Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…

Chương 35

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinChương 35: Trừng phạt anhTay nghề nấu ăn bao năm nay của Du Đại Tuấn cuối cùng cũng có đất dụng võ.Hắn nhìn Đào Diệp ăn một cách vui vẻ. Trong lòng cũng thấy ngọt ngào vui sướng.Chỉ cần là Đào Diệp vui, hắn cũng sung sướng như muốn bay lên."Lần sau anh không cần làm nhiều như thế này đâu..." Đào Diệp nhìn trên bàn còn lại kha khá đồ ăn, anh lấy khăn giấy che miệng rồi khẽ ợ một cái thật no nê, "Em ăn không hết đâu, lãng phí lắm."Anh đã cố gắng ăn hết mức rồi, nhưng mà biết sao được, dung tích dạ dày của anh chỉ có chừng đó, thật sự là không thể nhét thêm được cái gì nữa."Thừa thì anh ăn là được mà, không lãng phí đâu." Du Đại Tuấn thấy Đào Diệp ăn xong, liền gắp hết mấy món còn lại vào bát của mình, nhanh như chớp đã diệt gọn gần hết, "Mỗi món em chỉ cần nếm thử một chút là được rồi, có anh ở đây, việc gì em phải lo chứ."Đúng là thế, vóc dáng hắn to lớn, tiêu hóa cũng nhiều hơn hơn, bình thường năng lượng đầy tràn không có chỗ xả thì còn phải đi tập thể hình, cho nên lượng thức ăn cũng nhiều tới dọa người, mấy món này ở trong mắt hắn cũng chả đáng là bao."Anh ăn chậm một chút." Đào Diệp sợ Du Đại Tuấn tự làm bản thân nghẹn, "Em biết rồi mà, anh đừng ăn nhanh thế, nhìn thôi mà em còn thấy đầy bụng."Du Đại Tuấn chỉ cười khờ, hắn ăn sạch hết đồ rồi ngoan ngoãn dọn bát ra bồn rửa, hoàn toàn biến thành một người chồng đức hạnh."Vất vả cho anh rồi, làm bạn trai của em cũng mệt lắm, phải không?"Đào Diệp thấy Du Đại Tuấn cẩn thận cất từng chiếc đĩa cái bát đã được rửa sạch sẽ vào trong tủ, thì không nhịn được mà trêu.Du Đại Tuấn lại không nói câu gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lại gần Đào Diệp ở phía đối diện rồi dựa sát vào."Anh không thấy vất vả, anh rất mãn nguyện đó!" Du Đại Tuấn ôm lấy anh rồi lắc lư, "Nếu em có thể hôn anh một cái thì anh lại càng vui hơn.""Coi anh kìa." Đào Diệp từ trước tới nay đều không thể thoát ra được cái ôm của Du Đại Tuấn, thế nhưng anh cũng đâu muốn thoát, anh còn lấy ngón tay chọc chọc vào giữa trán đối phương, "Cả ngày anh chỉ biết mơ mộng mấy cái chuyện này thôi ý."Du Đại Tuấn da mặt dày, chả có tí ngại ngùng nào, còn đưa bên má ra đòi được hôn: "Lại đây nào, thơm anh một cái thôi."Đào Diệp mím môi, anh định khẽ thơm má hắn một cái, ai ngờ cái tên alpha đáng ghét này lại đột ngột quay đầu sang, thế là hôn luôn vào môi."Ô kìa kìa, Chủ nhiệm Đào sao lại trêu ghẹo alpha nhà lành thế." Kẻ xấu Du Đại Tuấn cáo trạng trước, rồi nhấc nguời kia lên một cái, bế ngang lên rồi đi thẳng về phía phòng khách."Da mặt anh dày quá rồi đấy."Đào Diệp vừa bực vừa ngượng, những suy nghĩ trước bữa cơm của anh đều đã bị cái tên alpha không biết xấu hổ này hất bay ra tận chân trời rồi.Anh đưa tay lên vỗ hai cái vào bờ vai cứng ngắc của Du Đại Tuấn nhưng hắn chẳng suy chuyển gì, thế là anh lại hung tợn nhéo má cái tên đểu cáng này, nhưng cũng không nỡ nhéo mạnh, chỉ hơi bẹo nhẹ hai cái, giống như là đang tán tỉnh vậy.Du Đại Tuấn ôm anh đi thẳng tới ghế sofa rồi để Đào Diệp ngồi đối diện trên đùi mình, mặt đối mặt.Du Đại Tuấn hôn bên má trái rồi lại hôn má phải Đào Diệp, trước đó hắn còn cẩn thận súc miệng bằng nước súc miệng có hương đào mật, giờ hôn đến đâu, mùi hương đào mật lại vương tới đó.Đào Diệp không hề thấy phiền khi bị hôn khắp cả mặt như thế, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay giữ đầu hắn lại."Cái dịch vụ trả phí này của anh, thật sự là đắt quá đó."Anh không hề nhận ra cơ thể mình đang nóng lên bất thường, mà chỉ thấy người mềm nhũn muốn chui vào trong lòng người kia.Đào Diệp vẫn nghĩ bản thân là người lạnh lùng, hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ nũng nịu của mình khi chìm đắm trong tình yêu.Đào Diệp học theo cũng hôn vào hai bên má Du Đại Tuấn, rồi còn hôn lên môi hắn, tạo thành một tiếng 'chụt' thật to.Thế mà anh còn cho rằng mình là người lạnh lùng cứng rắn à, vừa hôn ba cái đã khiến Du Đại Tuấn phải kêu cứu.Hương hoa quế cứ quanh quẩn khiến đầu óc hắn choáng váng, hắn thề rằng lần sau hẹn hò thì nhất định phải là ở nơi công cộng, tuyệt đối không ở nơi chỉ có hai người nữa."Tiểu Diệp à, em đừng hôn nữa mà, bé cưng ơi."Alpha đưa tay che đi đôi mắt đã ướt nước của đôi phương, hắn thấy cả hai cái đầu của mình đều sắp nổ tung rồi."Em nói cho anh biết ống tiêm thuốc ức chế đang ở đâu vậy, ngoan nào."Du Đại Tuấn thở dài.Thật đúng là một sự tra tấn ngọt ngào.Cứu mạng.Hết chương 35.

