vừa phải, thân thể khắc chế không được mà đong đưa theo giai điệu tình cảm mãnh liệt.

" Đảng tai nghe tạc nứt! "

" Sao lại có thể đẹp trai như vậy! Giống hệt nam thần trong manga anime, phá vỡ thứ nguyên từ trong tranh bước ra. "

" Đây còn không phải là khúc nhạc Đoạn lão sư đã diễn tấu trong ngày kỷ niệm thành lập trường năm 16 tuổi sao? "

" Đây là vì Thừa tổng mà chuẩn bị đi! "

" Trái tim nhảy không ngừng, đã cảm nhận được tâm tình của Thừa tổng năm 16 tuổi, lão bà quá có mị lực. "

Khi Thừa Độ Chu nghe được giai điệu quen thuộc, hai bàn tay đặt trên bàn cuộn cuộn, lại như không muốn bị người biết mà giấu vào g*** h** ch*n đang ngồi xếp bằng, trong gió đêm nhè nhẹ thổi qua, hắn khẽ nheo mắt, ánh mắt nhìn Đoạn Tinh Dã cơ hồ đã mê mẩn.

Đoạn Tinh Dã hơi nghiêng đầu, cổ ưu nhã kéo duỗi, vẻ mặt y thong dong, hàng mi dài như lông quạ, rũ xuống bóng ma nồng đậm dưới mí mắt tuyết trắng, những sợi tóc được nhiễm trắng lay động trong gió.

Mặc dù trước giờ Đoạn Tinh Dã không nói thích qua hắn, nhưng Thừa Độ Chu cảm nhận được, Đoạn Tinh Dã cũng đặt hắn vào trong lòng.

Lúc này nếu so sánh với hắn năm 16 tuổi mà nói, không thay đổi chính là tần suất tim đập, nhưng thay đổi chính là tâm tình, không hề là ngây ngô hoảng loạn nữa, cũng không hề có vị đắng cay của cà phê, mà là tràn ngập đầy cảm giác hạnh phúc cùng ngọt ngào không tìm được nơi phát ra.

Đạo diễn toàn bộ hành trình ở hậu đài theo dõi số liệu, nhìn đến số người xem không ngừng bò lên trên màn hình, tấm tắc hai tiếng: " Những lần ratings cao nhất tất cả đều là Đoạn lão sư cống hiến. "

Đoạn Tinh Dã diễn tấu xong một khúc siêu bạo có chứa ý tứ khoe kỹ thuật, hiện trường vỗ tay sấm dậy, không chỉ có là khách quý vỗ tay, liền nhân viên công tác đều đang vỗ tay, phòng phát sóng trực tiếp càng là bị các loại biểu tình bao như là " 😲😲😲 ", " 👏👏👏 ", " 🎉🎉🎉 " xoát đầy màn hình

Tống Tụng nghĩ sao nói vậy, trước mắt ngạc nhiên: " Đoạn lão sư, cây đàn này của anh bao nhiêu tiền, nên có sáu trăm triệu đi. "

Hiển nhiên, cô đem đàn của Đoạn Tinh Dã cùng đàn của Vương Thế Hi đối lập, cô cảm thấy tiếng đàn của Đoạn Tinh Dã còn dễ nghe hơn gấp trăm lần không ngừng.

Đoạn Tinh Dã ngồi xuống, đặt đàn vào lại hộp, đóng lại, tránh nặng tìm nhẹ nói: " Không quý như vậy. "

Vương Thế Hi xoa mặt cứng đờ một cái, ánh mắt lảng tránh Đoạn Tinh Dã.

Cậu ta không sợ, nếu thật sự bị võng hữu phát hiện đàn của Đoạn Tinh Dã xuất từ tay đại sư, thì cậu ta vẫn có thể nói đàn của y là một cây đàn khác do đại sư chế tác.

Ở trong phòng phát sóng trực tiếp, có ít ỏi lên tiếng xen lẫn trong làn đạn đủ mọi màu sắc đang không ngừng lướt qua.

