Tác giả:

Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn…

Chương 93: Hẹn gặp lại

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Y nhớ ông ngoại cũng từng nói qua việc y và Thừa Độ Chu từng yêu nhau, Đoạn Tinh Dã tâm tình phức tạp, gật đầu: " Đúng vậy. "" Ta đã xem qua chương trình đó. " Hám Ngu nói, " Độ Chu rất tốt với con. "Đoạn Tinh Dã yên lặng nửa giây, ừ một tiếng.Cuộc trò chuyện lại một lần nữa dừng lại.Trong nhà, các cửa sổ đều lộ ra ánh đèn màu hổ phách, cùng với tiếng chuyện trò lúc to lúc nhỏ, khiến vườn hoa càng thêm tối tăm yên tĩnh.Cuộc trò chuyện giữa hai người luôn có loại cảm giác cứng đờ và đứt quãng, giống như không thể tiếp tục được nữa.Hám Ngu yên lặng hút thuốc, sau khi thở ra, thì l**m l**m khóe môi, lại cười nhẹ một tiếng, rồi dùng giọng điệu tương đối nhẹ nhàng, hỏi: " Mấy năm nay sống có tốt không? "Đoạn Tinh Dã dựa người vào lưng ghế, bàn đu dây khẽ lay động." Nói chung là tốt, nhưng đối với người như tôi, muốn bước tiếp, khó tránh khỏi có những lúc sẽ nhói đau. " Y không nói sâu hơn nữa, chỉ hỏi, " Còn người thì sao? "Hám Ngu nghe ra ẩn ý, nhìn về phía căn nhà trầm tư, sau một lúc lâu mới nói: " Khá tốt, nơi đó rất yên bình, ngày tháng cũng bình tĩnh, mấu chốt là không cần xử lý quan hệ mẹ chồng nàng dâu. "Câu cuối cùng chỉ là nói giỡn, nói, nói, tự bản thân cũng cười.Đoạn Tinh Dã nói: " Lần này người trở về liền ở lại lâu một chút đi, ông ngoại già rồi, mà bình thường tôi không có nhiều cơ hội ở cạnh ông, ngoài miệng thì ông không nói, nhưng thật ra lại rất nhớ người. "" Lần này tính ở đến cuối tháng. " Hám Ngu hỏi, " Con có thể ở lại mấy ngày? "Đoạn Tinh Dã nói: " Ngày mai liền đi. "Hám Ngu không nói.Đoạn Tinh Dã nhìn giờ trên điện thoại, đứng dậy: " Tôi còn muốn tìm người, đi vào trước. "—— " Tinh Tinh. "Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, lại thấy vẻ mặt Hám Ngu không còn nhẹ nhàng như vừa rồi nữa, ánh mắt yên lặng nhìn thềm cỏ trước mặt, mặt ở trong đêm tối đặc biệt tái nhợt, tay cầm thuốc đều run.Đoạn Tinh Dã nhìn bà như vậy, không khỏi nghĩ thầm, bà phải nỗ lực bao nhiêu, mới có thể che giấu áy náy cùng hoảng loạn trong lòng mình để đến trước mặt y." Ta đã nghe chuyện về hắn...... Có gây ảnh hưởng gì cho con không? " Hám Ngu hỏi." Hắn " chỉ chính là ai, hai người đều hiểu.Đoạn Tinh Dã xoay người, thái độ từ đầu đến cuối đều thản nhiên: " Sự nghiệp thì không có, cảm tình thì càng không có. "" Vậy là tốt rồi. " Hám Ngu gật đầu, cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói, " Chúng ta đã không thể cho con cái gì, mà lại cứ cho con thêm phiền toái...... Nếu biết trước kết cục này, ta sẽ chọn một người mình không yêu để kết hôn, mặc dù biết sẽ không lại có con...... Ta không có năng lực làm người mẹ tốt...... "Những sợi tóc rũ xuống che đi khuôn mặt của bà, Hám Ngu rốt cuộc nhịn không được, dùng tay đè lại hốc mắt, bả vai run rẩy lên.Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ, đột nhiên hiểu ra, nước mắt của bà, có một bộ phận là vì y mà khóc, và càng có rất nhiều là vì Đoạn Khải Vi.Bà còn yêu nam nhân kia, mặc dù từng bị tổn thương, nhưng nghe được tin tức đối phương xảy ra chuyện, trong lòng lại không có vui vẻ vì đã giải hận, mà chỉ có bi thương nồng đậm.Lúc tám tuổi, vào một đêm mưa xuân, Đoạn Tinh Dã ở trong phòng Thừa Độ Chu tại lầu một, nghe được trong vườn hoa truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng uyển chuyển của nữ nhân.Giường liền cạnh cửa sổ, y quỳ lên, ghé người vào cửa.Liền thấy trong màn mưa tí tách tí tách, mụ mụ mặc một bộ váy dài xinh đẹp, để chân trần đạp lên trên cỏ, đang cùng ba ba nhảy điệu Waltz.Hai người không màng đến làn mưa đánh vào người, cùng nhau xoay tròn, Đoạn Khải Vi nâng sau èo bà, Hám Ngu ngửa người ra sau, ức chế không được phát ra tiếng cười.Đoạn Tinh Dã gác cằm lên cánh tay, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn.Khi Hám Ngu bổ nhào lên vai Đoạn Khải Vi, thì thấy được Đoạn Tinh Dã ở sau cửa sổ, bà đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo, cứ như vậy ghé vào vai Đoạn Khải Vi, mỉm cười chớp mắt với Đoạn Tinh Dã.—— Mặc dù kết hôn đã mười năm, bọn họ vẫn như thiếu nam thiếu nữ có tình cảm mãnh liệt.Khi đó Hám Ngu, đại khái đã cho rằng tay mình đã nắm lấy hết thảy hạnh phúc.Sau lại nam nhân thanh tỉnh rút ra, nữ nhân lại dùng tình sâu vô cùng.Một đoạn hôn nhân thất bại làm Hám Ngu mặt xám mày tro, không gượng dậy nổi. Bà bỏ xuống hết thảy ràng buộc, cũng không cần những người khác lại nhớ đến bà, cho nên đến một quốc gia xã lạ, lấy phương thức như vậy chôn sống bản thân vào phần mộ.Giờ thì Đoạn Tinh Dã đã hiểu, mặc dù Hám Ngu đã mở ra cuộc đời mới, kết hôn sinh con, nhưng người chồng hiện tại của bà vĩnh viễn không thay thế được Đoạn Khải Vi, Bernado cũng không thể thay thế được y.Bà vĩnh viễn lún vào quá khứ, mà quá khứ để lại cho bà là vô tận tiếc nuối cùng đau xót.Bà liền đến cuộc sống của mình cũng không thể chữa lành, lại càng không biết nên lấy tâm tình như thế nào để trở về đối mặt với y.Tàn thuốc đã đốt tới ngón tay của Hám Ngu, nhưng là bà không có buông ra, phảng phất như làn da không cảm thụ được sức nóng, vẫn còn khóc nức nở.Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, thở dài một hơi.Có lẽ Hám gia bọn họ đều là kẻ si tình, không yêu thì thôi, còn đã yêu thì đều là sẽ đối phương khắc vào sinh mệnh của mình.Đoạn Khải Vi ích kỷ, còn phải làm như không có việc gì phát sinh, không màng đến cảm xúc của Đoạn Tinh Dã, mặc kệ đôi mẹ con kia gây chuyện, phá hủy tia dịu dàng cuối cùng của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy sau khi Đoạn Khải Vi xảy ra chuyện, Đoạn Tinh Dã có thể đứng ngoài cuộc, chỉ cảm thấy hờ hững.Hám Ngu ích kỷ, nhưng cũng biết bản thân sớm đã vứt bỏ thân phận người mẹ, nhiều năm như vậy đều hoạt động trong một phạm vi nhất định, không chỉ có đem mình sống thành bi kịch, còn muốn lấy áy náy tra tấn bản thân mình, mặc dù như vậy, cũng chậm chạp không muốn đi ra khỏi quá khứ.