Tác giả:

Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn…

Chương 107: PN - Không có nếu (1)

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Từ khi cha chịu không được tiểu tam mê hoặc phản bội gia đình, Đoạn Tinh Dã đã không còn tin tưởng vào tình yêu, tình yêu mà trước đây y vẫn luôn tin là cứng như đá tảng thực ra lại giống như bột mịn, gió thổi liền tan.Cố tình đúng lúc này, Thừa Độ Chu cũng muốn rời đi.Bắt đầu từ lúc năm tuổi Thừa Độ Chu vẫn luôn ở bên cạnh y, cùng ăn cùng ở, là người ở bên cạnh y lâu nhất ngoài người trong nhà ra.Bởi vậy giờ đây ở trong thế giới của Đoạn Tinh Dã, những mối quan hệ y muốn giữ chặt lấy đều đang lung lay sắp đổ, khiến y cảm thấy khủng hoảng, mà biểu hiện ra ngoài lại thành xấu tính.Vào buổi sáng cuối cùng của tháng mười, hai người đang ăn cơm sáng, Thừa Độ Chu không chút để ý nói: " Đầu tháng sau tớ phải xử lý thủ tục chuyển trường...... Ừm, cậu cảm thấy tớ có nên lưu lại không? "Tiếng " Ầm! " không nhỏ vang lên.Đoạn Tinh Dã đặt mạnh chén xuống bàn, sữa đậu nành văng ra, rớt xuống bàn, xuống ngón tay y.Thừa Độ Chu giật nảy mình, sững sờ nhìn y.Cũng may là giờ này, ở phòng ăn chỉ có hai người bọn họ.Đoạn Tinh Dã âm trầm, giọng nói trong trẻo đựng đầy không kiên nhẫn: " Cậu phiền quá đó! Chuyện đó thì liên quan gì đến tớ! "Y đứng lên, xách lên cặp sách rời đi.Đoạn Tinh Dã hùng hùng hổ hổ bước ra cửa, không khí lạnh ập thẳng vào mặt, y dừng lại, hít hít mũi, chóp mũi trắng nõn ngay lập tức đỏ ửng lên.Đoạn Tinh Dã cảm thấy rất phiền, rõ ràng hôm qua ở bờ sông Thừa Độ Chu còn nói sẽ vẫn luôn ở bên cạnh y, giờ lại nói đã chọn xong ngày để chuyển trường, còn giả vờ nói hắn có nên lưu lại không. Người thật sự muốn lưu lại sẽ không do dự, không ai ép buộc hắn rời đi, trong nội tâm của Thừa Độ Chu hẳn là cũng muốn ở bên gia đình của hắn.Cho nên Đoạn Tinh Dã đã rất tức giận, còn muốn trừng phạt Thừa Độ Chu vì đã nói dối.Tháng 11, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, không lâu trước đây Thừa Hiền mới từ chức, nên gần đây không có ai đưa bọn họ đi học. Đoạn Tinh Dã đến ngã tư chờ xe của trường đến đón, gió thổi từng đợt từng đợt, không ngừng chui vào cổ áo y, dọc đường đi y vẫn luôn rụt rụt cổ.Đoạn Tinh Dã mới vừa đến ngã tư, đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.Y quay đầu lại, thấy Thừa Độ Chu đang cõng cặp sách đi tới, trong tay cầm một chiếc khăn quàng cổ màu lá khô. Đúng là chiếc khăn quàng cổ y để quên ở phòng ăn khi giận dỗi rời đi.Đoạn Tinh Dã vô thức sờ sờ cổ trống rỗng, lại thấy Thừa Độ Chu mặt lạnh lẽo nhìn mình, dường như là cũng đang tức giận, hoả khí còn chưa tiêu hết của y lại bị đổ thêm vào một lớp dầu, xoay đầu nhìn đường, không để ý đến hắn.Không cần khăn quàng cổ nữa.Thừa Độ Chu dừng lại đứng cách y ba bước xa, đưa khăn quàng cổ qua.Đoạn Tinh Dã quay ót về phía hắn, nhìn không thấy.Giọng Thừa Độ Chu so âm sắc tiêu chuẩn của thiếu niên càng trầm thấp hơn, nói: " Cậu có lấy không? "Đoạn Tinh Dã một thân ngạo cốt ở trong gió lạnh, duỗi tay ra sau chộp lấy.Y quá sợ lạnh, chịu một chút đông lạnh đều cảm thấy giọng nói đau.Nhưng mà y nắm khăn quàng cổ kéo mấy lần đều kéo không được.Đoạn Tinh Dã quay đầu xem, Thừa Độ Chu nắm lấy đầu kia không buông tay.Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nói: " Cậu có đưa không? "Thừa Độ Chu như là giận dỗi, đột nhiên nói: " Đoạn Tinh Dã, tớ đối tốt với cậu là uổng công sao. "Vừa rồi Đoạn Tinh Dã chưa ăn được bao nhiêu cơm, nhưng hiện tại lại bị hắn chọc tức đến no rồi, dữ dằn đáp trả: " Không biết xấu hổ sao? Cậu đối tốt với tớ chỗ nào? "Khóe môi Thừa Độ Chu chùng xuống: " Suốt hai năm ở nhà trẻ, dỗ cậu ngủ trưa chính là ai? "" ...... "Tính sổ tính đến tận nhà trẻ, Đoạn Tinh Dã là thật sự không đoán được, nghẹn lại, á khẩu không trả lời được.Thừa Độ Chu tiếp tục nói: " Tiểu học là ai giúp cậu chép một quyển lại một quyển bài tập hè? "" ............ "" Cậu trốn học, trốn hoạt động, giả chữ ký của gia trưởng, làm đủ mọi chuyện xấu, vẫn là cậu bé ngoan, là ai đã đánh yểm hộ cho cậu? "" ?????? "Thừa Độ Chu càng nói, khuôn mặt tuấn tú càng hồng, nhìn ra được hắn nóng nảy: " Tớ chia tiền tiêu vặt của bản thân ra làm hai, cho cậu dùng một phần, tớ có cậu đều có, tớ không có cậu cũng có, có thua thiệt quá cậu sao? "Đoạn Tinh Dã há to miệng, Thừa Độ Chu nói đều đúng, y vô pháp cãi lại, nhưng nguyên nhân chính là vì lý đều bị Thừa Độ Chu chiếm hết, y mới càng tức, vì thế cứ như muốn đánh người túm chặt khăn quàng cổ, quật cường nói: " Không có cậu, cậu nghĩ là tớ ngủ không được sao? Không ai cho tớ chép bài tập sao? Tưởng Tư Kỳ không thể đánh yểm trợ cho tớ sao? Tớ lấy đồ của cậu cậu muốn đòi, thì tớ trả lại cho cậu! "Thừa Độ Chu gắt gao nhắm lại miệng, đôi mắt đen nhánh có ánh sáng sáng quắc.Quá tổn thương người.Tiếp theo, ánh mắt hắn liếc xuống dưới. Đoạn Tinh Dã theo ánh mắt hắn nhìn xuống, liền thấy trên chân xuyên vẫn là đôi giày Nike mới được hắn tặng sinh nhật không lâu trước đây." ...... "Keo kiệt!Đoạn Tinh Dã đỏ mặt lên, đề cao âm lượng: " Keo kiệt! Giờ tớ liền trả lại cho cậu! "Chỉ là còn không đợi Đoạn Tinh Dã có động tác, một chiếc xe bus trường học màu vàng chậm rãi chạy tới, không nghiêng không lệch ngừng ở trước mặt bọn họ.Trên xe, các đồng học ngồi cạnh cửa sổ đều động tác nhất trí nhìn bên ngoài.Chỉ thấy hai thiếu niên cao gầy đứng cách nhau một đoạn, đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn nhau, cố tình hai người còn mỗi người nắm một đầu khăn quàng cổ, khăn quàng cổ màu lá khô đều hình thành một đoạn liên kết quỷ dị ở giữa hai người bọn họ." ............ "Không khí lạnh đến so mùa đông còn lạnh hơn.Một người bạn đứng dậy tại chỗ, nghiêng người, khuỷu tay đặt trên lưng ghế dựa, khom lưng giương mắt nhìn ngoài cửa sổ: " Hai người bọn họ đang làm gì thế? "Một người khác cân nhắc nói: " Nhìn dáng vẻ giống như muốn quyết đấu. "" Không, ý nghĩ phải mở mang ra. " Tưởng Tư Kỳ lắc đầu, như có chuyện lạ nói, " Nếu cái khăn quàng cổ kia là màu đỏ, có giống như đang bái đường thành thân không? "" ...... "Mấy cậu bạn đều phục rồi.Tưởng Tư Kỳ dựa vào năng lực trinh thám ưu tú, đưa ra kết luận: " Cặp đôi gà bông đang cãi nhau muốn phân gia thôi. "*Một xe người đều đang xem, Thừa Độ Chu cũng không muốn trở thành trò cười, buông tay ra trước.