Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…

Chương 44

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Chương 44: Mắng ngườiKết quả của việc nhận quen biết trước cổng chính khu dân cư là phải ảo não theo vào nhà.Nhưng cũng không đến mức quá mất mặt.Dù sao thì Du Đại Tuấn hai tay xách đủ túi lớn túi bé, suýt chút nữa là chất kín cả hàng ghế sau của chiếc xe điện nội khu.Ai biết thì hiểu là hắn tới làm khách, ai không biết thì lại tưởng hắn chạy tới cửa xin được kết thông gia.Đào Diệp nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi hắn ở trên xe."Anh lấy ở đâu ra lắm đồ thế?"Du Đại Tuấn ý tứ đáp."Anh để sẵn ở cốp xe."Hắn đâu có bao giờ đi đánh trận mà không chuẩn bị gì.____________________"Tới rồi à, ngồi xuống đi nào."Du Đại Tuấn vừa đặt đồ xuống, xoay người lại đã thấy người ba beta của Đào Diệp tươi cười với mình."Tiểu Du phải không, con uống gì? Để chú rót cho con."Hắn vội vàng xua tay."Dạ.... gì cũng được ạ, không cần phải phiền phức vậy đâu ạ."Cho hắn uống nước ép ớt cũng được nữa, chứ hắn còn tưởng mình chỉ có mang đồ vào xong là phải về ngay, giờ được mời vào nhà, đừng nói là ngồi uống nước, cho hắn đứng dựa tường thôi cũng được.Diệp Tử mỉm cười, ông để Đào Diệp tự tiếp khách, còn mình thì xuống bếp phụ Đào Tri Thu nấu cơm."Hôm nay nhà chú chỉ làm vài món cơm gia đình thôi, hai đứa cứ ngồi đấy, vèo cái là xong."Du Đại Tuấn đã định đứng lên nhưng rồi lại thôi.Lý trí bảo hắn mục tiêu hôm nay đã đạt được rồi, nhưng cảm xúc trong hắn lại là luyến tiếc không nỡ cứ rời đi như vậy.Hắn còn chưa kịp thể hiện gì trước mặt cha vợ mà, không muốn về đâu.Đào Diệp không biết mấy cái tính toán đó của hắn, nhìn một cái rồi vẫy tay."Anh ngồi đi.""À ừ ừ."Du Đại Tuấn lập tức nghe theo, cực kì ngoan ngoãn ngồi xuống sofa.Lưng hắn thẳng tắp, hai tay đặt trên gối, ai không biết còn tưởng hắn tới đây tham dự huấn luyện quân đội.Đào Diệp thấy thế thì buồn cười, cố ý hỏi hắn."Anh quen cha em à?"Du Đại Tuấn nghe thế thì thành thật gật đầu, có giấu cũng không được, chi bằng thành thật thì sẽ được nhận khoan hồng."Vì anh có hợp tác làm ăn vài lần nên cũng có quen biết."Đào Diệp cầm quả quýt ở trên bàn lên nghịch, liếc nhìn hắn một cái rồi như cười như không: "Khéo vậy ạ?"Định coi anh là đồ ngốc chắc?"Thực ra thì cũng không hẳn là thế." Du Đại Tuấn đáng thương kéo kéo tay người yêu, cực kì thành khẩn khai báo ra lại mọi tâm tư của mình, "Anh biết là cha của mình mà, nên phải tranh cơ hội để hợp tác chung rồi.""Anh..."Du Đại Tuấn căng thẳng tới nỗi bắp chân bị chuột rút, hắn nghĩ là sẽ bị mắng ngay, quả nhiên là ăn ngay một cái cốc vào đầu.Đôi môi đỏ như trái anh đào xinh đẹp của Đào Diệp mắng mỏ hắn."Ai cho anh gọi là cha của mình hả?"Cái tên đáng ghét không biết xấu hổ này.Không đau không ngứa, mà lại cứ tê dại đầy ngọt ngào.Du Đại Tuấn thở dài một cái.Cứu mạng, hắn tốt số quá đi mất.Hết chương 44.