" Ở trên mạng nhìn ảnh chụp, hình như cây đàn trong tay Đoạn lão sư này mới là chế tác của Antonio Canova, toàn cầu chỉ có duy nhất một cây này. "

" Sao lại thế này? Cây đàn kia của Vương Thế Hi thật sự là hàng nhái? "

Bất quá không có chứng cứ mạnh mẽ nào, hơn nữa đa số người xem vẫn còn đang đắm chìm trong buổi diễn tấu tạc nứt của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy tạm thời còn không có dẫn phát tranh luận.

***

Sau khi biểu diễn tài nghệ xong, một bàn người ăn cơm.

Nồi lẩu ở giữa toát ra sương mù trắng xóa, không ngừng bay đến chỗ đèn dây tóc phía trên.

Thừa Độ Chu xào một dĩa thịt bò với cần tây, gắp đồ ăn cho Đoạn Tinh Dã.

Khi Khương Đông ăn cơm, vẫn không quên vứt đề tài, làm mọi người nói chuyện tiếp.

Anh trò chuyện với hai vị khách quý về tác phẩm sắp tới, tiếp theo xuất phát từ tò mò của bản thân, hỏi Đoạn Tinh Dã: " Tiểu Đoạn, sao cậu làm được đa tài đa nghệ như thế, còn mọi thứ đều tinh thông? "

Làn đạn sôi nổi phụ họa, đồng dạng tò mò.

Có người tổng kết: " Ca hát, thành đại ca thế hệ mới; xào lẩu, khiến các người xem thèm đến khóc; xướng kinh kịch, làm đạo diễn Lương hổ thẹn không bằng, trực tiếp đổi đi diễn viên; cưỡi ngựa, nhẹ nhàng thực hiện liên hoàn nhảy; đàn violin, trình độ diễn tấu cấp đại sư. "

" Khi còn nhỏ học rất nhiều lớp hứng thú. " Đoạn Tinh Dã mím môi l**m dầu mỡ, không để bụng, " Thứ cảm thấy hứng thú, đều sẽ làm được tốt nhất. "

Khương Đông tán thưởng gật gật đầu: " Tâm thái này của cậu rất đoan chính, chỉ là khẳng định cũng không hoàn toàn là hứng thú, hẳn là cậu cũng đã chăm học khổ luyện rất nhiều. "

Đoạn Tinh Dã cúi đầu ăn cơm.

Y thật sự là không luyện gì nhiều, ca hát tựa như ăn cơm uống nước, cưỡi ngựa cũng là vì tốt chơi, đàn violin chính là một môn nhạc cụ, nhất thông bách thông, thời thơ ấu y cũng không phải hoàn toàn là ngâm mình trong lớp hứng thú, thời điểm chơi đùa còn nhiều hơn.

Tống Tụng đột nhiên nói: " Ai? Nói thế đồ vật Tiểu Vương cùng Đoạn lão sư biết còn rất trùng hợp, ca hát a, cưỡi ngựa a, đàn violin a, đều là hứng thú yêu thích mà không phải người bình thường có thể đụng vào. "

Khóe môi Đoạn Tinh Dã giơ lên một tia cười trào phúng, không theo tiếng.

" Trùng hợp đi. " Vương Thế Hi vội vàng giải thích nói, " Chủ yếu là do em bị ảnh hưởng bởi vòng bạn bè từ nhỏ, đám bạn kia của em, nhạc cụ, golf, cưỡi ngựa này đó, cơ bản đều sẽ biết một hai dạng. "

Tống Tụng nói: " Đúng đúng đúng, tôi nhớ rõ cậu học tại trường quốc tế song ngữ, nói một chút trải nghiệm của cậu khi học tại trường học này đi? "

" Cũng không có gì. " Giọng Vương Thế Hi có chút lâng lâng, nói, " Cảm thụ lớn nhất chính là mở ra cùng bao dung, có thể phát triển bản thân theo hướng toàn diện. "

Rất nhiều người trong phòng phát sóng trực tiếp đều phát ra thanh âm hâm mộ phú nhị đại.

Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Trường nào? "

" ...... " Hiện tại mỗi lần Đoạn Tinh Dã vừa ra tiếng, tim của Vương Thế Hi đều phải đề cao một chút, cứ cảm thấy đối phương đang kiếm chuyện, bởi vậy ngữ điệu dần dần tức giận, " Trường song ngữ Whist. "

Thừa Độ Chu hơi dừng lại, không đi xem Vương Thế Hi, mà là nghiêng đầu xem Đoạn Tinh Dã.