Đoạn Tinh Dã không khách khí cuốn cuốn lấy khăn quàng cổ, triền lên trên cổ, bước lên xe bus trường.Tưởng Tư Kỳ có giành chỗ cho y, Đoạn Tinh Dã ngồi xuống chỗ đó, không khí nóng lạnh luân phiên một lần, cổ họng ngứa ngáy, ho nhẹ vài tiếng." Nha, làm sao vậy? " Tưởng Tư Kỳ nói, " Bị cảm lạnh? "Đoạn Tinh Dã tức giận: " Không biết! "Tưởng Tư Kỳ rụt cổ, gần nhất tính tình của Đoạn Tinh Dã bạo đến hắn đều có chút kiêng kị.Thừa Độ Chu ngồi xuống ở hàng phía trước, nghe được động tĩnh ở phía sau, vốn định quay đầu lại xem, nhưng hắn nhịn xuống.Hắn nhìn con đường phía trước, bình tĩnh lại, bởi vì không đưa khăn quàng cổ cho Đoạn Tinh Dã sớm hơn, mà trong lòng lan tràn nhàn nhạt áy náy.*Giờ nghỉ giải lao sau tiết thứ nhất, Đoạn Tinh Dã đi ra ngoài một chuyến lại về tới phòng học, phát hiện trên bàn nhiều thêm một bánh mì cùng sữa đậu nành.Duỗi tay sờ một phen, sữa đậu nành vẫn là nóng.Bạn học ngồi bàn trước quay đầu lại nói: " Vừa mới Tưởng Tư Kỳ tới tìm cậu, thấy cậu không ở thì đi rồi. "Đoạn Tinh Dã biết Tưởng Tư Kỳ đến tìm y cũng chẳng phải vì chuyện gì quan trọng, bởi vậy cũng không vội, dạ dày y có chút không thoải mái, vừa lúc hồi sáng chưa ăn no, nên y vừa ăn bánh mì, vừa cầm điện thoại đối trên bàn chụp chụp một tấm, gửi cho Tưởng Tư Kỳ.Seen: 【 Sao ông biết tui chưa ăn cơm sáng? 】Tưởng Tư Kỳ: 【 Hả? Tui không biết. 】Tưởng Tư Kỳ: 【 Sao ông không nói sớm, để tui đưa một phần đồ ăn qua cho ông. 】" ...... "Đoạn Tinh Dã nuốt một chút, nháy mắt cảm thấy bánh mì trong tay có chút phỏng tay.Vừa lúc ở ngay lúc này, Thừa Độ Chu nộp bài tập cho bạn học ngồi bàn trước y.Ánh mắt Đoạn Tinh Dã liếc qua, không vui nhìn hắn.Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn y một cái, lại không chút cảm tình thu hồi tầm mắt.Đoạn Tinh Dã dựa lưng ra ghế, vươn một chân ngăn trở lối đi nhỏ, đi thẳng vào vấn đề: " Có phải là cậu đưa không? "" Không phải tớ. " Thừa Độ Chu không thể không dừng lại nhìn y, cố tình đến gần như làm ra vẻ, " Dù sao tớ đối với cậu không tốt, cậu vẫn là hỏi một chút những người đối tốt với cậu kia đi. "" ............ "Giỏi lắm.Cuối cùng, Đoạn Tinh Dã vẫn là vì tốt cho mình, mới ăn hết bánh mì cùng sữa đậu nành.*Sáng ngày hôm đó, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã cãi nhau một trận, là vì chỉ trích Đoạn Tinh Dã không hiểu tình người.Bọn họ có tình bạn trúc mã 12 năm, Đoạn Tinh Dã lại đối với việc đi hay ở của hắn lại không thèm để ý đến, thậm chí còn không kiên nhẫn.Đáng tiếc bọn họ cãi nhau xưa nay đều không nắm được trọng điểm, toàn dựa vào xúc động, cãi trật, đến cuối cùng cũng không cãi ra được kết quả gì.Chỉ là nếu biết Đoạn Tinh Dã không muốn nghe hắn nói, vậy hắn liền không nói.Vì thế thẳng đến một ngày trước khi Thừa Độ Chu rời đi, hai người cũng chưa lại nghiêm túc nói chuyện với nhau lần nào.Nhưng mặt ngoài lại cường ngạnh thế nào đi nữa, thì trong lòng của Đoạn Tinh Dã vẫn là suy yếu, theo ngày chia xa nhau càng lúc càng gần, y nổi lên lo âu.Móng tay của Đoạn Tinh Dã luôn luôn được tu bổ thoả đáng xinh đẹp, gần nhất móng tay ngón trỏ bàn tay phải lại bị cắn tàn nửa bên.Chạng vạng Hám Đại Sơn đến trong viện tưới hoa, nhìn đến Đoạn Tinh Dã một người ngồi ở xích đu phát ngốc.Hám Đại Sơn là một nhà soạn kịch, tâm tư cỡ nào sáng tỏ, lập tức từ trên khuôn mặt nhỏ không cảm xúc kia của Đoạn Tinh Dã nhìn ra được suy nghĩ " Tự cổ đa tình hận hợp tan, Tiết thu lạnh lẽo người gian nan ".Ông vẫn luôn hy vọng cháu ngoại có thể vui vẻ hạnh phúc lớn lên, nhưng trong quá trình này luôn là phải trải qua đủ chuyện ngoài dự đoán, là ông chăm sóc không chu toàn, trong lòng hụt hẫng, xách theo ấm nước bước qua, ngồi xuống bên cạnh Đoạn Tinh Dã.Đoạn Tinh Dã hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn ông ngoại: " Không phải ông đi tưới hoa sao? "" Cháu biết đó—— " Hám Đại Sơn phát ra âm điệu cảm khái đặc có của người già, nhìn vườn hoa trước mặt, nói, " Ta khả năng thật sự là già rồi, gần đây vẫn luôn nhớ lại chuyện quá khứ. "Đoạn Tinh Dã hỏi: " Gần đây ông mới già sao? "" ...... " Hám Đại Sơn vỗ vỗ mu bàn tay Đoạn Tinh Dã, tiếp tục nói, " Chắc cháu đã từng nghe qua câu này —— Ngày xưa xe ngựa chạy rất chậm, thư từ thì lại rất xa, một đời chỉ đủ để yêu một người. Cháu lại so sánh với thời nay xem, theo khoa học kỹ thuật tiến bộ, tình huống có phải đã tốt hơn rất nhiều rồi không. "Đoạn Tinh Dã lĩnh ngộ một chút, nói: " Đúng vậy, có 4G, mọi người có thể quảng giăng lưới, nhưng cháu đối với quan niệm tình yêu ông đề xướng không dám gật bừa. "" ...... Ông không đề xướng, càng không bảo con gật bừa! " Hám Đại Sơn lại vỗ vỗ mu bàn tay y, nói, " Chỉ là ông nhớ tới bà ngoại con, khi đó hai ta ở hai nơi, núi cao sông dài, chỉ có thể dựa viết thư để liên lạc, một phong thơ qua lại đều phải mất một tháng, thu được thư như thu được bảo bối vậy, nhưng vẫn không gây trở ngại chúng ta kết hôn ở bên nhau, giờ niên đại của các cháu không giống với chúng ta, có chuyện gì, một cái wechat là có thể giải quyết, muốn gặp mặt, đặt vé máy bay, là có thể bay khắp trời nam biển bắc, nghiêm túc mà nói, hiện tại đã không có khái niệm ly biệt, chỉ cần có tâm, hai người là có thể dựa thật sự rất gần nhau. "Đoạn Tinh Dã cuối cùng nghe minh bạch, ông ngoại nói chính là y cùng Thừa Độ Chu, chỉ là ông ngoại lấy chuyện cũ của chính ông cùng bà ngoại làm ví dụ, cứ cảm thấy có chút kỳ quái.Khả năng nhân tình đều là giống nhau đi.Đoạn Tinh Dã rũ mắt, nhẹ nhàng đong đư xích đu, oán giận một câu: " Cháu mới không đi tìm hắn. "Hám Đại Sơn cười, nhìn ra biệt nữu của đứa nhỏ, nói: " Ông ngoại không có ý khác, chỉ là hy vọng cháu bình tĩnh lại, xem đạm ly biệt, sấn trước khi Độ Chu rời đi cùng hắn trò chuyện hơn, các cháu cũng quen biết mười mấy năm, nhân sinh có thể gặp gỡ mấy cái nhận thức lâu như vậy nha? Đừng giận dỗi, về sau hắn về Thượng Hải, các cháu vẫn là có thể video nói chuyện phiếm mà. "Đoạn Tinh Dã trầm tư, qua một lát, đứng lên, chào ông rồi vào nhà.Hám Đại Sơn cười híp mắt, cho rằng lời nói của mình đã có hiệu quả, không nghĩ tới ngược lại nhắc nhở đến sự thật Thừa Độ Chu sắp rời đi, dẫn tới tâm tình Đoạn Tinh Dã càng thêm phiền loạn.Y không muốn liên lạc trên wechat, cũng không muốn ngồi máy bay bay khắp trời nam biển bắc.