Chương 44: Mắng người

Kết quả của việc nhận quen biết trước cổng chính khu dân cư là phải ảo não theo vào nhà.

Nhưng cũng không đến mức quá mất mặt.

Dù sao thì Du Đại Tuấn hai tay xách đủ túi lớn túi bé, suýt chút nữa là chất kín cả hàng ghế sau của chiếc xe điện nội khu.

Ai biết thì hiểu là hắn tới làm khách, ai không biết thì lại tưởng hắn chạy tới cửa xin được kết thông gia.

Đào Diệp nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi hắn ở trên xe.

"Anh lấy ở đâu ra lắm đồ thế?"

Du Đại Tuấn ý tứ đáp.

"Anh để sẵn ở cốp xe."

Hắn đâu có bao giờ đi đánh trận mà không chuẩn bị gì.

____________________

"Tới rồi à, ngồi xuống đi nào."

Du Đại Tuấn vừa đặt đồ xuống, xoay người lại đã thấy người ba beta của Đào Diệp tươi cười với mình.

"Tiểu Du phải không, con uống gì? Để chú rót cho con."

Hắn vội vàng xua tay.

"Dạ.... gì cũng được ạ, không cần phải phiền phức vậy đâu ạ."

Cho hắn uống nước ép ớt cũng được nữa, chứ hắn còn tưởng mình chỉ có mang đồ vào xong là phải về ngay, giờ được mời vào nhà, đừng nói là ngồi uống nước, cho hắn đứng dựa tường thôi cũng được.

Diệp Tử mỉm cười, ông để Đào Diệp tự tiếp khách, còn mình thì xuống bếp phụ Đào Tri Thu nấu cơm.

"Hôm nay nhà chú chỉ làm vài món cơm gia đình thôi, hai đứa cứ ngồi đấy, vèo cái là xong."

Du Đại Tuấn đã định đứng lên nhưng rồi lại thôi.

Lý trí bảo hắn mục tiêu hôm nay đã đạt được rồi, nhưng cảm xúc trong hắn lại là luyến tiếc không nỡ cứ rời đi như vậy.

Hắn còn chưa kịp thể hiện gì trước mặt cha vợ mà, không muốn về đâu.

Đào Diệp không biết mấy cái tính toán đó của hắn, nhìn một cái rồi vẫy tay.

"Anh ngồi đi."

"À ừ ừ."

Du Đại Tuấn lập tức nghe theo, cực kì ngoan ngoãn ngồi xuống sofa.

Lưng hắn thẳng tắp, hai tay đặt trên gối, ai không biết còn tưởng hắn tới đây tham dự huấn luyện quân đội.

Đào Diệp thấy thế thì buồn cười, cố ý hỏi hắn.

"Anh quen cha em à?"

Du Đại Tuấn nghe thế thì thành thật gật đầu, có giấu cũng không được, chi bằng thành thật thì sẽ được nhận khoan hồng.

"Vì anh có hợp tác làm ăn vài lần nên cũng có quen biết."

Đào Diệp cầm quả quýt ở trên bàn lên nghịch, liếc nhìn hắn một cái rồi như cười như không: "Khéo vậy ạ?"

Định coi anh là đồ ngốc chắc?

"Thực ra thì cũng không hẳn là thế." Du Đại Tuấn đáng thương kéo kéo tay người yêu, cực kì thành khẩn khai báo ra lại mọi tâm tư của mình, "Anh biết là cha của mình mà, nên phải tranh cơ hội để hợp tác chung rồi."

"Anh..."

Du Đại Tuấn căng thẳng tới nỗi bắp chân bị chuột rút, hắn nghĩ là sẽ bị mắng ngay, quả nhiên là ăn ngay một cái cốc vào đầu.

Đôi môi đỏ như trái anh đào xinh đẹp của Đào Diệp mắng mỏ hắn.

"Ai cho anh gọi là cha của mình hả?"

Cái tên đáng ghét không biết xấu hổ này.

Không đau không ngứa, mà lại cứ tê dại đầy ngọt ngào.

Du Đại Tuấn thở dài một cái.

Cứu mạng, hắn tốt số quá đi mất.

Hết chương 44.

