Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…
Chương 47
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinChương 47: Hỏi một câuDu Đại Tuấn lơ ngơ đi theo Đào Diệp vào nhà.Dạo này hắn vẫn thường tới đây làm khách, đôi dép đi trong nhà cũng đã đổi sang loại đúng cỡ chân."Nguyên liệu lần trước anh tới còn thừa chút nào không em? Nếu còn thì để anh nấu bữa tối rồi bọn mình cùng ăn."Đào Diệp cũng không nói rõ, anh chỉ ra bồn rửa tay."Em không rõ nữa, anh xem thử xem, ăn gì cũng được mà."Anh không phải là một omega giỏi việc nhà, nên chưa từng quan tâm tới trong tủ lạnh có những đồ ăn gì."Ừ, vậy để anh xem xem." Du Đại Tuấn giống như chủ nhà đi ra mở tủ lạnh, còn sắp xếp lại những đồ dữ trự trong đó.Rau và hoa quả cái nào héo cần bỏ thì bỏ đi, sữa và đồ uống đóng hộp sắp hết hạn nếu uống được thì uống, còn không thì cũng vứt hết đi."Đại Tuấn." Đào Diệp đã thay về quần áo ở nhà, cả người mềm mại như một nụ hoa quế mới hé. Anh tới bên cạnh Du Đại Tuấn, rồi khẽ nói, "Giờ vẫn còn sớm, anh vội gì chuyện cơ nước, bọn mình nói chuyện trước đã nhé."Trong lòng Du Đại Tuấn chợt thót một cái, căng thẳng bảo: "Trang trọng vậy à, anh còn chỗ nào làm chưa tốt em cứ nói thẳng với anh, anh chắc chắn sẽ sửa đổi."Đào Diệp không nói là đúng cũng không nói là sai, anh chỉ khoác tay người kia rồi dắt hắn ra phòng khách."Anh cứ qua đây đã, bọn mình ngồi xuống rồi nói chuyện."Du Đại Tuấn có thể làm gì được nữa, chỉ còn biết nghe lời.______________________"Em yêu, em cho anh uống một viên thần trước đã." Du Đại Tuấn ngồi xuống sofa liền nắm chặt lấy hai tay Đào Diệp, lòng bàn tay hắn đổ đầy mồ hôi, rõ ràng là vô cùng căng thẳng, "Không phải là em định nói chia tay với anh đâu, phải không?""Anh nghĩ cái gì thế." Đào Diệp cười bất đắc dĩ, rồi anh lật tay lại nắm lấy tay của đối phương và ngay lập tức tay anh được siết chặt, "Em chỉ thấy là chúng ta hẳn là nên bàn bạc thẳng thắn một chút về chuyện tương lai. Còn cả chuyện lên kế hoạch cho mối quan hệ của bọn mình nữa, vì nếu đã xác định sẽ cùng nhau xây dựng gia đình, thì đó là chuyện của hai người, chúng ta phải đạt được thống nhất thì mới có thể giảm bớt mâu thuẫn."Du Đại Tuấn tạm thời hạ được trái tim đang treo của mình xuống, gật đầu đáp: "Vậy em cứ hỏi đi, anh xin thề là anh biết gì sẽ nói nấy không giấu diếm (*), thành thật để được hưởng khoan hồng, chống đối thì em cứ nghiêm trị."(*) Gốc là '知无不言言无不尽' (Tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn)"Anh chỉ toàn ba hoa." Đào Diệp không rút tay ra được, chỉ có thể lấy trán cụng nhẹ vào tên đáng ghét kia một cái, thế là còn bị tiện thể hôn một cái, "Nào anh đừng làm loạn nữa, nghe em nói này.""Vâng vâng, nghe em nói đây.""Thứ nhất, nếu bọn mình cùng nhau xây dựng gia đình, chuyện nhà cửa anh tính sao?""Hả?"Bọn mình! Cùng nhau! Xây dựng gia đình!Tất cả những thứ này nổ tung như pháo hoa trong đầu Du Đại Tuấn, nhất thời khiến hắn ngẩn ra."Em đang hỏi anh đó.""Chuyện nhà cửa em không cần phỉa lo đâu, anh có không ít bất động sản, em cứ chọn một cái gần với chỗ làm mà em thích, anh dọn qua đó theo em. Anh trực tiếp sang tên luôn cho em, nếu bọn mình kết hôn thì đó là nhà hai đứa ở luôn. Ba mẹ anh thường xuyên đi du lịch vòng quanh thế giới, cơ bản là không mấy khi ở trong nước, bọn mình cứ sống tốt cuộc sống của mình là được.Du Đại Tuấn nói như nã pháo, suýt nữa là làm người ta choáng váng cả."Anh đúng là tên đại gia nhà quê mà."Đào Diệp mắng vậy Du Đại Tuấn cũng chỉ biết hehe cười khờ.Đại gia nhà quê cũng tốt mà, một đại gia nhà quê có số mệnh tốt.Có thể tìm được một người vợ tuyệt thế này.Thật đúng là đẹp tới phát sáng luôn.Hết chương 47.