Tác giả: Chu Chi

======

Từ khi cha chịu không được tiểu tam mê hoặc phản bội gia đình, Đoạn Tinh Dã đã không còn tin tưởng vào tình yêu, tình yêu mà trước đây y vẫn luôn tin là cứng như đá tảng thực ra lại giống như bột mịn, gió thổi liền tan.

Cố tình đúng lúc này, Thừa Độ Chu cũng muốn rời đi.

Bắt đầu từ lúc năm tuổi Thừa Độ Chu vẫn luôn ở bên cạnh y, cùng ăn cùng ở, là người ở bên cạnh y lâu nhất ngoài người trong nhà ra.

Bởi vậy giờ đây ở trong thế giới của Đoạn Tinh Dã, những mối quan hệ y muốn giữ chặt lấy đều đang lung lay sắp đổ, khiến y cảm thấy khủng hoảng, mà biểu hiện ra ngoài lại thành xấu tính.

Vào buổi sáng cuối cùng của tháng mười, hai người đang ăn cơm sáng, Thừa Độ Chu không chút để ý nói: " Đầu tháng sau tớ phải xử lý thủ tục chuyển trường...... Ừm, cậu cảm thấy tớ có nên lưu lại không? "

Tiếng " Ầm! " không nhỏ vang lên.

Đoạn Tinh Dã đặt mạnh chén xuống bàn, sữa đậu nành văng ra, rớt xuống bàn, xuống ngón tay y.

Thừa Độ Chu giật nảy mình, sững sờ nhìn y.

Cũng may là giờ này, ở phòng ăn chỉ có hai người bọn họ.

Đoạn Tinh Dã âm trầm, giọng nói trong trẻo đựng đầy không kiên nhẫn: " Cậu phiền quá đó! Chuyện đó thì liên quan gì đến tớ! "

Y đứng lên, xách lên cặp sách rời đi.

Đoạn Tinh Dã hùng hùng hổ hổ bước ra cửa, không khí lạnh ập thẳng vào mặt, y dừng lại, hít hít mũi, chóp mũi trắng nõn ngay lập tức đỏ ửng lên.

Đoạn Tinh Dã cảm thấy rất phiền, rõ ràng hôm qua ở bờ sông Thừa Độ Chu còn nói sẽ vẫn luôn ở bên cạnh y, giờ lại nói đã chọn xong ngày để chuyển trường, còn giả vờ nói hắn có nên lưu lại không. Người thật sự muốn lưu lại sẽ không do dự, không ai ép buộc hắn rời đi, trong nội tâm của Thừa Độ Chu hẳn là cũng muốn ở bên gia đình của hắn.

Cho nên Đoạn Tinh Dã đã rất tức giận, còn muốn trừng phạt Thừa Độ Chu vì đã nói dối.

Tháng 11, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, không lâu trước đây Thừa Hiền mới từ chức, nên gần đây không có ai đưa bọn họ đi học. Đoạn Tinh Dã đến ngã tư chờ xe của trường đến đón, gió thổi từng đợt từng đợt, không ngừng chui vào cổ áo y, dọc đường đi y vẫn luôn rụt rụt cổ.

