Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…
Chương 26
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Chương 26: Hôm nay hoa quế như chưa tin tưởngĐào Diệp tuyệt đối không tin mấy lời vớ vẩn của alpha.Dù sao anh cũng đã từng có một bài học đau đớn.Anh vẫn còn nhớ rõ mối tình đầu cũng là mối tình duy nhất và ngắn ngủi của mình đã kết thúc vội vã như thế nào.Đó là một bản tình ca tàn khốc của tuổi trẻ.Sau khi anh vừa vào đại học không lâu, anh đã bị một alpha với vẻ ngoài điển trai và phong độ thu hút, cứ ngỡ là đây chính là bạn đời định mệnh của mình. Nhưng khi còn chưa kịp thật sự kịp hiểu rõ được hương vị tình yêu là gì, thì anh đã bị đối phương phản bội.Là một sự phản bội tr*n tr**, tr*n tr** đến độ ngay cả một cái q**n l*t cũng chẳng có.Vào lúc ấy Đào Diệp mới biết bản thân mình quá ngây thơ.Anh cứ nghĩ tình yêu chính là sự chân thành và chung thủy, nhưng trong mắt đối phương, tình yêu chẳng qua chỉ là một cái cớ cho h*m m**n x*c th*t.Cho dù anh có sống như một hình mẫu hoàn hảo trong mắt mọi người, thì vẫn có thể dễ dàng bị người ta vứt bỏ, nguyên nhân thì chỉ vì họ thấy anh rỗng tuếch.May là những gì mà anh phải trả giá thì cũng chỉ ở mức vừa phải thôi, ngoại trừ lần uống rượu say tới mất hết lý trí đó, thì sau anh cũng gọi là tỉnh táo mà dứt khỏi đó đúng lúc.Nhiều năm sống độc thân như vậy, anh đã gặp rất nhiều alpha theo đuổi mình. Cho dù là lúc còn đang đi du học, hay là sau khi về nước làm việc, Đào Diệp gặp vô số alpha tỏ ra tốt với mình.Nhưng phía sau những lời ngon tiếng ngon tiếng ngọt cùng tiền tài ấy, đều là những nanh vuốt sắc nhọn của động vật săn mồi.Đào Diệp luôn giữ mình, anh dùng thái độ lạnh lùng để đáp lại những tên theo đuổi tán tỉnh.Năm nay anh đã 35 rồi, không phải 15 nữa, trái tim không có khả năng lại dễ dàng bị lay động.Chẳng qua chỉ là nụ hôn nơi đầu ngón tay, cùng mấy cái lời ngon ngọt chẳng đáng tiền đó.Lẽ nào anh lại có thể mềm lòng sao?Đào Diệp khẽ động đậy đầu ngón tay, anh có thể cảm nhận dưới lòng bàn tay mình là nhịp tim của Du Đại Tuấn, dù là cách một lớp áo nhưng nhiệt độ nóng ấm ấy vẫn truyền tới tay anh.Từng nhịp từng nhịp, tựa như tiếng chuông đồng nặng trĩu vang lên giữa buổi sớm của núi sâu, gõ vang từng tiếng trầm lặng.Đào Diệp theo bản năng mà co ngón tay, lại như đang gõ vào cánh cửa trái tim đầy vững trai của ai kia.Hành động ấy đột nhiên chọc trúng điểm cười của anh, đôi môi mím lại khẽ cười: "Cốc cốc cốc, có ai ở đây không?"Đào Diệp lại cười, giả vờ như đang gõ cửa, hỏi: "Có ai ở đây không vậy?"Trò đùa của anh thế mà lại được người đó vững vàng đáp lại.Du Đại Tuấn trả lời anh."Đương nhiên là có rồi."Cánh cửa trái tim của Du Đại Tuấn vĩnh viễn rộng mở vì Đào Diệp.Chào mừng em đã tới, quý ngài hoa quế nhỏ thân yêu.Hết chương 26.