Trước khi hắn đến cũng không xem trailer, không biết Vương Thế Hi tự lập nhân thiết cho bản thân mình, bởi vậy cần người xác minh lại những gì Vương Thế Hi nói có đúng không.

Ít nhất là trước khi hắn chuyển trường, Vương Thế Hi đều không phải bạn cùng trường của họ.

Đoạn Tinh Dã lại không màng đến ánh mắt của Thừa Độ Chu, gắp cho hắn một miếng thịt, ý tứ là kêu hắn ăn cơm, thiếu quản.

Y hỏi: " Cậu thật sự là học sinh tại Whist? "

Giọng Vương Thế Hi hơi giơ lên: " Đương nhiên. "

Đoạn Tinh Dã nói: " Nghe nói điều kiện nhập học rất khó. "

Vương Thế Hi không có lúc nào là không nhớ tới phải bày ra nhân thiết phú nhị đại, tự cho là hài hước nói: " Không có gì khó, có tiền là được. "

Đoạn Tinh Dã cười nhạo, không nói.

Nhưng fans của Vương Thế Hi cảm thấy Đoạn Tinh Dã đang nghi ngờ ca ca nhà mình, liền không vui, có fans quá tức đi, chạy đến dưới official weibo của trường song ngữ Whist tag, làm trường học hỗ trợ đính chính.

Năm phút sau, Whist official weibo quả nhiên đổi mới một động thái.

【 Vương Thế Hi đều không phải là học sinh của trường chúng tôi, trước giờ trường chúng tôi vẫn tuân theo một quan niệm duy nhất là đạo tạo ra tinh anh, cho nên có một bộ hệ thống nghiêm khắc khi tuyển chọn học sinh, đều không phải là dùng " Tiền " làm chuẩn, người ngoài trường học xin đừng rải rác lời đồn. 】