Đoạn Tinh Dã mới vừa đến ngã tư, đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.

Y quay đầu lại, thấy Thừa Độ Chu đang cõng cặp sách đi tới, trong tay cầm một chiếc khăn quàng cổ màu lá khô. Đúng là chiếc khăn quàng cổ y để quên ở phòng ăn khi giận dỗi rời đi.

Đoạn Tinh Dã vô thức sờ sờ cổ trống rỗng, lại thấy Thừa Độ Chu mặt lạnh lẽo nhìn mình, dường như là cũng đang tức giận, hoả khí còn chưa tiêu hết của y lại bị đổ thêm vào một lớp dầu, xoay đầu nhìn đường, không để ý đến hắn.

Không cần khăn quàng cổ nữa.

Thừa Độ Chu dừng lại đứng cách y ba bước xa, đưa khăn quàng cổ qua.

Đoạn Tinh Dã quay ót về phía hắn, nhìn không thấy.

Giọng Thừa Độ Chu so âm sắc tiêu chuẩn của thiếu niên càng trầm thấp hơn, nói: " Cậu có lấy không? "

Đoạn Tinh Dã một thân ngạo cốt ở trong gió lạnh, duỗi tay ra sau chộp lấy.

Y quá sợ lạnh, chịu một chút đông lạnh đều cảm thấy giọng nói đau.

Nhưng mà y nắm khăn quàng cổ kéo mấy lần đều kéo không được.

Đoạn Tinh Dã quay đầu xem, Thừa Độ Chu nắm lấy đầu kia không buông tay.

Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nói: " Cậu có đưa không? "

Thừa Độ Chu như là giận dỗi, đột nhiên nói: " Đoạn Tinh Dã, tớ đối tốt với cậu là uổng công sao. "

Vừa rồi Đoạn Tinh Dã chưa ăn được bao nhiêu cơm, nhưng hiện tại lại bị hắn chọc tức đến no rồi, dữ dằn đáp trả: " Không biết xấu hổ sao? Cậu đối tốt với tớ chỗ nào? "

Khóe môi Thừa Độ Chu chùng xuống: " Suốt hai năm ở nhà trẻ, dỗ cậu ngủ trưa chính là ai? "

" ...... "

Tính sổ tính đến tận nhà trẻ, Đoạn Tinh Dã là thật sự không đoán được, nghẹn lại, á khẩu không trả lời được.

Thừa Độ Chu tiếp tục nói: " Tiểu học là ai giúp cậu chép một quyển lại một quyển bài tập hè? "

" ............ "

" Cậu trốn học, trốn hoạt động, giả chữ ký của gia trưởng, làm đủ mọi chuyện xấu, vẫn là cậu bé ngoan, là ai đã đánh yểm hộ cho cậu? "

" ?????? "

Thừa Độ Chu càng nói, khuôn mặt tuấn tú càng hồng, nhìn ra được hắn nóng nảy: " Tớ chia tiền tiêu vặt của bản thân ra làm hai, cho cậu dùng một phần, tớ có cậu đều có, tớ không có cậu cũng có, có thua thiệt quá cậu sao? "

Đoạn Tinh Dã há to miệng, Thừa Độ Chu nói đều đúng, y vô pháp cãi lại, nhưng nguyên nhân chính là vì lý đều bị Thừa Độ Chu chiếm hết, y mới càng tức, vì thế cứ như muốn đánh người túm chặt khăn quàng cổ, quật cường nói: " Không có cậu, cậu nghĩ là tớ ngủ không được sao? Không ai cho tớ chép bài tập sao? Tưởng Tư Kỳ không thể đánh yểm trợ cho tớ sao? Tớ lấy đồ của cậu cậu muốn đòi, thì tớ trả lại cho cậu! "

Thừa Độ Chu gắt gao nhắm lại miệng, đôi mắt đen nhánh có ánh sáng sáng quắc.

Quá tổn thương người.

Tiếp theo, ánh mắt hắn liếc xuống dưới. Đoạn Tinh Dã theo ánh mắt hắn nhìn xuống, liền thấy trên chân xuyên vẫn là đôi giày Nike mới được hắn tặng sinh nhật không lâu trước đây.

" ...... "

Keo kiệt!

Đoạn Tinh Dã đỏ mặt lên, đề cao âm lượng: " Keo kiệt! Giờ tớ liền trả lại cho cậu! "

Chỉ là còn không đợi Đoạn Tinh Dã có động tác, một chiếc xe bus trường học màu vàng chậm rãi chạy tới, không nghiêng không lệch ngừng ở trước mặt bọn họ.

Trên xe, các đồng học ngồi cạnh cửa sổ đều động tác nhất trí nhìn bên ngoài.

Chỉ thấy hai thiếu niên cao gầy đứng cách nhau một đoạn, đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn nhau, cố tình hai người còn mỗi người nắm một đầu khăn quàng cổ, khăn quàng cổ màu lá khô đều hình thành một đoạn liên kết quỷ dị ở giữa hai người bọn họ.

" ............ "

Không khí lạnh đến so mùa đông còn lạnh hơn.

Một người bạn đứng dậy tại chỗ, nghiêng người, khuỷu tay đặt trên lưng ghế dựa, khom lưng giương mắt nhìn ngoài cửa sổ: " Hai người bọn họ đang làm gì thế? "

Một người khác cân nhắc nói: " Nhìn dáng vẻ giống như muốn quyết đấu. "

" Không, ý nghĩ phải mở mang ra. " Tưởng Tư Kỳ lắc đầu, như có chuyện lạ nói, " Nếu cái khăn quàng cổ kia là màu đỏ, có giống như đang bái đường thành thân không? "

" ...... "

Mấy cậu bạn đều phục rồi.

Tưởng Tư Kỳ dựa vào năng lực trinh thám ưu tú, đưa ra kết luận: " Cặp đôi gà bông đang cãi nhau muốn phân gia thôi. "

*

Một xe người đều đang xem, Thừa Độ Chu cũng không muốn trở thành trò cười, buông tay ra trước.

Đoạn Tinh Dã không khách khí cuốn cuốn lấy khăn quàng cổ, triền lên trên cổ, bước lên xe bus trường.

Tưởng Tư Kỳ có giành chỗ cho y, Đoạn Tinh Dã ngồi xuống chỗ đó, không khí nóng lạnh luân phiên một lần, cổ họng ngứa ngáy, ho nhẹ vài tiếng.

" Nha, làm sao vậy? " Tưởng Tư Kỳ nói, " Bị cảm lạnh? "

Đoạn Tinh Dã tức giận: " Không biết! "

Tưởng Tư Kỳ rụt cổ, gần nhất tính tình của Đoạn Tinh Dã bạo đến hắn đều có chút kiêng kị.

Thừa Độ Chu ngồi xuống ở hàng phía trước, nghe được động tĩnh ở phía sau, vốn định quay đầu lại xem, nhưng hắn nhịn xuống.