Editor: Min

Chương 35: Trừng phạt anh

Tay nghề nấu ăn bao năm nay của Du Đại Tuấn cuối cùng cũng có đất dụng võ.

Hắn nhìn Đào Diệp ăn một cách vui vẻ. Trong lòng cũng thấy ngọt ngào vui sướng.

Chỉ cần là Đào Diệp vui, hắn cũng sung sướng như muốn bay lên.

"Lần sau anh không cần làm nhiều như thế này đâu..." Đào Diệp nhìn trên bàn còn lại kha khá đồ ăn, anh lấy khăn giấy che miệng rồi khẽ ợ một cái thật no nê, "Em ăn không hết đâu, lãng phí lắm."

Anh đã cố gắng ăn hết mức rồi, nhưng mà biết sao được, dung tích dạ dày của anh chỉ có chừng đó, thật sự là không thể nhét thêm được cái gì nữa.

"Thừa thì anh ăn là được mà, không lãng phí đâu." Du Đại Tuấn thấy Đào Diệp ăn xong, liền gắp hết mấy món còn lại vào bát của mình, nhanh như chớp đã diệt gọn gần hết, "Mỗi món em chỉ cần nếm thử một chút là được rồi, có anh ở đây, việc gì em phải lo chứ."

Đúng là thế, vóc dáng hắn to lớn, tiêu hóa cũng nhiều hơn hơn, bình thường năng lượng đầy tràn không có chỗ xả thì còn phải đi tập thể hình, cho nên lượng thức ăn cũng nhiều tới dọa người, mấy món này ở trong mắt hắn cũng chả đáng là bao.

"Anh ăn chậm một chút." Đào Diệp sợ Du Đại Tuấn tự làm bản thân nghẹn, "Em biết rồi mà, anh đừng ăn nhanh thế, nhìn thôi mà em còn thấy đầy bụng."

Du Đại Tuấn chỉ cười khờ, hắn ăn sạch hết đồ rồi ngoan ngoãn dọn bát ra bồn rửa, hoàn toàn biến thành một người chồng đức hạnh.

"Vất vả cho anh rồi, làm bạn trai của em cũng mệt lắm, phải không?"

Đào Diệp thấy Du Đại Tuấn cẩn thận cất từng chiếc đĩa cái bát đã được rửa sạch sẽ vào trong tủ, thì không nhịn được mà trêu.

Du Đại Tuấn lại không nói câu gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lại gần Đào Diệp ở phía đối diện rồi dựa sát vào.

"Anh không thấy vất vả, anh rất mãn nguyện đó!" Du Đại Tuấn ôm lấy anh rồi lắc lư, "Nếu em có thể hôn anh một cái thì anh lại càng vui hơn."

"Coi anh kìa." Đào Diệp từ trước tới nay đều không thể thoát ra được cái ôm của Du Đại Tuấn, thế nhưng anh cũng đâu muốn thoát, anh còn lấy ngón tay chọc chọc vào giữa trán đối phương, "Cả ngày anh chỉ biết mơ mộng mấy cái chuyện này thôi ý."

Du Đại Tuấn da mặt dày, chả có tí ngại ngùng nào, còn đưa bên má ra đòi được hôn: "Lại đây nào, thơm anh một cái thôi."