Chương 26: Hôm nay hoa quế như chưa tin tưởng
Đào Diệp tuyệt đối không tin mấy lời vớ vẩn của alpha.
Dù sao anh cũng đã từng có một bài học đau đớn.
Anh vẫn còn nhớ rõ mối tình đầu cũng là mối tình duy nhất và ngắn ngủi của mình đã kết thúc vội vã như thế nào.
Đó là một bản tình ca tàn khốc của tuổi trẻ.
Sau khi anh vừa vào đại học không lâu, anh đã bị một alpha với vẻ ngoài điển trai và phong độ thu hút, cứ ngỡ là đây chính là bạn đời định mệnh của mình. Nhưng khi còn chưa kịp thật sự kịp hiểu rõ được hương vị tình yêu là gì, thì anh đã bị đối phương phản bội.
Là một sự phản bội tr*n tr**, tr*n tr** đến độ ngay cả một cái q**n l*t cũng chẳng có.
Vào lúc ấy Đào Diệp mới biết bản thân mình quá ngây thơ.
Anh cứ nghĩ tình yêu chính là sự chân thành và chung thủy, nhưng trong mắt đối phương, tình yêu chẳng qua chỉ là một cái cớ cho h*m m**n x*c th*t.
Cho dù anh có sống như một hình mẫu hoàn hảo trong mắt mọi người, thì vẫn có thể dễ dàng bị người ta vứt bỏ, nguyên nhân thì chỉ vì họ thấy anh rỗng tuếch.
May là những gì mà anh phải trả giá thì cũng chỉ ở mức vừa phải thôi, ngoại trừ lần uống rượu say tới mất hết lý trí đó, thì sau anh cũng gọi là tỉnh táo mà dứt khỏi đó đúng lúc.
Nhiều năm sống độc thân như vậy, anh đã gặp rất nhiều alpha theo đuổi mình. Cho dù là lúc còn đang đi du học, hay là sau khi về nước làm việc, Đào Diệp gặp vô số alpha tỏ ra tốt với mình.
Nhưng phía sau những lời ngon tiếng ngon tiếng ngọt cùng tiền tài ấy, đều là những nanh vuốt sắc nhọn của động vật săn mồi.
Đào Diệp luôn giữ mình, anh dùng thái độ lạnh lùng để đáp lại những tên theo đuổi tán tỉnh.
Năm nay anh đã 35 rồi, không phải 15 nữa, trái tim không có khả năng lại dễ dàng bị lay động.
Chẳng qua chỉ là nụ hôn nơi đầu ngón tay, cùng mấy cái lời ngon ngọt chẳng đáng tiền đó.
Lẽ nào anh lại có thể mềm lòng sao?
Đào Diệp khẽ động đậy đầu ngón tay, anh có thể cảm nhận dưới lòng bàn tay mình là nhịp tim của Du Đại Tuấn, dù là cách một lớp áo nhưng nhiệt độ nóng ấm ấy vẫn truyền tới tay anh.
Từng nhịp từng nhịp, tựa như tiếng chuông đồng nặng trĩu vang lên giữa buổi sớm của núi sâu, gõ vang từng tiếng trầm lặng.
Đào Diệp theo bản năng mà co ngón tay, lại như đang gõ vào cánh cửa trái tim đầy vững trai của ai kia.
Hành động ấy đột nhiên chọc trúng điểm cười của anh, đôi môi mím lại khẽ cười: "Cốc cốc cốc, có ai ở đây không?"
Đào Diệp lại cười, giả vờ như đang gõ cửa, hỏi: "Có ai ở đây không vậy?"
Trò đùa của anh thế mà lại được người đó vững vàng đáp lại.
Du Đại Tuấn trả lời anh.
"Đương nhiên là có rồi."
Cánh cửa trái tim của Du Đại Tuấn vĩnh viễn rộng mở vì Đào Diệp.
Chào mừng em đã tới, quý ngài hoa quế nhỏ thân yêu.