Hắn nhìn con đường phía trước, bình tĩnh lại, bởi vì không đưa khăn quàng cổ cho Đoạn Tinh Dã sớm hơn, mà trong lòng lan tràn nhàn nhạt áy náy.

*

Giờ nghỉ giải lao sau tiết thứ nhất, Đoạn Tinh Dã đi ra ngoài một chuyến lại về tới phòng học, phát hiện trên bàn nhiều thêm một bánh mì cùng sữa đậu nành.

Duỗi tay sờ một phen, sữa đậu nành vẫn là nóng.

Bạn học ngồi bàn trước quay đầu lại nói: " Vừa mới Tưởng Tư Kỳ tới tìm cậu, thấy cậu không ở thì đi rồi. "

Đoạn Tinh Dã biết Tưởng Tư Kỳ đến tìm y cũng chẳng phải vì chuyện gì quan trọng, bởi vậy cũng không vội, dạ dày y có chút không thoải mái, vừa lúc hồi sáng chưa ăn no, nên y vừa ăn bánh mì, vừa cầm điện thoại đối trên bàn chụp chụp một tấm, gửi cho Tưởng Tư Kỳ.

Seen: 【 Sao ông biết tui chưa ăn cơm sáng? 】

Tưởng Tư Kỳ: 【 Hả? Tui không biết. 】

Tưởng Tư Kỳ: 【 Sao ông không nói sớm, để tui đưa một phần đồ ăn qua cho ông. 】

" ...... "

Đoạn Tinh Dã nuốt một chút, nháy mắt cảm thấy bánh mì trong tay có chút phỏng tay.

Vừa lúc ở ngay lúc này, Thừa Độ Chu nộp bài tập cho bạn học ngồi bàn trước y.

Ánh mắt Đoạn Tinh Dã liếc qua, không vui nhìn hắn.

Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn y một cái, lại không chút cảm tình thu hồi tầm mắt.

Đoạn Tinh Dã dựa lưng ra ghế, vươn một chân ngăn trở lối đi nhỏ, đi thẳng vào vấn đề: " Có phải là cậu đưa không? "

" Không phải tớ. " Thừa Độ Chu không thể không dừng lại nhìn y, cố tình đến gần như làm ra vẻ, " Dù sao tớ đối với cậu không tốt, cậu vẫn là hỏi một chút những người đối tốt với cậu kia đi. "

" ............ "

Giỏi lắm.

Cuối cùng, Đoạn Tinh Dã vẫn là vì tốt cho mình, mới ăn hết bánh mì cùng sữa đậu nành.

*

Sáng ngày hôm đó, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã cãi nhau một trận, là vì chỉ trích Đoạn Tinh Dã không hiểu tình người.

Bọn họ có tình bạn trúc mã 12 năm, Đoạn Tinh Dã lại đối với việc đi hay ở của hắn lại không thèm để ý đến, thậm chí còn không kiên nhẫn.

Đáng tiếc bọn họ cãi nhau xưa nay đều không nắm được trọng điểm, toàn dựa vào xúc động, cãi trật, đến cuối cùng cũng không cãi ra được kết quả gì.

Chỉ là nếu biết Đoạn Tinh Dã không muốn nghe hắn nói, vậy hắn liền không nói.

Vì thế thẳng đến một ngày trước khi Thừa Độ Chu rời đi, hai người cũng chưa lại nghiêm túc nói chuyện với nhau lần nào.

Nhưng mặt ngoài lại cường ngạnh thế nào đi nữa, thì trong lòng của Đoạn Tinh Dã vẫn là suy yếu, theo ngày chia xa nhau càng lúc càng gần, y nổi lên lo âu.

Móng tay của Đoạn Tinh Dã luôn luôn được tu bổ thoả đáng xinh đẹp, gần nhất móng tay ngón trỏ bàn tay phải lại bị cắn tàn nửa bên.

Chạng vạng Hám Đại Sơn đến trong viện tưới hoa, nhìn đến Đoạn Tinh Dã một người ngồi ở xích đu phát ngốc.

Hám Đại Sơn là một nhà soạn kịch, tâm tư cỡ nào sáng tỏ, lập tức từ trên khuôn mặt nhỏ không cảm xúc kia của Đoạn Tinh Dã nhìn ra được suy nghĩ " Tự cổ đa tình hận hợp tan, Tiết thu lạnh lẽo người gian nan ".

Ông vẫn luôn hy vọng cháu ngoại có thể vui vẻ hạnh phúc lớn lên, nhưng trong quá trình này luôn là phải trải qua đủ chuyện ngoài dự đoán, là ông chăm sóc không chu toàn, trong lòng hụt hẫng, xách theo ấm nước bước qua, ngồi xuống bên cạnh Đoạn Tinh Dã.

Đoạn Tinh Dã hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn ông ngoại: " Không phải ông đi tưới hoa sao? "

" Cháu biết đó—— " Hám Đại Sơn phát ra âm điệu cảm khái đặc có của người già, nhìn vườn hoa trước mặt, nói, " Ta khả năng thật sự là già rồi, gần đây vẫn luôn nhớ lại chuyện quá khứ. "

Đoạn Tinh Dã hỏi: " Gần đây ông mới già sao? "

" ...... " Hám Đại Sơn vỗ vỗ mu bàn tay Đoạn Tinh Dã, tiếp tục nói, " Chắc cháu đã từng nghe qua câu này —— Ngày xưa xe ngựa chạy rất chậm, thư từ thì lại rất xa, một đời chỉ đủ để yêu một người. Cháu lại so sánh với thời nay xem, theo khoa học kỹ thuật tiến bộ, tình huống có phải đã tốt hơn rất nhiều rồi không. "

Đoạn Tinh Dã lĩnh ngộ một chút, nói: " Đúng vậy, có 4G, mọi người có thể quảng giăng lưới, nhưng cháu đối với quan niệm tình yêu ông đề xướng không dám gật bừa. "

" ...... Ông không đề xướng, càng không bảo con gật bừa! " Hám Đại Sơn lại vỗ vỗ mu bàn tay y, nói, " Chỉ là ông nhớ tới bà ngoại con, khi đó hai ta ở hai nơi, núi cao sông dài, chỉ có thể dựa viết thư để liên lạc, một phong thơ qua lại đều phải mất một tháng, thu được thư như thu được bảo bối vậy, nhưng vẫn không gây trở ngại chúng ta kết hôn ở bên nhau, giờ niên đại của các cháu không giống với chúng ta, có chuyện gì, một cái wechat là có thể giải quyết, muốn gặp mặt, đặt vé máy bay, là có thể bay khắp trời nam biển bắc, nghiêm túc mà nói, hiện tại đã không có khái niệm ly biệt, chỉ cần có tâm, hai người là có thể dựa thật sự rất gần nhau. "

Đoạn Tinh Dã cuối cùng nghe minh bạch, ông ngoại nói chính là y cùng Thừa Độ Chu, chỉ là ông ngoại lấy chuyện cũ của chính ông cùng bà ngoại làm ví dụ, cứ cảm thấy có chút kỳ quái.

Khả năng nhân tình đều là giống nhau đi.