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Chương 44: Mắng ngườiKết quả của việc nhận quen biết trước cổng chính khu dân cư là phải ảo não theo vào nhà.Nhưng cũng không đến mức quá mất mặt.Dù sao thì Du Đại Tuấn hai tay xách đủ túi lớn túi bé, suýt chút nữa là chất kín cả hàng ghế sau của chiếc xe điện nội khu.Ai biết thì hiểu là hắn tới làm khách, ai không biết thì lại tưởng hắn chạy tới cửa xin được kết thông gia.Đào Diệp nhịn không được mà nhỏ giọng hỏi hắn ở trên xe."Anh lấy ở đâu ra lắm đồ thế?"Du Đại Tuấn ý tứ đáp."Anh để sẵn ở cốp xe."Hắn đâu có bao giờ đi đánh trận mà không chuẩn bị gì.____________________"Tới rồi à, ngồi xuống đi nào."Du Đại Tuấn vừa đặt đồ xuống, xoay người lại đã thấy người ba beta của Đào Diệp tươi cười với mình."Tiểu Du phải không, con uống gì? Để chú rót cho con."Hắn vội vàng xua tay."Dạ.... gì cũng được ạ, không cần phải phiền phức vậy đâu ạ."Cho hắn uống nước ép ớt cũng được nữa, chứ hắn còn tưởng mình chỉ có mang đồ vào xong là phải về ngay, giờ được mời vào nhà, đừng nói là ngồi uống nước, cho hắn đứng dựa tường thôi cũng được.Diệp Tử mỉm cười, ông để Đào Diệp tự tiếp khách, còn mình thì xuống bếp phụ Đào Tri Thu nấu cơm."Hôm nay nhà chú chỉ làm vài món cơm gia đình thôi, hai đứa cứ ngồi đấy, vèo cái là xong."Du Đại Tuấn đã định đứng lên nhưng rồi lại thôi.Lý trí bảo hắn mục tiêu hôm nay đã đạt được rồi, nhưng cảm xúc trong hắn lại là luyến tiếc không nỡ cứ rời đi như vậy.Hắn còn chưa kịp thể hiện gì trước mặt cha vợ mà, không muốn về đâu.Đào Diệp không biết mấy cái tính toán đó của hắn, nhìn một cái rồi vẫy tay."Anh ngồi đi.""À ừ ừ."Du Đại Tuấn lập tức nghe theo, cực kì ngoan ngoãn ngồi xuống sofa.Lưng hắn thẳng tắp, hai tay đặt trên gối, ai không biết còn tưởng hắn tới đây tham dự huấn luyện quân đội.Đào Diệp thấy thế thì buồn cười, cố ý hỏi hắn."Anh quen cha em à?"Du Đại Tuấn nghe thế thì thành thật gật đầu, có giấu cũng không được, chi bằng thành thật thì sẽ được nhận khoan hồng."Vì anh có hợp tác làm ăn vài lần nên cũng có quen biết."Đào Diệp cầm quả quýt ở trên bàn lên nghịch, liếc nhìn hắn một cái rồi như cười như không: "Khéo vậy ạ?"Định coi anh là đồ ngốc chắc?"Thực ra thì cũng không hẳn là thế." Du Đại Tuấn đáng thương kéo kéo tay người yêu, cực kì thành khẩn khai báo ra lại mọi tâm tư của mình, "Anh biết là cha của mình mà, nên phải tranh cơ hội để hợp tác chung rồi.""Anh..."Du Đại Tuấn căng thẳng tới nỗi bắp chân bị chuột rút, hắn nghĩ là sẽ bị mắng ngay, quả nhiên là ăn ngay một cái cốc vào đầu.Đôi môi đỏ như trái anh đào xinh đẹp của Đào Diệp mắng mỏ hắn."Ai cho anh gọi là cha của mình hả?"Cái tên đáng ghét không biết xấu hổ này.Không đau không ngứa, mà lại cứ tê dại đầy ngọt ngào.Du Đại Tuấn thở dài một cái.Cứu mạng, hắn tốt số quá đi mất.Hết chương 44.

Chương 44