Đoạn Tinh Dã bởi vì lý giải bà, cho nên mới ôm đồng tình với bà.Có lẽ còn cảm thấy một tia thả lỏng cùng may mắn.Hám Ngu dùng những gì bà trải qua dạy y bảo trì cảnh giới với quan hệ thân mật, nhưng y gặp gỡ Thừa Độ Chu, một người không hề giữ lại trăm phần trăm giao chính mình cho y, lại dùng cảm giác an toàn không người địch nổi của bản thân mình trấn an y.Cho nên đáng sợ không phải hôn nhân, mà là dắt tay sai người.Trừ cái này ra, y đã không còn cảm xúc gì khác với bà nữa, liên kết duy nhất trong tương lai của họ, chỉ có ông ngoại cùng căn nhà nhỏ này, hai người đối điều này đều trong lòng biết rõ ràng.Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ một lát, cũng không đáp lại Hám Ngu: " Ngày mai phải đi sớm, sẽ không tìm người chào hỏi. "Y rũ hàng mi dài xuống, nói: " Không còn việc gì nữa, tôi đi vào trước...... Hẹn gặp lại. "Đoạn Tinh Dã xoay người đi vào trong nhà.Y rất bình tĩnh, đối với người mà y đã từng yêu nhất, với những thời gian những ký ức tốt đẹp đã cùng trải qua với bọn họ, nói hẹn gặp lại.......Đoạn Tinh Dã quay về lại phòng khách, cúi đầu nhắn tin cho Thừa Độ Chu.Seen: 【 Chó ngốc. 】Seen: 【 Đâu rồi? 】Vừa nhấc đầu, liền thấy được người cao nhất kia trong đám người.Cơ hồ là cùng một giây đó, Thừa Độ Chu cũng thấy được y.Hai người chạm mắt nhau.Đoạn Tinh Dã phát hiện đôi mắt của Thừa Độ Chu đôi mắt hình như đỏ lên, khi nhìn đến y rõ ràng đã sửng sốt một chút.Đoạn Tinh Dã cảm thấy khác thường, đôi mắt đen nhánh của Thừa Độ Chu hiện lên cảm xúc phức tạp, cuối cùng quy về mềm mại, lại nâng lên khóe môi, cười với y.Cười ngây ngô làm chi?Hai người cách toàn bộ phòng khách nhìn nhau, nhưng Thừa Độ Chu cười cười, giữa mày chợt động, khóc." !!! "Trong lòng Đoạn Tinh Dã giật thót, phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu là chó ngốc này có phải là bị người khi dễ rồi không? Đám bạn bè kia của y lại nói cái gì?Hiện giờ Thừa Độ Chu là minh tinh nổi tiếng, Đoạn Tinh Dã sợ dáng vẻ không tiền đồ này của hắn bị khách khứa xung quanh nhìn thấy, vội vàng xuyên qua đám người, kéo Thừa Độ Chu về phía hành lang nhỏ, tùy tay đẩy ra cửa gian phòng đầu tiên rồi chui vào trong.Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, hỏi hắn: " Anh vừa rồi cùng bọn họ...... "Thừa Độ Chu tiến vào, đóng cửa lại, vươn một tay nâng mặt Đoạn Tinh Dã lên, cúi đầu cúi người hôn xuống." ............ "Xúc cảm mềm mại ướt át xâm nhập trên môi, vội vàng mà lại dịu dàng m*t vào.Hàng mi dài của Đoạn Tinh Dã run rẩy, trong lúc nhất thời không mở miệng được.***Bữa tiệc đến tận 10h tối, mới lục tục tiễn khách khứa rời đi.Đoạn Tinh Dã nhìn đến đám người Tưởng Tư Kỳ, đã nhấc không nổi tinh thần dò hỏi bọn họ rốt cuộc đã cùng Thừa Độ Chu nói những gì.Y khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài tây trang, đứng ở cửa, âm thầm ngáp một cái.Quá mệt mỏi, để ngày mai vậy.Bởi vì ngày mai phải dậy sớm, buổi tối phu phu hai người trực tiếp ngủ trong phòng của Thừa Độ Chu ở lầu một.Đoạn Tinh Dã nằm bên phải giường, cảm nhận cảnh vật quen thuộc chung quanh, trong cơn buồn ngủ không khỏi có chút cảm khái, hừ nói: " Trước đây khi em ngủ ở đây, cũng không biết anh lại mang loại tâm tư như vậy với em, giờ ngẫm lại, thật là tiện nghi cho anh mà. "Thừa Độ Chu đang nằm nghiêng ở bên cạnh Đoạn Tinh Dã, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn mặt nghiêng tinh xảo lại xinh đẹp của Đoạn Tinh Dã, nhớ lại gương mặt búng ra sữa thời thiếu niên của y.Nếu bản thân không để ý đến lòng tự trọng như thế, vào lúc loại tâm tư này vừa xuất hiện liền nói cho Đoạn Tinh Dã biết, thì bọn họ sẽ không vì ngăn cách mà sinh ra khắc khẩu, khẩu thị tâm phi, không thể nhìn thấy tâm ý của nhau, như vậy Đoạn Tinh Dã cũng không cần ngại với mặt mũi, lặng lẽ nhét giấy vào hộp của hắn —— có thể làm được một bước này, thì khi đó trên phương diện tình cảm Đoạn Tinh Dã nhất định rất cần hắn.Chính là hắn lại ở thời điểm mấu chốt như vậy rời đi.Năm 17 tuổi ấy Đoạn Tinh Dã sẽ nghĩ như thế nào?Có phải cũng cảm thấy hắn cũng giống với Đoạn Khải Vi cùng Hám Ngu không, cũng không cần y.—— " Thừa Độ Chu, cậu đừng đi. "Vô luận là bao nhiêu lần nhớ lại câu nói trên tờ giấy kia, Thừa Độ Chu đều có loại cảm giác tim bị cắn nát.Đoạn Tinh Dã vốn là đang đắc ý vì Thừa Độ Chu yêu thầm y, lại chờ hoài không thấy người bên cạnh đáp lại, không vui nghiêng đầu nhìn qua.Lại thấy Thừa Độ Chu đang si ngốc nhìn y, hốc mắt lại đỏ, trong mắt còn có một uông nước mắt." ! " Cơn buồn ngủ của Đoạn Tinh Dã đều bị dọa chạy, lập tức ngồi dậy, " Hôm nay anh rất kỳ quái, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? "Thừa Độ Chu hít hít mũi, hình như cũng cảm thấy bản thân mất mặt, kéo cao chăn che lại mặt, khi lại buông xuống, nước mắt đã không có, nói nho nhỏ: " Không có việc gì...... "" Thừa Độ Chu, anh mau nói. " Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không kiên nhẫn, " Sao lại khóc? "Thừa Độ Chu lắc đầu.Hắn không muốn lại làm Đoạn Tinh Dã nhớ tới chuyện thương tâm.Đoạn Tinh Dã hỏi nhiều lần đều không có được đáp án, không tin, lật người cầm lấy điện thoại.Thừa Độ Chu chỉ mới ở riêng với đám Tưởng Tư Kỳ một lát, cảm xúc liền bắt đầu hỏng mất, những người đó đều không giữ mồm giữ miệng, không biết đã nói câu nào lại k*ch th*ch tới chó ngốc rồi.Đoạn Tinh Dã không màng giờ này đã đêm hôm khuya khoắt, bấm gọi điện thoại, nói: " Anh không nói, thì em hỏi Tưởng Tư Kỳ. "" Đừng. " Thừa Độ Chu bắt lấy cổ tay y, rồi lấy điện thoại đi.Đoạn Tinh Dã bực bội: " Anh muốn làm sao! "Thừa Độ Chu đem mặt chôn vào bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tản mát ra hơi thở cựa kỳ yếu ớt, nói giọng khàn khàn: " Ôm chặt anh. "" ............ "======Tác giả có chuyện nói:Đoạn lão sư: Em phục anh luôn.