Hết chương 26.
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Chương 26: Hôm nay hoa quế như chưa tin tưởngĐào Diệp tuyệt đối không tin mấy lời vớ vẩn của alpha.Dù sao anh cũng đã từng có một bài học đau đớn.Anh vẫn còn nhớ rõ mối tình đầu cũng là mối tình duy nhất và ngắn ngủi của mình đã kết thúc vội vã như thế nào.Đó là một bản tình ca tàn khốc của tuổi trẻ.Sau khi anh vừa vào đại học không lâu, anh đã bị một alpha với vẻ ngoài điển trai và phong độ thu hút, cứ ngỡ là đây chính là bạn đời định mệnh của mình. Nhưng khi còn chưa kịp thật sự kịp hiểu rõ được hương vị tình yêu là gì, thì anh đã bị đối phương phản bội.Là một sự phản bội tr*n tr**, tr*n tr** đến độ ngay cả một cái q**n l*t cũng chẳng có.Vào lúc ấy Đào Diệp mới biết bản thân mình quá ngây thơ.Anh cứ nghĩ tình yêu chính là sự chân thành và chung thủy, nhưng trong mắt đối phương, tình yêu chẳng qua chỉ là một cái cớ cho h*m m**n x*c th*t.Cho dù anh có sống như một hình mẫu hoàn hảo trong mắt mọi người, thì vẫn có thể dễ dàng bị người ta vứt bỏ, nguyên nhân thì chỉ vì họ thấy anh rỗng tuếch.May là những gì mà anh phải trả giá thì cũng chỉ ở mức vừa phải thôi, ngoại trừ lần uống rượu say tới mất hết lý trí đó, thì sau anh cũng gọi là tỉnh táo mà dứt khỏi đó đúng lúc.Nhiều năm sống độc thân như vậy, anh đã gặp rất nhiều alpha theo đuổi mình. Cho dù là lúc còn đang đi du học, hay là sau khi về nước làm việc, Đào Diệp gặp vô số alpha tỏ ra tốt với mình.Nhưng phía sau những lời ngon tiếng ngon tiếng ngọt cùng tiền tài ấy, đều là những nanh vuốt sắc nhọn của động vật săn mồi.Đào Diệp luôn giữ mình, anh dùng thái độ lạnh lùng để đáp lại những tên theo đuổi tán tỉnh.Năm nay anh đã 35 rồi, không phải 15 nữa, trái tim không có khả năng lại dễ dàng bị lay động.Chẳng qua chỉ là nụ hôn nơi đầu ngón tay, cùng mấy cái lời ngon ngọt chẳng đáng tiền đó.Lẽ nào anh lại có thể mềm lòng sao?Đào Diệp khẽ động đậy đầu ngón tay, anh có thể cảm nhận dưới lòng bàn tay mình là nhịp tim của Du Đại Tuấn, dù là cách một lớp áo nhưng nhiệt độ nóng ấm ấy vẫn truyền tới tay anh.Từng nhịp từng nhịp, tựa như tiếng chuông đồng nặng trĩu vang lên giữa buổi sớm của núi sâu, gõ vang từng tiếng trầm lặng.Đào Diệp theo bản năng mà co ngón tay, lại như đang gõ vào cánh cửa trái tim đầy vững trai của ai kia.Hành động ấy đột nhiên chọc trúng điểm cười của anh, đôi môi mím lại khẽ cười: "Cốc cốc cốc, có ai ở đây không?"Đào Diệp lại cười, giả vờ như đang gõ cửa, hỏi: "Có ai ở đây không vậy?"Trò đùa của anh thế mà lại được người đó vững vàng đáp lại.Du Đại Tuấn trả lời anh."Đương nhiên là có rồi."Cánh cửa trái tim của Du Đại Tuấn vĩnh viễn rộng mở vì Đào Diệp.Chào mừng em đã tới, quý ngài hoa quế nhỏ thân yêu.Hết chương 26.