Đào Diệp mím môi, anh định khẽ thơm má hắn một cái, ai ngờ cái tên alpha đáng ghét này lại đột ngột quay đầu sang, thế là hôn luôn vào môi.

"Ô kìa kìa, Chủ nhiệm Đào sao lại trêu ghẹo alpha nhà lành thế." Kẻ xấu Du Đại Tuấn cáo trạng trước, rồi nhấc nguời kia lên một cái, bế ngang lên rồi đi thẳng về phía phòng khách.

"Da mặt anh dày quá rồi đấy."

Đào Diệp vừa bực vừa ngượng, những suy nghĩ trước bữa cơm của anh đều đã bị cái tên alpha không biết xấu hổ này hất bay ra tận chân trời rồi.

Anh đưa tay lên vỗ hai cái vào bờ vai cứng ngắc của Du Đại Tuấn nhưng hắn chẳng suy chuyển gì, thế là anh lại hung tợn nhéo má cái tên đểu cáng này, nhưng cũng không nỡ nhéo mạnh, chỉ hơi bẹo nhẹ hai cái, giống như là đang tán tỉnh vậy.

Du Đại Tuấn ôm anh đi thẳng tới ghế sofa rồi để Đào Diệp ngồi đối diện trên đùi mình, mặt đối mặt.

Du Đại Tuấn hôn bên má trái rồi lại hôn má phải Đào Diệp, trước đó hắn còn cẩn thận súc miệng bằng nước súc miệng có hương đào mật, giờ hôn đến đâu, mùi hương đào mật lại vương tới đó.

Đào Diệp không hề thấy phiền khi bị hôn khắp cả mặt như thế, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay giữ đầu hắn lại.

"Cái dịch vụ trả phí này của anh, thật sự là đắt quá đó."

Anh không hề nhận ra cơ thể mình đang nóng lên bất thường, mà chỉ thấy người mềm nhũn muốn chui vào trong lòng người kia.

Đào Diệp vẫn nghĩ bản thân là người lạnh lùng, hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ nũng nịu của mình khi chìm đắm trong tình yêu.

Đào Diệp học theo cũng hôn vào hai bên má Du Đại Tuấn, rồi còn hôn lên môi hắn, tạo thành một tiếng 'chụt' thật to.

Thế mà anh còn cho rằng mình là người lạnh lùng cứng rắn à, vừa hôn ba cái đã khiến Du Đại Tuấn phải kêu cứu.

Hương hoa quế cứ quanh quẩn khiến đầu óc hắn choáng váng, hắn thề rằng lần sau hẹn hò thì nhất định phải là ở nơi công cộng, tuyệt đối không ở nơi chỉ có hai người nữa.

"Tiểu Diệp à, em đừng hôn nữa mà, bé cưng ơi."

Alpha đưa tay che đi đôi mắt đã ướt nước của đôi phương, hắn thấy cả hai cái đầu của mình đều sắp nổ tung rồi.

"Em nói cho anh biết ống tiêm thuốc ức chế đang ở đâu vậy, ngoan nào."

Du Đại Tuấn thở dài.

Thật đúng là một sự tra tấn ngọt ngào.

Cứu mạng.

Hết chương 35.