Tác giả: Chu Chi

======

Y nhớ ông ngoại cũng từng nói qua việc y và Thừa Độ Chu từng yêu nhau, Đoạn Tinh Dã tâm tình phức tạp, gật đầu: " Đúng vậy. "

" Ta đã xem qua chương trình đó. " Hám Ngu nói, " Độ Chu rất tốt với con. "

Đoạn Tinh Dã yên lặng nửa giây, ừ một tiếng.

Cuộc trò chuyện lại một lần nữa dừng lại.

Trong nhà, các cửa sổ đều lộ ra ánh đèn màu hổ phách, cùng với tiếng chuyện trò lúc to lúc nhỏ, khiến vườn hoa càng thêm tối tăm yên tĩnh.

Cuộc trò chuyện giữa hai người luôn có loại cảm giác cứng đờ và đứt quãng, giống như không thể tiếp tục được nữa.

Hám Ngu yên lặng hút thuốc, sau khi thở ra, thì l**m l**m khóe môi, lại cười nhẹ một tiếng, rồi dùng giọng điệu tương đối nhẹ nhàng, hỏi: " Mấy năm nay sống có tốt không? "

Đoạn Tinh Dã dựa người vào lưng ghế, bàn đu dây khẽ lay động.

" Nói chung là tốt, nhưng đối với người như tôi, muốn bước tiếp, khó tránh khỏi có những lúc sẽ nhói đau. " Y không nói sâu hơn nữa, chỉ hỏi, " Còn người thì sao? "

Hám Ngu nghe ra ẩn ý, nhìn về phía căn nhà trầm tư, sau một lúc lâu mới nói: " Khá tốt, nơi đó rất yên bình, ngày tháng cũng bình tĩnh, mấu chốt là không cần xử lý quan hệ mẹ chồng nàng dâu. "

Câu cuối cùng chỉ là nói giỡn, nói, nói, tự bản thân cũng cười.

Đoạn Tinh Dã nói: " Lần này người trở về liền ở lại lâu một chút đi, ông ngoại già rồi, mà bình thường tôi không có nhiều cơ hội ở cạnh ông, ngoài miệng thì ông không nói, nhưng thật ra lại rất nhớ người. "

" Lần này tính ở đến cuối tháng. " Hám Ngu hỏi, " Con có thể ở lại mấy ngày? "

Đoạn Tinh Dã nói: " Ngày mai liền đi. "

Hám Ngu không nói.