Đoạn Tinh Dã rũ mắt, nhẹ nhàng đong đư xích đu, oán giận một câu: " Cháu mới không đi tìm hắn. "

Hám Đại Sơn cười, nhìn ra biệt nữu của đứa nhỏ, nói: " Ông ngoại không có ý khác, chỉ là hy vọng cháu bình tĩnh lại, xem đạm ly biệt, sấn trước khi Độ Chu rời đi cùng hắn trò chuyện hơn, các cháu cũng quen biết mười mấy năm, nhân sinh có thể gặp gỡ mấy cái nhận thức lâu như vậy nha? Đừng giận dỗi, về sau hắn về Thượng Hải, các cháu vẫn là có thể video nói chuyện phiếm mà. "

Đoạn Tinh Dã trầm tư, qua một lát, đứng lên, chào ông rồi vào nhà.

Hám Đại Sơn cười híp mắt, cho rằng lời nói của mình đã có hiệu quả, không nghĩ tới ngược lại nhắc nhở đến sự thật Thừa Độ Chu sắp rời đi, dẫn tới tâm tình Đoạn Tinh Dã càng thêm phiền loạn.

Y không muốn liên lạc trên wechat, cũng không muốn ngồi máy bay bay khắp trời nam biển bắc.

Tiểu Đà Tinh Cầm Chứng Buôn BánTác giả: Chu ChiTruyện Đam Mỹ, Truyện Đô Thị Tác giả: Chu Chi ====== 【 Top giải trí: Buổi họp thường niên của Thịnh Hành vừa công bố ảnh chụp hiện trường, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng chung sân khấu, chính chủ Đoạn Tinh Dã ngồi dưới sô pha lại thành phông nền. 🤭🤭🤭 】 Weibo vừa đăng xong, bình luận bay nhanh tăng lên. " Nói chứ, nếu không phải bạn nhắc đến chính chủ, tôi đều sắp quên mất Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã đã kết hôn. " " Trước khi vào hội trường phóng viên phỏng vấn Đoạn Tinh Dã, hỏi Thừa Độ Chu đêm nay có thể tham dự không, y trả lời còn đang đóng phim ở Miến Điện, kết quả vừa mở màn, Thừa Độ Chu cùng tiểu sư đệ đứng trên sân khấu làm người chủ trì, có thể nói là vả mặt với vận tốc ánh sáng. " " Đoạn Tinh Dã cùng Thừa Độ Chu đăng ký kết hôn hai năm, đối hành trình của từng người còn không rõ ràng bằng trạm tỷ, không hổ là đôi phu phu kinh doanh thất bại nhất. " Buổi họp thường niên của công ty giải trí Thịnh Hành còn đang diễn ra, trên sân khấu vừa múa vừa hát, dưới sân khấu ánh đèn mê huyễn, Đoạn Tinh Dã toàn… Tác giả: Chu Chi======Từ khi cha chịu không được tiểu tam mê hoặc phản bội gia đình, Đoạn Tinh Dã đã không còn tin tưởng vào tình yêu, tình yêu mà trước đây y vẫn luôn tin là cứng như đá tảng thực ra lại giống như bột mịn, gió thổi liền tan.Cố tình đúng lúc này, Thừa Độ Chu cũng muốn rời đi.Bắt đầu từ lúc năm tuổi Thừa Độ Chu vẫn luôn ở bên cạnh y, cùng ăn cùng ở, là người ở bên cạnh y lâu nhất ngoài người trong nhà ra.Bởi vậy giờ đây ở trong thế giới của Đoạn Tinh Dã, những mối quan hệ y muốn giữ chặt lấy đều đang lung lay sắp đổ, khiến y cảm thấy khủng hoảng, mà biểu hiện ra ngoài lại thành xấu tính.Vào buổi sáng cuối cùng của tháng mười, hai người đang ăn cơm sáng, Thừa Độ Chu không chút để ý nói: " Đầu tháng sau tớ phải xử lý thủ tục chuyển trường...... Ừm, cậu cảm thấy tớ có nên lưu lại không? "Tiếng " Ầm! " không nhỏ vang lên.Đoạn Tinh Dã đặt mạnh chén xuống bàn, sữa đậu nành văng ra, rớt xuống bàn, xuống ngón tay y.Thừa Độ Chu giật nảy mình, sững sờ nhìn y.Cũng may là giờ này, ở phòng ăn chỉ có hai người bọn họ.Đoạn Tinh Dã âm trầm, giọng nói trong trẻo đựng đầy không kiên nhẫn: " Cậu phiền quá đó! Chuyện đó thì liên quan gì đến tớ! "Y đứng lên, xách lên cặp sách rời đi.Đoạn Tinh Dã hùng hùng hổ hổ bước ra cửa, không khí lạnh ập thẳng vào mặt, y dừng lại, hít hít mũi, chóp mũi trắng nõn ngay lập tức đỏ ửng lên.Đoạn Tinh Dã cảm thấy rất phiền, rõ ràng hôm qua ở bờ sông Thừa Độ Chu còn nói sẽ vẫn luôn ở bên cạnh y, giờ lại nói đã chọn xong ngày để chuyển trường, còn giả vờ nói hắn có nên lưu lại không. Người thật sự muốn lưu lại sẽ không do dự, không ai ép buộc hắn rời đi, trong nội tâm của Thừa Độ Chu hẳn là cũng muốn ở bên gia đình của hắn.Cho nên Đoạn Tinh Dã đã rất tức giận, còn muốn trừng phạt Thừa Độ Chu vì đã nói dối.Tháng 11, thời tiết bắt đầu chuyển lạnh, không lâu trước đây Thừa Hiền mới từ chức, nên gần đây không có ai đưa bọn họ đi học. Đoạn Tinh Dã đến ngã tư chờ xe của trường đến đón, gió thổi từng đợt từng đợt, không ngừng chui vào cổ áo y, dọc đường đi y vẫn luôn rụt rụt cổ.Đoạn Tinh Dã mới vừa đến ngã tư, đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng bước chân.Y quay đầu lại, thấy Thừa Độ Chu đang cõng cặp sách đi tới, trong tay cầm một chiếc khăn quàng cổ màu lá khô. Đúng là chiếc khăn quàng cổ y để quên ở phòng ăn khi giận dỗi rời đi.Đoạn Tinh Dã vô thức sờ sờ cổ trống rỗng, lại thấy Thừa Độ Chu mặt lạnh lẽo nhìn mình, dường như là cũng đang tức giận, hoả khí còn chưa tiêu hết của y lại bị đổ thêm vào một lớp dầu, xoay đầu nhìn đường, không để ý đến hắn.Không cần khăn quàng cổ nữa.Thừa Độ Chu dừng lại đứng cách y ba bước xa, đưa khăn quàng cổ qua.