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Chờ đến khi trời hoàn toàn đen, dưới mái hiên sáng lên ánh đèn, đồ ăn rốt cuộc lên bàn.Mọi người ngồi vây quanh thành một vòng bên bàn dài.Khương Đông nói: " Tiểu Vương kéo đàn violin không tồi, cây đàn kia của cậu ấy quý đến thái quá, mọi người cùng nhau nghe một chút đi. "Những người khác vỗ tay.Vương Thế Hi toát ra vẻ mặt cao hứng, chính là chờ thời khắc tỏa sáng lúc này, cậu ta thẳng eo, đặt đàn violin lên vai, kéo lên.Cậu ta kéo chính là một ca khúc lưu hành, người không biết đàn cũng có thể nghe hiểu, fans liều mạng khen dễ nghe.Nhưng đa số người xem phản ứng thường thường, chỉ cảm thấy khúc nhạc không công không tội." Kéo nhạc lưu hành không cần trình độ gì, nghiệp dư hay chuyên nghiệp cũng đều có thể kéo thành như vậy, có chút lãng phí cây đàn tốt này. "" Tiếng đàn giống như thật sự dễ nghe hơn so với các cây đàn violin khác, nhưng cụ thể nơi nào dễ nghe cũng không nói lên được. "" Cho nên Đoạn Tinh Dã trước đó đã đánh giá sai giá trị đi? "Vương Thế Hi kéo xong một khúc.Khương Đông nhìn về phía Đoạn Tinh Dã: " Không khí đều đến nơi này, Tiểu Đoạn cũng tới một đoạn biểu diễn ngẫu hứng đi. "Đoạn Tinh Dã không từ chối, ra hiệu với nhân viên chương trình.Mọi người tò mò y muốn cái gì, nhân viên chương trình đã ôm một hộp đàn màu đen lên.Tống Tụng vỗ tay: " Wow ~ đàn violin! "Sắc mặt Vương Thế Hi cứng đờ.Cậu ta không nghĩ tới Đoạn Tinh Dã sẽ tự mang đàn violin.Không phải là cây đàn kia đi?Lúc này Đoạn Tinh Dã lấy đàn ra khỏi hộp, cả cây đàn dưới ánh đèn cứ như có ánh sáng lưu chuyển theo mặt ngoài mượt mà chảy xuôi xuống dưới.Làn đạn:" Lần đầu tiên tôi có cảm giác như nhìn thấy đá quý từ một cây đàn violin! "" Có thể là do tôi không hiểu, nhưng nhìn qua còn đẹp hơn cây đàn của Vương Thế Hi. "Đoạn Tinh Dã cầm đàn, giống như lơ đãng mà nhìn về phía Thừa Độ Chu: " Muốn nghe cái gì? "Thừa Độ Chu chính là đang chờ đợi Đoạn Tinh Dã biểu diễn, nghe vậy, mắt nháy nháy, nội tâm cảm thấy thụ sủng nhược kinh, nghĩ nghĩ, nói: " Đều được. "Hắn đều thích nghe.Đoạn Tinh Dã lại cảm thấy không thú vị, có chút không cao hứng không thèm quan tâm Thừa Độ Chu nữa.Y sợ hạn chế phát huy, đứng lên, đem cầm đặt lên trên vai, nghiêng đầu gối má lên đàn, cánh tay kia cong chiết treo không, đem cây vĩ đáp trên dây đàn.Đoạn Tinh Dã tạm dừng một giây, động, vĩ giống như bảo kiếm sắc bén lướt qua dây đàn, phát ra cao âm bén nhọn, lại không chói tai, ngược lại đè nặng một cổ mềm mại mượt mà, âm thanh kéo dài đầy lực lượng.Chỉ trong một thoáng, phòng phát sóng trực tiếp bị kéo ra khỏi bầu không khí bình đạm vừa rồi." Trời ạ! Tiếng đàn này! Đây là đỉnh cấp hưởng thụ a! "" Cứ như có một ban nhạc đang hợp tấu! "" Không đối lập không biết, một khi so sánh với tôi liền tin, đàn của Vương Thế Hi xác thật giống hai mươi vạn nhân dân tệ. "" Hình như đây là lần đầu tiên nghe Đoạn lão sư kéo đàn, tôi khóc, quá dễ nghe. "Đoạn Tinh Dã kéo chính là khúc nhạc《 Only my railgun 》 , âm thứ nhất đã mở màn bùng cháy, ngón tay y nhanh chóng chuyển động qua lại giữa các dây đàn, cánh tay cầm vĩ chuyển động lưu loát, căng giãn vừa phải, thân thể khắc chế không được mà đong đưa theo giai điệu tình cảm mãnh liệt." Đảng tai nghe tạc nứt! "" Sao lại có thể đẹp trai như vậy! Giống hệt nam thần trong manga anime, phá vỡ thứ nguyên từ trong tranh bước ra. "" Đây còn không phải là khúc nhạc Đoạn lão sư đã diễn tấu trong ngày kỷ niệm thành lập trường năm 16 tuổi sao? "" Đây là vì Thừa tổng mà chuẩn bị đi! "" Trái tim nhảy không ngừng, đã cảm nhận được tâm tình của Thừa tổng năm 16 tuổi, lão bà quá có mị lực. "Khi Thừa Độ Chu nghe được giai điệu quen thuộc, hai bàn tay đặt trên bàn cuộn cuộn, lại như không muốn bị người biết mà giấu vào g*** h** ch*n đang ngồi xếp bằng, trong gió đêm nhè nhẹ thổi qua, hắn khẽ nheo mắt, ánh mắt nhìn Đoạn Tinh Dã cơ hồ đã mê mẩn.