Đoạn Tinh Dã nhìn giờ trên điện thoại, đứng dậy: " Tôi còn muốn tìm người, đi vào trước. "

—— " Tinh Tinh. "

Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, lại thấy vẻ mặt Hám Ngu không còn nhẹ nhàng như vừa rồi nữa, ánh mắt yên lặng nhìn thềm cỏ trước mặt, mặt ở trong đêm tối đặc biệt tái nhợt, tay cầm thuốc đều run.

Đoạn Tinh Dã nhìn bà như vậy, không khỏi nghĩ thầm, bà phải nỗ lực bao nhiêu, mới có thể che giấu áy náy cùng hoảng loạn trong lòng mình để đến trước mặt y.

" Ta đã nghe chuyện về hắn...... Có gây ảnh hưởng gì cho con không? " Hám Ngu hỏi.

" Hắn " chỉ chính là ai, hai người đều hiểu.

Đoạn Tinh Dã xoay người, thái độ từ đầu đến cuối đều thản nhiên: " Sự nghiệp thì không có, cảm tình thì càng không có. "

" Vậy là tốt rồi. " Hám Ngu gật đầu, cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói, " Chúng ta đã không thể cho con cái gì, mà lại cứ cho con thêm phiền toái...... Nếu biết trước kết cục này, ta sẽ chọn một người mình không yêu để kết hôn, mặc dù biết sẽ không lại có con...... Ta không có năng lực làm người mẹ tốt...... "

Những sợi tóc rũ xuống che đi khuôn mặt của bà, Hám Ngu rốt cuộc nhịn không được, dùng tay đè lại hốc mắt, bả vai run rẩy lên.

Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ, đột nhiên hiểu ra, nước mắt của bà, có một bộ phận là vì y mà khóc, và càng có rất nhiều là vì Đoạn Khải Vi.

Bà còn yêu nam nhân kia, mặc dù từng bị tổn thương, nhưng nghe được tin tức đối phương xảy ra chuyện, trong lòng lại không có vui vẻ vì đã giải hận, mà chỉ có bi thương nồng đậm.

Lúc tám tuổi, vào một đêm mưa xuân, Đoạn Tinh Dã ở trong phòng Thừa Độ Chu tại lầu một, nghe được trong vườn hoa truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng uyển chuyển của nữ nhân.

Giường liền cạnh cửa sổ, y quỳ lên, ghé người vào cửa.

Liền thấy trong màn mưa tí tách tí tách, mụ mụ mặc một bộ váy dài xinh đẹp, để chân trần đạp lên trên cỏ, đang cùng ba ba nhảy điệu Waltz.

Hai người không màng đến làn mưa đánh vào người, cùng nhau xoay tròn, Đoạn Khải Vi nâng sau èo bà, Hám Ngu ngửa người ra sau, ức chế không được phát ra tiếng cười.

Đoạn Tinh Dã gác cằm lên cánh tay, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn.

Khi Hám Ngu bổ nhào lên vai Đoạn Khải Vi, thì thấy được Đoạn Tinh Dã ở sau cửa sổ, bà đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo, cứ như vậy ghé vào vai Đoạn Khải Vi, mỉm cười chớp mắt với Đoạn Tinh Dã.

—— Mặc dù kết hôn đã mười năm, bọn họ vẫn như thiếu nam thiếu nữ có tình cảm mãnh liệt.

Khi đó Hám Ngu, đại khái đã cho rằng tay mình đã nắm lấy hết thảy hạnh phúc.

Sau lại nam nhân thanh tỉnh rút ra, nữ nhân lại dùng tình sâu vô cùng.

Một đoạn hôn nhân thất bại làm Hám Ngu mặt xám mày tro, không gượng dậy nổi. Bà bỏ xuống hết thảy ràng buộc, cũng không cần những người khác lại nhớ đến bà, cho nên đến một quốc gia xã lạ, lấy phương thức như vậy chôn sống bản thân vào phần mộ.

Giờ thì Đoạn Tinh Dã đã hiểu, mặc dù Hám Ngu đã mở ra cuộc đời mới, kết hôn sinh con, nhưng người chồng hiện tại của bà vĩnh viễn không thay thế được Đoạn Khải Vi, Bernado cũng không thể thay thế được y.

Bà vĩnh viễn lún vào quá khứ, mà quá khứ để lại cho bà là vô tận tiếc nuối cùng đau xót.

Bà liền đến cuộc sống của mình cũng không thể chữa lành, lại càng không biết nên lấy tâm tình như thế nào để trở về đối mặt với y.

Tàn thuốc đã đốt tới ngón tay của Hám Ngu, nhưng là bà không có buông ra, phảng phất như làn da không cảm thụ được sức nóng, vẫn còn khóc nức nở.

Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, thở dài một hơi.

Có lẽ Hám gia bọn họ đều là kẻ si tình, không yêu thì thôi, còn đã yêu thì đều là sẽ đối phương khắc vào sinh mệnh của mình.

Đoạn Khải Vi ích kỷ, còn phải làm như không có việc gì phát sinh, không màng đến cảm xúc của Đoạn Tinh Dã, mặc kệ đôi mẹ con kia gây chuyện, phá hủy tia dịu dàng cuối cùng của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy sau khi Đoạn Khải Vi xảy ra chuyện, Đoạn Tinh Dã có thể đứng ngoài cuộc, chỉ cảm thấy hờ hững.

Hám Ngu ích kỷ, nhưng cũng biết bản thân sớm đã vứt bỏ thân phận người mẹ, nhiều năm như vậy đều hoạt động trong một phạm vi nhất định, không chỉ có đem mình sống thành bi kịch, còn muốn lấy áy náy tra tấn bản thân mình, mặc dù như vậy, cũng chậm chạp không muốn đi ra khỏi quá khứ.

Đoạn Tinh Dã bởi vì lý giải bà, cho nên mới ôm đồng tình với bà.

Có lẽ còn cảm thấy một tia thả lỏng cùng may mắn.