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinChương 35: Trừng phạt anhTay nghề nấu ăn bao năm nay của Du Đại Tuấn cuối cùng cũng có đất dụng võ.Hắn nhìn Đào Diệp ăn một cách vui vẻ. Trong lòng cũng thấy ngọt ngào vui sướng.Chỉ cần là Đào Diệp vui, hắn cũng sung sướng như muốn bay lên."Lần sau anh không cần làm nhiều như thế này đâu..." Đào Diệp nhìn trên bàn còn lại kha khá đồ ăn, anh lấy khăn giấy che miệng rồi khẽ ợ một cái thật no nê, "Em ăn không hết đâu, lãng phí lắm."Anh đã cố gắng ăn hết mức rồi, nhưng mà biết sao được, dung tích dạ dày của anh chỉ có chừng đó, thật sự là không thể nhét thêm được cái gì nữa."Thừa thì anh ăn là được mà, không lãng phí đâu." Du Đại Tuấn thấy Đào Diệp ăn xong, liền gắp hết mấy món còn lại vào bát của mình, nhanh như chớp đã diệt gọn gần hết, "Mỗi món em chỉ cần nếm thử một chút là được rồi, có anh ở đây, việc gì em phải lo chứ."Đúng là thế, vóc dáng hắn to lớn, tiêu hóa cũng nhiều hơn hơn, bình thường năng lượng đầy tràn không có chỗ xả thì còn phải đi tập thể hình, cho nên lượng thức ăn cũng nhiều tới dọa người, mấy món này ở trong mắt hắn cũng chả đáng là bao."Anh ăn chậm một chút." Đào Diệp sợ Du Đại Tuấn tự làm bản thân nghẹn, "Em biết rồi mà, anh đừng ăn nhanh thế, nhìn thôi mà em còn thấy đầy bụng."Du Đại Tuấn chỉ cười khờ, hắn ăn sạch hết đồ rồi ngoan ngoãn dọn bát ra bồn rửa, hoàn toàn biến thành một người chồng đức hạnh."Vất vả cho anh rồi, làm bạn trai của em cũng mệt lắm, phải không?"Đào Diệp thấy Du Đại Tuấn cẩn thận cất từng chiếc đĩa cái bát đã được rửa sạch sẽ vào trong tủ, thì không nhịn được mà trêu.Du Đại Tuấn lại không nói câu gì, hắn chỉ lặng lẽ tiến lại gần Đào Diệp ở phía đối diện rồi dựa sát vào."Anh không thấy vất vả, anh rất mãn nguyện đó!" Du Đại Tuấn ôm lấy anh rồi lắc lư, "Nếu em có thể hôn anh một cái thì anh lại càng vui hơn.""Coi anh kìa." Đào Diệp từ trước tới nay đều không thể thoát ra được cái ôm của Du Đại Tuấn, thế nhưng anh cũng đâu muốn thoát, anh còn lấy ngón tay chọc chọc vào giữa trán đối phương, "Cả ngày anh chỉ biết mơ mộng mấy cái chuyện này thôi ý."Du Đại Tuấn da mặt dày, chả có tí ngại ngùng nào, còn đưa bên má ra đòi được hôn: "Lại đây nào, thơm anh một cái thôi."Đào Diệp mím môi, anh định khẽ thơm má hắn một cái, ai ngờ cái tên alpha đáng ghét này lại đột ngột quay đầu sang, thế là hôn luôn vào môi."Ô kìa kìa, Chủ nhiệm Đào sao lại trêu ghẹo alpha nhà lành thế." Kẻ xấu Du Đại Tuấn cáo trạng trước, rồi nhấc nguời kia lên một cái, bế ngang lên rồi đi thẳng về phía phòng khách."Da mặt anh dày quá rồi đấy."Đào Diệp vừa bực vừa ngượng, những suy nghĩ trước bữa cơm của anh đều đã bị cái tên alpha không biết xấu hổ này hất bay ra tận chân trời rồi.Anh đưa tay lên vỗ hai cái vào bờ vai cứng ngắc của Du Đại Tuấn nhưng hắn chẳng suy chuyển gì, thế là anh lại hung tợn nhéo má cái tên đểu cáng này, nhưng cũng không nỡ nhéo mạnh, chỉ hơi bẹo nhẹ hai cái, giống như là đang tán tỉnh vậy.Du Đại Tuấn ôm anh đi thẳng tới ghế sofa rồi để Đào Diệp ngồi đối diện trên đùi mình, mặt đối mặt.Du Đại Tuấn hôn bên má trái rồi lại hôn má phải Đào Diệp, trước đó hắn còn cẩn thận súc miệng bằng nước súc miệng có hương đào mật, giờ hôn đến đâu, mùi hương đào mật lại vương tới đó.Đào Diệp không hề thấy phiền khi bị hôn khắp cả mặt như thế, nhưng cuối cùng vẫn đưa tay giữ đầu hắn lại."Cái dịch vụ trả phí này của anh, thật sự là đắt quá đó."Anh không hề nhận ra cơ thể mình đang nóng lên bất thường, mà chỉ thấy người mềm nhũn muốn chui vào trong lòng người kia.Đào Diệp vẫn nghĩ bản thân là người lạnh lùng, hoàn toàn không nhận ra dáng vẻ nũng nịu của mình khi chìm đắm trong tình yêu.Đào Diệp học theo cũng hôn vào hai bên má Du Đại Tuấn, rồi còn hôn lên môi hắn, tạo thành một tiếng 'chụt' thật to.Thế mà anh còn cho rằng mình là người lạnh lùng cứng rắn à, vừa hôn ba cái đã khiến Du Đại Tuấn phải kêu cứu.Hương hoa quế cứ quanh quẩn khiến đầu óc hắn choáng váng, hắn thề rằng lần sau hẹn hò thì nhất định phải là ở nơi công cộng, tuyệt đối không ở nơi chỉ có hai người nữa."Tiểu Diệp à, em đừng hôn nữa mà, bé cưng ơi."Alpha đưa tay che đi đôi mắt đã ướt nước của đôi phương, hắn thấy cả hai cái đầu của mình đều sắp nổ tung rồi."Em nói cho anh biết ống tiêm thuốc ức chế đang ở đâu vậy, ngoan nào."Du Đại Tuấn thở dài.Thật đúng là một sự tra tấn ngọt ngào.Cứu mạng.Hết chương 35.

Chương 35