Đoạn Tinh Dã quay ót về phía hắn, nhìn không thấy.Giọng Thừa Độ Chu so âm sắc tiêu chuẩn của thiếu niên càng trầm thấp hơn, nói: " Cậu có lấy không? "Đoạn Tinh Dã một thân ngạo cốt ở trong gió lạnh, duỗi tay ra sau chộp lấy.Y quá sợ lạnh, chịu một chút đông lạnh đều cảm thấy giọng nói đau.Nhưng mà y nắm khăn quàng cổ kéo mấy lần đều kéo không được.Đoạn Tinh Dã quay đầu xem, Thừa Độ Chu nắm lấy đầu kia không buông tay.Đoạn Tinh Dã nhíu mày, nói: " Cậu có đưa không? "Thừa Độ Chu như là giận dỗi, đột nhiên nói: " Đoạn Tinh Dã, tớ đối tốt với cậu là uổng công sao. "Vừa rồi Đoạn Tinh Dã chưa ăn được bao nhiêu cơm, nhưng hiện tại lại bị hắn chọc tức đến no rồi, dữ dằn đáp trả: " Không biết xấu hổ sao? Cậu đối tốt với tớ chỗ nào? "Khóe môi Thừa Độ Chu chùng xuống: " Suốt hai năm ở nhà trẻ, dỗ cậu ngủ trưa chính là ai? "" ...... "Tính sổ tính đến tận nhà trẻ, Đoạn Tinh Dã là thật sự không đoán được, nghẹn lại, á khẩu không trả lời được.Thừa Độ Chu tiếp tục nói: " Tiểu học là ai giúp cậu chép một quyển lại một quyển bài tập hè? "" ............ "" Cậu trốn học, trốn hoạt động, giả chữ ký của gia trưởng, làm đủ mọi chuyện xấu, vẫn là cậu bé ngoan, là ai đã đánh yểm hộ cho cậu? "" ?????? "Thừa Độ Chu càng nói, khuôn mặt tuấn tú càng hồng, nhìn ra được hắn nóng nảy: " Tớ chia tiền tiêu vặt của bản thân ra làm hai, cho cậu dùng một phần, tớ có cậu đều có, tớ không có cậu cũng có, có thua thiệt quá cậu sao? "Đoạn Tinh Dã há to miệng, Thừa Độ Chu nói đều đúng, y vô pháp cãi lại, nhưng nguyên nhân chính là vì lý đều bị Thừa Độ Chu chiếm hết, y mới càng tức, vì thế cứ như muốn đánh người túm chặt khăn quàng cổ, quật cường nói: " Không có cậu, cậu nghĩ là tớ ngủ không được sao? Không ai cho tớ chép bài tập sao? Tưởng Tư Kỳ không thể đánh yểm trợ cho tớ sao? Tớ lấy đồ của cậu cậu muốn đòi, thì tớ trả lại cho cậu! "Thừa Độ Chu gắt gao nhắm lại miệng, đôi mắt đen nhánh có ánh sáng sáng quắc.Quá tổn thương người.Tiếp theo, ánh mắt hắn liếc xuống dưới. Đoạn Tinh Dã theo ánh mắt hắn nhìn xuống, liền thấy trên chân xuyên vẫn là đôi giày Nike mới được hắn tặng sinh nhật không lâu trước đây." ...... "Keo kiệt!Đoạn Tinh Dã đỏ mặt lên, đề cao âm lượng: " Keo kiệt! Giờ tớ liền trả lại cho cậu! "Chỉ là còn không đợi Đoạn Tinh Dã có động tác, một chiếc xe bus trường học màu vàng chậm rãi chạy tới, không nghiêng không lệch ngừng ở trước mặt bọn họ.Trên xe, các đồng học ngồi cạnh cửa sổ đều động tác nhất trí nhìn bên ngoài.Chỉ thấy hai thiếu niên cao gầy đứng cách nhau một đoạn, đỏ mặt tía tai trừng mắt nhìn nhau, cố tình hai người còn mỗi người nắm một đầu khăn quàng cổ, khăn quàng cổ màu lá khô đều hình thành một đoạn liên kết quỷ dị ở giữa hai người bọn họ." ............ "Không khí lạnh đến so mùa đông còn lạnh hơn.Một người bạn đứng dậy tại chỗ, nghiêng người, khuỷu tay đặt trên lưng ghế dựa, khom lưng giương mắt nhìn ngoài cửa sổ: " Hai người bọn họ đang làm gì thế? "Một người khác cân nhắc nói: " Nhìn dáng vẻ giống như muốn quyết đấu. "" Không, ý nghĩ phải mở mang ra. " Tưởng Tư Kỳ lắc đầu, như có chuyện lạ nói, " Nếu cái khăn quàng cổ kia là màu đỏ, có giống như đang bái đường thành thân không? "" ...... "Mấy cậu bạn đều phục rồi.Tưởng Tư Kỳ dựa vào năng lực trinh thám ưu tú, đưa ra kết luận: " Cặp đôi gà bông đang cãi nhau muốn phân gia thôi. "*Một xe người đều đang xem, Thừa Độ Chu cũng không muốn trở thành trò cười, buông tay ra trước.Đoạn Tinh Dã không khách khí cuốn cuốn lấy khăn quàng cổ, triền lên trên cổ, bước lên xe bus trường.Tưởng Tư Kỳ có giành chỗ cho y, Đoạn Tinh Dã ngồi xuống chỗ đó, không khí nóng lạnh luân phiên một lần, cổ họng ngứa ngáy, ho nhẹ vài tiếng." Nha, làm sao vậy? " Tưởng Tư Kỳ nói, " Bị cảm lạnh? "Đoạn Tinh Dã tức giận: " Không biết! "Tưởng Tư Kỳ rụt cổ, gần nhất tính tình của Đoạn Tinh Dã bạo đến hắn đều có chút kiêng kị.Thừa Độ Chu ngồi xuống ở hàng phía trước, nghe được động tĩnh ở phía sau, vốn định quay đầu lại xem, nhưng hắn nhịn xuống.Hắn nhìn con đường phía trước, bình tĩnh lại, bởi vì không đưa khăn quàng cổ cho Đoạn Tinh Dã sớm hơn, mà trong lòng lan tràn nhàn nhạt áy náy.*Giờ nghỉ giải lao sau tiết thứ nhất, Đoạn Tinh Dã đi ra ngoài một chuyến lại về tới phòng học, phát hiện trên bàn nhiều thêm một bánh mì cùng sữa đậu nành.Duỗi tay sờ một phen, sữa đậu nành vẫn là nóng.Bạn học ngồi bàn trước quay đầu lại nói: " Vừa mới Tưởng Tư Kỳ tới tìm cậu, thấy cậu không ở thì đi rồi. "Đoạn Tinh Dã biết Tưởng Tư Kỳ đến tìm y cũng chẳng phải vì chuyện gì quan trọng, bởi vậy cũng không vội, dạ dày y có chút không thoải mái, vừa lúc hồi sáng chưa ăn no, nên y vừa ăn bánh mì, vừa cầm điện thoại đối trên bàn chụp chụp một tấm, gửi cho Tưởng Tư Kỳ.Seen: 【 Sao ông biết tui chưa ăn cơm sáng? 】Tưởng Tư Kỳ: 【 Hả? Tui không biết. 】Tưởng Tư Kỳ: 【 Sao ông không nói sớm, để tui đưa một phần đồ ăn qua cho ông. 