Hám Ngu dùng những gì bà trải qua dạy y bảo trì cảnh giới với quan hệ thân mật, nhưng y gặp gỡ Thừa Độ Chu, một người không hề giữ lại trăm phần trăm giao chính mình cho y, lại dùng cảm giác an toàn không người địch nổi của bản thân mình trấn an y.

Cho nên đáng sợ không phải hôn nhân, mà là dắt tay sai người.

Trừ cái này ra, y đã không còn cảm xúc gì khác với bà nữa, liên kết duy nhất trong tương lai của họ, chỉ có ông ngoại cùng căn nhà nhỏ này, hai người đối điều này đều trong lòng biết rõ ràng.

Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ một lát, cũng không đáp lại Hám Ngu: " Ngày mai phải đi sớm, sẽ không tìm người chào hỏi. "

Y rũ hàng mi dài xuống, nói: " Không còn việc gì nữa, tôi đi vào trước...... Hẹn gặp lại. "

Đoạn Tinh Dã xoay người đi vào trong nhà.

Y rất bình tĩnh, đối với người mà y đã từng yêu nhất, với những thời gian những ký ức tốt đẹp đã cùng trải qua với bọn họ, nói hẹn gặp lại.

......

Đoạn Tinh Dã quay về lại phòng khách, cúi đầu nhắn tin cho Thừa Độ Chu.

Seen: 【 Chó ngốc. 】

Seen: 【 Đâu rồi? 】

Vừa nhấc đầu, liền thấy được người cao nhất kia trong đám người.

Cơ hồ là cùng một giây đó, Thừa Độ Chu cũng thấy được y.

Hai người chạm mắt nhau.

Đoạn Tinh Dã phát hiện đôi mắt của Thừa Độ Chu đôi mắt hình như đỏ lên, khi nhìn đến y rõ ràng đã sửng sốt một chút.

Đoạn Tinh Dã cảm thấy khác thường, đôi mắt đen nhánh của Thừa Độ Chu hiện lên cảm xúc phức tạp, cuối cùng quy về mềm mại, lại nâng lên khóe môi, cười với y.

Cười ngây ngô làm chi?

Hai người cách toàn bộ phòng khách nhìn nhau, nhưng Thừa Độ Chu cười cười, giữa mày chợt động, khóc.

" !!! "

Trong lòng Đoạn Tinh Dã giật thót, phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu là chó ngốc này có phải là bị người khi dễ rồi không? Đám bạn bè kia của y lại nói cái gì?

Hiện giờ Thừa Độ Chu là minh tinh nổi tiếng, Đoạn Tinh Dã sợ dáng vẻ không tiền đồ này của hắn bị khách khứa xung quanh nhìn thấy, vội vàng xuyên qua đám người, kéo Thừa Độ Chu về phía hành lang nhỏ, tùy tay đẩy ra cửa gian phòng đầu tiên rồi chui vào trong.

Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, hỏi hắn: " Anh vừa rồi cùng bọn họ...... "

Thừa Độ Chu tiến vào, đóng cửa lại, vươn một tay nâng mặt Đoạn Tinh Dã lên, cúi đầu cúi người hôn xuống.

" ............ "

Xúc cảm mềm mại ướt át xâm nhập trên môi, vội vàng mà lại dịu dàng m*t vào.

Hàng mi dài của Đoạn Tinh Dã run rẩy, trong lúc nhất thời không mở miệng được.

***

Bữa tiệc đến tận 10h tối, mới lục tục tiễn khách khứa rời đi.

Đoạn Tinh Dã nhìn đến đám người Tưởng Tư Kỳ, đã nhấc không nổi tinh thần dò hỏi bọn họ rốt cuộc đã cùng Thừa Độ Chu nói những gì.

Y khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài tây trang, đứng ở cửa, âm thầm ngáp một cái.

Quá mệt mỏi, để ngày mai vậy.

Bởi vì ngày mai phải dậy sớm, buổi tối phu phu hai người trực tiếp ngủ trong phòng của Thừa Độ Chu ở lầu một.

Đoạn Tinh Dã nằm bên phải giường, cảm nhận cảnh vật quen thuộc chung quanh, trong cơn buồn ngủ không khỏi có chút cảm khái, hừ nói: " Trước đây khi em ngủ ở đây, cũng không biết anh lại mang loại tâm tư như vậy với em, giờ ngẫm lại, thật là tiện nghi cho anh mà. "

Thừa Độ Chu đang nằm nghiêng ở bên cạnh Đoạn Tinh Dã, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn mặt nghiêng tinh xảo lại xinh đẹp của Đoạn Tinh Dã, nhớ lại gương mặt búng ra sữa thời thiếu niên của y.

Nếu bản thân không để ý đến lòng tự trọng như thế, vào lúc loại tâm tư này vừa xuất hiện liền nói cho Đoạn Tinh Dã biết, thì bọn họ sẽ không vì ngăn cách mà sinh ra khắc khẩu, khẩu thị tâm phi, không thể nhìn thấy tâm ý của nhau, như vậy Đoạn Tinh Dã cũng không cần ngại với mặt mũi, lặng lẽ nhét giấy vào hộp của hắn —— có thể làm được một bước này, thì khi đó trên phương diện tình cảm Đoạn Tinh Dã nhất định rất cần hắn.

Chính là hắn lại ở thời điểm mấu chốt như vậy rời đi.

Năm 17 tuổi ấy Đoạn Tinh Dã sẽ nghĩ như thế nào?

Có phải cũng cảm thấy hắn cũng giống với Đoạn Khải Vi cùng Hám Ngu không, cũng không cần y.

—— " Thừa Độ Chu, cậu đừng đi. "

Vô luận là bao nhiêu lần nhớ lại câu nói trên tờ giấy kia, Thừa Độ Chu đều có loại cảm giác tim bị cắn nát.

Đoạn Tinh Dã vốn là đang đắc ý vì Thừa Độ Chu yêu thầm y, lại chờ hoài không thấy người bên cạnh đáp lại, không vui nghiêng đầu nhìn qua.

Lại thấy Thừa Độ Chu đang si ngốc nhìn y, hốc mắt lại đỏ, trong mắt còn có một uông nước mắt.