Đoạn Tinh Dã hơi nghiêng đầu, cổ ưu nhã kéo duỗi, vẻ mặt y thong dong, hàng mi dài như lông quạ, rũ xuống bóng ma nồng đậm dưới mí mắt tuyết trắng, những sợi tóc được nhiễm trắng lay động trong gió.Mặc dù trước giờ Đoạn Tinh Dã không nói thích qua hắn, nhưng Thừa Độ Chu cảm nhận được, Đoạn Tinh Dã cũng đặt hắn vào trong lòng.Lúc này nếu so sánh với hắn năm 16 tuổi mà nói, không thay đổi chính là tần suất tim đập, nhưng thay đổi chính là tâm tình, không hề là ngây ngô hoảng loạn nữa, cũng không hề có vị đắng cay của cà phê, mà là tràn ngập đầy cảm giác hạnh phúc cùng ngọt ngào không tìm được nơi phát ra.Đạo diễn toàn bộ hành trình ở hậu đài theo dõi số liệu, nhìn đến số người xem không ngừng bò lên trên màn hình, tấm tắc hai tiếng: " Những lần ratings cao nhất tất cả đều là Đoạn lão sư cống hiến. "Đoạn Tinh Dã diễn tấu xong một khúc siêu bạo có chứa ý tứ khoe kỹ thuật, hiện trường vỗ tay sấm dậy, không chỉ có là khách quý vỗ tay, liền nhân viên công tác đều đang vỗ tay, phòng phát sóng trực tiếp càng là bị các loại biểu tình bao như là " 😲😲😲 ", " 👏👏👏 ", " 🎉🎉🎉 " xoát đầy màn hìnhTống Tụng nghĩ sao nói vậy, trước mắt ngạc nhiên: " Đoạn lão sư, cây đàn này của anh bao nhiêu tiền, nên có sáu trăm triệu đi. "Hiển nhiên, cô đem đàn của Đoạn Tinh Dã cùng đàn của Vương Thế Hi đối lập, cô cảm thấy tiếng đàn của Đoạn Tinh Dã còn dễ nghe hơn gấp trăm lần không ngừng.Đoạn Tinh Dã ngồi xuống, đặt đàn vào lại hộp, đóng lại, tránh nặng tìm nhẹ nói: " Không quý như vậy. "Vương Thế Hi xoa mặt cứng đờ một cái, ánh mắt lảng tránh Đoạn Tinh Dã.Cậu ta không sợ, nếu thật sự bị võng hữu phát hiện đàn của Đoạn Tinh Dã xuất từ tay đại sư, thì cậu ta vẫn có thể nói đàn của y là một cây đàn khác do đại sư chế tác.Ở trong phòng phát sóng trực tiếp, có ít ỏi lên tiếng xen lẫn trong làn đạn đủ mọi màu sắc đang không ngừng lướt qua." Ở trên mạng nhìn ảnh chụp, hình như cây đàn trong tay Đoạn lão sư này mới là chế tác của Antonio Canova, toàn cầu chỉ có duy nhất một cây này. "" Sao lại thế này? Cây đàn kia của Vương Thế Hi thật sự là hàng nhái? "Bất quá không có chứng cứ mạnh mẽ nào, hơn nữa đa số người xem vẫn còn đang đắm chìm trong buổi diễn tấu tạc nứt của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy tạm thời còn không có dẫn phát tranh luận.***Sau khi biểu diễn tài nghệ xong, một bàn người ăn cơm.Nồi lẩu ở giữa toát ra sương mù trắng xóa, không ngừng bay đến chỗ đèn dây tóc phía trên.Thừa Độ Chu xào một dĩa thịt bò với cần tây, gắp đồ ăn cho Đoạn Tinh Dã.Khi Khương Đông ăn cơm, vẫn không quên vứt đề tài, làm mọi người nói chuyện tiếp.Anh trò chuyện với hai vị khách quý về tác phẩm sắp tới, tiếp theo xuất phát từ tò mò của bản thân, hỏi Đoạn Tinh Dã: " Tiểu Đoạn, sao cậu làm được đa tài đa nghệ như thế, còn mọi thứ đều tinh thông? "Làn đạn sôi nổi phụ họa, đồng dạng tò mò.Có người tổng kết: " Ca hát, thành đại ca thế hệ mới; xào lẩu, khiến các