】" ...... "Đoạn Tinh Dã nuốt một chút, nháy mắt cảm thấy bánh mì trong tay có chút phỏng tay.Vừa lúc ở ngay lúc này, Thừa Độ Chu nộp bài tập cho bạn học ngồi bàn trước y.Ánh mắt Đoạn Tinh Dã liếc qua, không vui nhìn hắn.Thừa Độ Chu liếc mắt nhìn y một cái, lại không chút cảm tình thu hồi tầm mắt.Đoạn Tinh Dã dựa lưng ra ghế, vươn một chân ngăn trở lối đi nhỏ, đi thẳng vào vấn đề: " Có phải là cậu đưa không? "" Không phải tớ. " Thừa Độ Chu không thể không dừng lại nhìn y, cố tình đến gần như làm ra vẻ, " Dù sao tớ đối với cậu không tốt, cậu vẫn là hỏi một chút những người đối tốt với cậu kia đi. "" ............ "Giỏi lắm.Cuối cùng, Đoạn Tinh Dã vẫn là vì tốt cho mình, mới ăn hết bánh mì cùng sữa đậu nành.*Sáng ngày hôm đó, Thừa Độ Chu cùng Đoạn Tinh Dã cãi nhau một trận, là vì chỉ trích Đoạn Tinh Dã không hiểu tình người.Bọn họ có tình bạn trúc mã 12 năm, Đoạn Tinh Dã lại đối với việc đi hay ở của hắn lại không thèm để ý đến, thậm chí còn không kiên nhẫn.Đáng tiếc bọn họ cãi nhau xưa nay đều không nắm được trọng điểm, toàn dựa vào xúc động, cãi trật, đến cuối cùng cũng không cãi ra được kết quả gì.Chỉ là nếu biết Đoạn Tinh Dã không muốn nghe hắn nói, vậy hắn liền không nói.Vì thế thẳng đến một ngày trước khi Thừa Độ Chu rời đi, hai người cũng chưa lại nghiêm túc nói chuyện với nhau lần nào.Nhưng mặt ngoài lại cường ngạnh thế nào đi nữa, thì trong lòng của Đoạn Tinh Dã vẫn là suy yếu, theo ngày chia xa nhau càng lúc càng gần, y nổi lên lo âu.Móng tay của Đoạn Tinh Dã luôn luôn được tu bổ thoả đáng xinh đẹp, gần nhất móng tay ngón trỏ bàn tay phải lại bị cắn tàn nửa bên.Chạng vạng Hám Đại Sơn đến trong viện tưới hoa, nhìn đến Đoạn Tinh Dã một người ngồi ở xích đu phát ngốc.Hám Đại Sơn là một nhà soạn kịch, tâm tư cỡ nào sáng tỏ, lập tức từ trên khuôn mặt nhỏ không cảm xúc kia của Đoạn Tinh Dã nhìn ra được suy nghĩ " Tự cổ đa tình hận hợp tan, Tiết thu lạnh lẽo người gian nan ".Ông vẫn luôn hy vọng cháu ngoại có thể vui vẻ hạnh phúc lớn lên, nhưng trong quá trình này luôn là phải trải qua đủ chuyện ngoài dự đoán, là ông chăm sóc không chu toàn, trong lòng hụt hẫng, xách theo ấm nước bước qua, ngồi xuống bên cạnh Đoạn Tinh Dã.Đoạn Tinh Dã hoàn hồn, nghiêng đầu nhìn ông ngoại: " Không phải ông đi tưới hoa sao? "" Cháu biết đó—— " Hám Đại Sơn phát ra âm điệu cảm khái đặc có của người già, nhìn vườn hoa trước mặt, nói, " Ta khả năng thật sự là già rồi, gần đây vẫn luôn nhớ lại chuyện quá khứ. "Đoạn Tinh Dã hỏi: " Gần đây ông mới già sao? "" ...... " Hám Đại Sơn vỗ vỗ mu bàn tay Đoạn Tinh Dã, tiếp tục nói, " Chắc cháu đã từng nghe qua câu này —— Ngày xưa xe ngựa chạy rất chậm, thư từ thì lại rất xa, một đời chỉ đủ để yêu một người. Cháu lại so sánh với thời nay xem, theo khoa học kỹ thuật tiến bộ, tình huống có phải đã tốt hơn rất nhiều rồi không. "Đoạn Tinh Dã lĩnh ngộ một chút, nói: " Đúng vậy, có 4G, mọi người có thể quảng giăng lưới, nhưng cháu đối với quan niệm tình yêu ông đề xướng không dám gật bừa. "" ...... Ông không đề xướng, càng không bảo con gật bừa! " Hám Đại Sơn lại vỗ vỗ mu bàn tay y, nói, " Chỉ là ông nhớ tới bà ngoại con, khi đó hai ta ở hai nơi, núi cao sông dài, chỉ có thể dựa viết thư để liên lạc, một phong thơ qua lại đều phải mất một tháng, thu được thư như thu được bảo bối vậy, nhưng vẫn không gây trở ngại chúng ta kết hôn ở bên nhau, giờ niên đại của các cháu không giống với chúng ta, có chuyện gì, một cái wechat là có thể giải quyết, muốn gặp mặt, đặt vé máy bay, là có thể bay khắp trời nam biển bắc, nghiêm túc mà nói, hiện tại đã không có khái niệm ly biệt, chỉ cần có tâm, hai người là có thể dựa thật sự rất gần nhau. "Đoạn Tinh Dã cuối cùng nghe minh bạch, ông ngoại nói chính là y cùng Thừa Độ Chu, chỉ là ông ngoại lấy chuyện cũ của chính ông cùng bà ngoại làm ví dụ, cứ cảm thấy có chút kỳ quái.Khả năng nhân tình đều là giống nhau đi.Đoạn Tinh Dã rũ mắt, nhẹ nhàng đong đư xích đu, oán giận một câu: " Cháu mới không đi tìm hắn. "Hám Đại Sơn cười, nhìn ra biệt nữu của đứa nhỏ, nói: " Ông ngoại không có ý khác, chỉ là hy vọng cháu bình tĩnh lại, xem đạm ly biệt, sấn trước khi Độ Chu rời đi cùng hắn trò chuyện hơn, các cháu cũng quen biết mười mấy năm, nhân sinh có thể gặp gỡ mấy cái nhận thức lâu như vậy nha? Đừng giận dỗi, về sau hắn về Thượng Hải, các cháu vẫn là có thể video nói chuyện phiếm mà. "Đoạn Tinh Dã trầm tư, qua một lát, đứng lên, chào ông rồi vào nhà.Hám Đại Sơn cười híp mắt, cho rằng lời nói của mình đã có hiệu quả, không nghĩ tới ngược lại nhắc nhở đến sự thật Thừa Độ Chu sắp rời đi, dẫn tới tâm tình Đoạn Tinh Dã càng thêm phiền loạn.Y không muốn liên lạc trên wechat, cũng không muốn ngồi máy bay bay khắp trời nam biển bắc.

Chương 107: PN - Không có nếu (1)