" ! " Cơn buồn ngủ của Đoạn Tinh Dã đều bị dọa chạy, lập tức ngồi dậy, " Hôm nay anh rất kỳ quái, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? "

Thừa Độ Chu hít hít mũi, hình như cũng cảm thấy bản thân mất mặt, kéo cao chăn che lại mặt, khi lại buông xuống, nước mắt đã không có, nói nho nhỏ: " Không có việc gì...... "

" Thừa Độ Chu, anh mau nói. " Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không kiên nhẫn, " Sao lại khóc? "

Thừa Độ Chu lắc đầu.

Hắn không muốn lại làm Đoạn Tinh Dã nhớ tới chuyện thương tâm.

Đoạn Tinh Dã hỏi nhiều lần đều không có được đáp án, không tin, lật người cầm lấy điện thoại.

Thừa Độ Chu chỉ mới ở riêng với đám Tưởng Tư Kỳ một lát, cảm xúc liền bắt đầu hỏng mất, những người đó đều không giữ mồm giữ miệng, không biết đã nói câu nào lại k*ch th*ch tới chó ngốc rồi.

Đoạn Tinh Dã không màng giờ này đã đêm hôm khuya khoắt, bấm gọi điện thoại, nói: " Anh không nói, thì em hỏi Tưởng Tư Kỳ. "

" Đừng. " Thừa Độ Chu bắt lấy cổ tay y, rồi lấy điện thoại đi.

Đoạn Tinh Dã bực bội: " Anh muốn làm sao! "

Thừa Độ Chu đem mặt chôn vào bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tản mát ra hơi thở cựa kỳ yếu ớt, nói giọng khàn khàn: " Ôm chặt anh. "

" ............ "

======

Tác giả có chuyện nói:

Đoạn lão sư: Em phục anh luôn.