người xem thèm đến khóc; xướng kinh kịch, làm đạo diễn Lương hổ thẹn không bằng, trực tiếp đổi đi diễn viên; cưỡi ngựa, nhẹ nhàng thực hiện liên hoàn nhảy; đàn violin, trình độ diễn tấu cấp đại sư. "" Khi còn nhỏ học rất nhiều lớp hứng thú. " Đoạn Tinh Dã mím môi l**m dầu mỡ, không để bụng, " Thứ cảm thấy hứng thú, đều sẽ làm được tốt nhất. "Khương Đông tán thưởng gật gật đầu: " Tâm thái này của cậu rất đoan chính, chỉ là khẳng định cũng không hoàn toàn là hứng thú, hẳn là cậu cũng đã chăm học khổ luyện rất nhiều. "Đoạn Tinh Dã cúi đầu ăn cơm.Y thật sự là không luyện gì nhiều, ca hát tựa như ăn cơm uống nước, cưỡi ngựa cũng là vì tốt chơi, đàn violin chính là một môn nhạc cụ, nhất thông bách thông, thời thơ ấu y cũng không phải hoàn toàn là ngâm mình trong lớp hứng thú, thời điểm chơi đùa còn nhiều hơn.Tống Tụng đột nhiên nói: " Ai? Nói thế đồ vật Tiểu Vương cùng Đoạn lão sư biết còn rất trùng hợp, ca hát a, cưỡi ngựa a, đàn violin a, đều là hứng thú yêu thích mà không phải người bình thường có thể đụng vào. "Khóe môi Đoạn Tinh Dã giơ lên một tia cười trào phúng, không theo tiếng." Trùng hợp đi. " Vương Thế Hi vội vàng giải thích nói, " Chủ yếu là do em bị ảnh hưởng bởi vòng bạn bè từ nhỏ, đám bạn kia của em, nhạc cụ, golf, cưỡi ngựa này đó, cơ bản đều sẽ biết một hai dạng. "Tống Tụng nói: " Đúng đúng đúng, tôi nhớ rõ cậu học tại trường quốc tế song ngữ, nói một chút trải nghiệm của cậu khi học tại trường học này đi? "" Cũng không có gì. " Giọng Vương Thế Hi có chút lâng lâng, nói, " Cảm thụ lớn nhất chính là mở ra cùng bao dung, có thể phát triển bản thân theo hướng toàn diện. "Rất nhiều người trong phòng phát sóng trực tiếp đều phát ra thanh âm hâm mộ phú nhị đại.Đoạn Tinh Dã đột nhiên nói: " Trường nào? "" ...... " Hiện tại mỗi lần Đoạn Tinh Dã vừa ra tiếng, tim của Vương Thế Hi đều phải đề cao một chút, cứ cảm thấy đối phương đang kiếm chuyện, bởi vậy ngữ điệu dần dần tức giận, " Trường song ngữ Whist. "Thừa Độ Chu hơi dừng lại, không đi xem Vương Thế Hi, mà là nghiêng đầu xem Đoạn Tinh Dã.Trước khi hắn đến cũng không xem trailer, không biết Vương Thế Hi tự lập nhân thiết cho bản thân mình, bởi vậy cần người xác minh lại những gì Vương Thế Hi nói có đúng không.Ít nhất là trước khi hắn chuyển trường, Vương Thế Hi đều không phải bạn cùng trường của họ.Đoạn Tinh Dã lại không màng đến ánh mắt của Thừa Độ Chu, gắp cho hắn một miếng thịt, ý tứ là kêu hắn ăn cơm, thiếu quản.Y hỏi: " Cậu thật sự là học sinh tại Whist? "Giọng Vương Thế Hi hơi giơ lên: " Đương nhiên. "Đoạn Tinh Dã nói: " Nghe nói điều kiện nhập học rất khó. "Vương Thế Hi không có lúc nào là không nhớ tới phải bày ra nhân thiết phú nhị đại, tự cho là hài hước nói: " Không có gì khó, có tiền là được. "Đoạn Tinh Dã cười nhạo, không nói.Nhưng fans của Vương Thế Hi cảm thấy Đoạn Tinh Dã đang nghi ngờ ca ca nhà mình, liền không vui, có fans quá tức đi, chạy đến dưới official weibo của trường song ngữ Whist tag, làm trường học hỗ trợ đính chính.Năm phút sau, Whist official weibo quả nhiên đổi mới một động thái.【 Vương Thế Hi đều không phải là học sinh của trường chúng tôi, trước giờ trường chúng tôi vẫn tuân theo một quan niệm duy nhất là đạo tạo ra tinh anh, cho nên có một bộ hệ thống nghiêm khắc khi tuyển chọn học sinh, đều không phải là dùng " Tiền " làm chuẩn, người ngoài trường học xin đừng rải rác lời đồn. 】

Chương 82: Đàn violin