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Y nhớ ông ngoại cũng từng nói qua việc y và Thừa Độ Chu từng yêu nhau, Đoạn Tinh Dã tâm tình phức tạp, gật đầu: " Đúng vậy. "" Ta đã xem qua chương trình đó. " Hám Ngu nói, " Độ Chu rất tốt với con. "Đoạn Tinh Dã yên lặng nửa giây, ừ một tiếng.Cuộc trò chuyện lại một lần nữa dừng lại.Trong nhà, các cửa sổ đều lộ ra ánh đèn màu hổ phách, cùng với tiếng chuyện trò lúc to lúc nhỏ, khiến vườn hoa càng thêm tối tăm yên tĩnh.Cuộc trò chuyện giữa hai người luôn có loại cảm giác cứng đờ và đứt quãng, giống như không thể tiếp tục được nữa.Hám Ngu yên lặng hút thuốc, sau khi thở ra, thì l**m l**m khóe môi, lại cười nhẹ một tiếng, rồi dùng giọng điệu tương đối nhẹ nhàng, hỏi: " Mấy năm nay sống có tốt không? "Đoạn Tinh Dã dựa người vào lưng ghế, bàn đu dây khẽ lay động." Nói chung là tốt, nhưng đối với người như tôi, muốn bước tiếp, khó tránh khỏi có những lúc sẽ nhói đau. " Y không nói sâu hơn nữa, chỉ hỏi, " Còn người thì sao? "Hám Ngu nghe ra ẩn ý, nhìn về phía căn nhà trầm tư, sau một lúc lâu mới nói: " Khá tốt, nơi đó rất yên bình, ngày tháng cũng bình tĩnh, mấu chốt là không cần xử lý quan hệ mẹ chồng nàng dâu. "Câu cuối cùng chỉ là nói giỡn, nói, nói, tự bản thân cũng cười.Đoạn Tinh Dã nói: " Lần này người trở về liền ở lại lâu một chút đi, ông ngoại già rồi, mà bình thường tôi không có nhiều cơ hội ở cạnh ông, ngoài miệng thì ông không nói, nhưng thật ra lại rất nhớ người. "" Lần này tính ở đến cuối tháng. " Hám Ngu hỏi, " Con có thể ở lại mấy ngày? "Đoạn Tinh Dã nói: " Ngày mai liền đi. "Hám Ngu không nói.Đoạn Tinh Dã nhìn giờ trên điện thoại, đứng dậy: " Tôi còn muốn tìm người, đi vào trước. "—— " Tinh Tinh. "Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, lại thấy vẻ mặt Hám Ngu không còn nhẹ nhàng như vừa rồi nữa, ánh mắt yên lặng nhìn thềm cỏ trước mặt, mặt ở trong đêm tối đặc biệt tái nhợt, tay cầm thuốc đều run.Đoạn Tinh Dã nhìn bà như vậy, không khỏi nghĩ thầm, bà phải nỗ lực bao nhiêu, mới có thể che giấu áy náy cùng hoảng loạn trong lòng mình để đến trước mặt y." Ta đã nghe chuyện về hắn...... Có gây ảnh hưởng gì cho con không? " Hám Ngu hỏi." Hắn " chỉ chính là ai, hai người đều hiểu.Đoạn Tinh Dã xoay người, thái độ từ đầu đến cuối đều thản nhiên: " Sự nghiệp thì không có, cảm tình thì càng không có. "" Vậy là tốt rồi. " Hám Ngu gật đầu, cúi đầu xuống, nghẹn ngào nói, " Chúng ta đã không thể cho con cái gì, mà lại cứ cho con thêm phiền toái...... Nếu biết trước kết cục này, ta sẽ chọn một người mình không yêu để kết hôn, mặc dù biết sẽ không lại có con...... Ta không có năng lực làm người mẹ tốt...... "Những sợi tóc rũ xuống che đi khuôn mặt của bà, Hám Ngu rốt cuộc nhịn không được, dùng tay đè lại hốc mắt, bả vai run rẩy lên.Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ, đột nhiên hiểu ra, nước mắt của bà, có một bộ phận là vì y mà khóc, và càng có rất nhiều là vì Đoạn Khải Vi.Bà còn yêu nam nhân kia, mặc dù từng bị tổn thương, nhưng nghe được tin tức đối phương xảy ra chuyện, trong lòng lại không có vui vẻ vì đã giải hận, mà chỉ có bi thương nồng đậm.Lúc tám tuổi, vào một đêm mưa xuân, Đoạn Tinh Dã ở trong phòng Thừa Độ Chu tại lầu một, nghe được trong vườn hoa truyền đến tiếng cười nhẹ nhàng uyển chuyển của nữ nhân.Giường liền cạnh cửa sổ, y quỳ lên, ghé người vào cửa.Liền thấy trong màn mưa tí tách tí tách, mụ mụ mặc một bộ váy dài xinh đẹp, để chân trần đạp lên trên cỏ, đang cùng ba ba nhảy điệu Waltz.Hai người không màng đến làn mưa đánh vào người, cùng nhau xoay tròn, Đoạn Khải Vi nâng sau èo bà, Hám Ngu ngửa người ra sau, ức chế không được phát ra tiếng cười.Đoạn Tinh Dã gác cằm lên cánh tay, mở to đôi mắt đen nhánh nhìn.Khi Hám Ngu bổ nhào lên vai Đoạn Khải Vi, thì thấy được Đoạn Tinh Dã ở sau cửa sổ, bà đầu tiên là sửng sốt, tiếp theo, cứ như vậy ghé vào vai Đoạn Khải Vi, mỉm cười chớp mắt với Đoạn Tinh Dã.—— Mặc dù kết hôn đã mười năm, bọn họ vẫn như thiếu nam thiếu nữ có tình cảm mãnh liệt.Khi đó Hám Ngu, đại khái đã cho rằng tay mình đã nắm lấy hết thảy hạnh phúc.Sau lại nam nhân thanh tỉnh rút ra, nữ nhân lại dùng tình sâu vô cùng.Một đoạn hôn nhân thất bại làm Hám Ngu mặt xám mày tro, không gượng dậy nổi. Bà bỏ xuống hết thảy ràng buộc, cũng không cần những người khác lại nhớ đến bà, cho nên đến một quốc gia xã lạ, lấy phương thức như vậy chôn sống bản thân vào phần mộ.Giờ thì Đoạn Tinh Dã đã hiểu, mặc dù Hám Ngu đã mở ra cuộc đời mới, kết hôn sinh con, nhưng người chồng hiện tại của bà vĩnh viễn không thay thế được Đoạn Khải Vi, Bernado cũng không thể thay thế được y.Bà vĩnh viễn lún vào quá khứ, mà quá khứ để lại cho bà là vô tận tiếc nuối cùng đau xót.Bà liền đến cuộc sống của mình cũng không thể chữa lành, lại càng không biết nên lấy tâm tình như thế nào để trở về đối mặt với y.Tàn thuốc đã đốt tới ngón tay của Hám Ngu, nhưng là bà không có buông ra, phảng phất như làn da không cảm thụ được sức nóng, vẫn còn khóc nức nở.Đoạn Tinh Dã ngẩng đầu nhìn về phía chân trời xa xa, thở dài một hơi.Có lẽ Hám gia bọn họ đều là kẻ si tình, không yêu thì thôi, còn đã yêu thì đều là sẽ đối phương khắc vào sinh mệnh của mình.Đoạn Khải Vi ích kỷ, còn phải làm như không có việc gì phát sinh, không màng đến cảm xúc của Đoạn Tinh Dã, mặc kệ đôi mẹ con kia gây chuyện, phá hủy tia dịu dàng cuối cùng của Đoạn Tinh Dã, bởi vậy sau khi Đoạn Khải Vi xảy ra chuyện, Đoạn Tinh Dã có thể đứng ngoài cuộc, chỉ cảm thấy hờ hững.Hám Ngu ích kỷ, nhưng cũng biết bản thân sớm đã vứt bỏ thân phận người mẹ, nhiều năm như vậy đều hoạt động trong một phạm vi nhất định, không chỉ có đem mình sống thành bi kịch, còn muốn lấy áy náy tra tấn bản thân mình, mặc dù như vậy, cũng chậm chạp không muốn đi ra khỏi quá khứ.Đoạn Tinh Dã bởi vì lý giải bà, cho nên mới ôm đồng tình với bà.Có lẽ còn cảm thấy một tia thả lỏng cùng may mắn.Hám Ngu dùng những gì bà trải qua dạy y bảo trì cảnh giới với quan hệ thân mật, nhưng y gặp gỡ Thừa Độ Chu, một người không hề giữ lại trăm phần trăm giao chính mình cho y, lại dùng cảm giác an toàn không người địch nổi của bản thân mình trấn an y.Cho nên đáng sợ không phải hôn nhân, mà là dắt tay sai người.Trừ cái này ra, y đã không còn cảm xúc gì khác với bà nữa, liên kết duy nhất trong tương lai của họ, chỉ có ông ngoại cùng căn nhà nhỏ này, hai người đối điều này đều trong lòng biết rõ ràng.Đoạn Tinh Dã đứng tại chỗ một lát, cũng không đáp lại Hám Ngu: " Ngày mai phải đi sớm, sẽ không tìm người chào hỏi. "Y rũ hàng mi dài xuống, nói: " Không còn việc gì nữa, tôi đi vào trước...... Hẹn gặp lại. "Đoạn Tinh Dã xoay người đi vào trong nhà.Y rất bình tĩnh, đối với người mà y đã từng yêu nhất, với những thời gian những ký ức tốt đẹp đã cùng trải qua với bọn họ, nói hẹn gặp lại.......Đoạn Tinh Dã quay về lại phòng khách, cúi đầu nhắn tin cho Thừa Độ Chu.Seen: 【 Chó ngốc. 】Seen: 【 Đâu rồi? 】Vừa nhấc đầu, liền thấy được người cao nhất kia trong đám người.Cơ hồ là cùng một giây đó, Thừa Độ Chu cũng thấy được y.Hai người chạm mắt nhau.Đoạn Tinh Dã phát hiện đôi mắt của Thừa Độ Chu đôi mắt hình như đỏ lên, khi nhìn đến y rõ ràng đã sửng sốt một chút.Đoạn Tinh Dã cảm thấy khác thường, đôi mắt đen nhánh của Thừa Độ Chu hiện lên cảm xúc phức tạp, cuối cùng quy về mềm mại, lại nâng lên khóe môi, cười với y.Cười ngây ngô làm chi?Hai người cách toàn bộ phòng khách nhìn nhau, nhưng Thừa Độ Chu cười cười, giữa mày chợt động, khóc." !!! "Trong lòng Đoạn Tinh Dã giật thót, phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu là chó ngốc này có phải là bị người khi dễ rồi không? Đám bạn bè kia của y lại nói cái gì?Hiện giờ Thừa Độ Chu là minh tinh nổi tiếng, Đoạn Tinh Dã sợ dáng vẻ không tiền đồ này của hắn bị khách khứa xung quanh nhìn thấy, vội vàng xuyên qua đám người, kéo Thừa Độ Chu về phía hành lang nhỏ, tùy tay đẩy ra cửa gian phòng đầu tiên rồi chui vào trong.Đoạn Tinh Dã quay đầu lại, hỏi hắn: " Anh vừa rồi cùng bọn họ...... "Thừa Độ Chu tiến vào, đóng cửa lại, vươn một tay nâng mặt Đoạn Tinh Dã lên, cúi đầu cúi người hôn xuống." ............ "Xúc cảm mềm mại ướt át xâm nhập trên môi, vội vàng mà lại dịu dàng m*t vào.Hàng mi dài của Đoạn Tinh Dã run rẩy, trong lúc nhất thời không mở miệng được.***Bữa tiệc đến tận 10h tối, mới lục tục tiễn khách khứa rời đi.Đoạn Tinh Dã nhìn đến đám người Tưởng Tư Kỳ, đã nhấc không nổi tinh thần dò hỏi bọn họ rốt cuộc đã cùng Thừa Độ Chu nói những gì.Y khoác thêm một chiếc áo khoác ngoài tây trang, đứng ở cửa, âm thầm ngáp một cái.Quá mệt mỏi, để ngày mai vậy.Bởi vì ngày mai phải dậy sớm, buổi tối phu phu hai người trực tiếp ngủ trong phòng của Thừa Độ Chu ở lầu một.Đoạn Tinh Dã nằm bên phải giường, cảm nhận cảnh vật quen thuộc chung quanh, trong cơn buồn ngủ không khỏi có chút cảm khái, hừ nói: " Trước đây khi em ngủ ở đây, cũng không biết anh lại mang loại tâm tư như vậy với em, giờ ngẫm lại, thật là tiện nghi cho anh mà. "Thừa Độ Chu đang nằm nghiêng ở bên cạnh Đoạn Tinh Dã, ánh mắt không hề chớp mắt nhìn mặt nghiêng tinh xảo lại xinh đẹp của Đoạn Tinh Dã, nhớ lại gương mặt búng ra sữa thời thiếu niên của y.Nếu bản thân không để ý đến lòng tự trọng như thế, vào lúc loại tâm tư này vừa xuất hiện liền nói cho Đoạn Tinh Dã biết, thì bọn họ sẽ không vì ngăn cách mà sinh ra khắc khẩu, khẩu thị tâm phi, không thể nhìn thấy tâm ý của nhau, như vậy Đoạn Tinh Dã cũng không cần ngại với mặt mũi, lặng lẽ nhét giấy vào hộp của hắn —— có thể làm được một bước này, thì khi đó trên phương diện tình cảm Đoạn Tinh Dã nhất định rất cần hắn.Chính là hắn lại ở thời điểm mấu chốt như vậy rời đi.Năm 17 tuổi ấy Đoạn Tinh Dã sẽ nghĩ như thế nào?Có phải cũng cảm thấy hắn cũng giống với Đoạn Khải Vi cùng Hám Ngu không, cũng không cần y.—— " Thừa Độ Chu, cậu đừng đi. "Vô luận là bao nhiêu lần nhớ lại câu nói trên tờ giấy kia, Thừa Độ Chu đều có loại cảm giác tim bị cắn nát.Đoạn Tinh Dã vốn là đang đắc ý vì Thừa Độ Chu yêu thầm y, lại chờ hoài không thấy người bên cạnh đáp lại, không vui nghiêng đầu nhìn qua.Lại thấy Thừa Độ Chu đang si ngốc nhìn y, hốc mắt lại đỏ, trong mắt còn có một uông nước mắt." ! " Cơn buồn ngủ của Đoạn Tinh Dã đều bị dọa chạy, lập tức ngồi dậy, " Hôm nay anh rất kỳ quái, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? "Thừa Độ Chu hít hít mũi, hình như cũng cảm thấy bản thân mất mặt, kéo cao chăn che lại mặt, khi lại buông xuống, nước mắt đã không có, nói nho nhỏ: " Không có việc gì...... "" Thừa Độ Chu, anh mau nói. " Đoạn Tinh Dã nhíu mày, không kiên nhẫn, " Sao lại khóc? "Thừa Độ Chu lắc đầu.Hắn không muốn lại làm Đoạn Tinh Dã nhớ tới chuyện thương tâm.Đoạn Tinh Dã hỏi nhiều lần đều không có được đáp án, không tin, lật người cầm lấy điện thoại.Thừa Độ Chu chỉ mới ở riêng với đám Tưởng Tư Kỳ một lát, cảm xúc liền bắt đầu hỏng mất, những người đó đều không giữ mồm giữ miệng, không biết đã nói câu nào lại k*ch th*ch tới chó ngốc rồi.Đoạn Tinh Dã không màng giờ này đã đêm hôm khuya khoắt, bấm gọi điện thoại, nói: " Anh không nói, thì em hỏi Tưởng Tư Kỳ. "" Đừng. " Thừa Độ Chu bắt lấy cổ tay y, rồi lấy điện thoại đi.Đoạn Tinh Dã bực bội: " Anh muốn làm sao! "Thừa Độ Chu đem mặt chôn vào bên cạnh Đoạn Tinh Dã, tản mát ra hơi thở cựa kỳ yếu ớt, nói giọng khàn khàn: " Ôm chặt anh. "" ............ "======Tác giả có chuyện nói:Đoạn lão sư: Em phục anh luôn.

Chương 93: Hẹn gặp lại