Editor: Min
Chương 47: Hỏi một câu
Du Đại Tuấn lơ ngơ đi theo Đào Diệp vào nhà.
Dạo này hắn vẫn thường tới đây làm khách, đôi dép đi trong nhà cũng đã đổi sang loại đúng cỡ chân.
"Nguyên liệu lần trước anh tới còn thừa chút nào không em? Nếu còn thì để anh nấu bữa tối rồi bọn mình cùng ăn."
Đào Diệp cũng không nói rõ, anh chỉ ra bồn rửa tay.
"Em không rõ nữa, anh xem thử xem, ăn gì cũng được mà."
Anh không phải là một omega giỏi việc nhà, nên chưa từng quan tâm tới trong tủ lạnh có những đồ ăn gì.
"Ừ, vậy để anh xem xem." Du Đại Tuấn giống như chủ nhà đi ra mở tủ lạnh, còn sắp xếp lại những đồ dữ trự trong đó.
Rau và hoa quả cái nào héo cần bỏ thì bỏ đi, sữa và đồ uống đóng hộp sắp hết hạn nếu uống được thì uống, còn không thì cũng vứt hết đi.
"Đại Tuấn." Đào Diệp đã thay về quần áo ở nhà, cả người mềm mại như một nụ hoa quế mới hé. Anh tới bên cạnh Du Đại Tuấn, rồi khẽ nói, "Giờ vẫn còn sớm, anh vội gì chuyện cơ nước, bọn mình nói chuyện trước đã nhé."
Trong lòng Du Đại Tuấn chợt thót một cái, căng thẳng bảo: "Trang trọng vậy à, anh còn chỗ nào làm chưa tốt em cứ nói thẳng với anh, anh chắc chắn sẽ sửa đổi."
Đào Diệp không nói là đúng cũng không nói là sai, anh chỉ khoác tay người kia rồi dắt hắn ra phòng khách.
"Anh cứ qua đây đã, bọn mình ngồi xuống rồi nói chuyện."
Du Đại Tuấn có thể làm gì được nữa, chỉ còn biết nghe lời.
______________________
"Em yêu, em cho anh uống một viên thần trước đã." Du Đại Tuấn ngồi xuống sofa liền nắm chặt lấy hai tay Đào Diệp, lòng bàn tay hắn đổ đầy mồ hôi, rõ ràng là vô cùng căng thẳng, "Không phải là em định nói chia tay với anh đâu, phải không?"
"Anh nghĩ cái gì thế." Đào Diệp cười bất đắc dĩ, rồi anh lật tay lại nắm lấy tay của đối phương và ngay lập tức tay anh được siết chặt, "Em chỉ thấy là chúng ta hẳn là nên bàn bạc thẳng thắn một chút về chuyện tương lai. Còn cả chuyện lên kế hoạch cho mối quan hệ của bọn mình nữa, vì nếu đã xác định sẽ cùng nhau xây dựng gia đình, thì đó là chuyện của hai người, chúng ta phải đạt được thống nhất thì mới có thể giảm bớt mâu thuẫn."
Du Đại Tuấn tạm thời hạ được trái tim đang treo của mình xuống, gật đầu đáp: "Vậy em cứ hỏi đi, anh xin thề là anh biết gì sẽ nói nấy không giấu diếm (*), thành thật để được hưởng khoan hồng, chống đối thì em cứ nghiêm trị."
(*) Gốc là ' 知无不言言无不尽 ' (Tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn)
"Anh chỉ toàn ba hoa." Đào Diệp không rút tay ra được, chỉ có thể lấy trán cụng nhẹ vào tên đáng ghét kia một cái, thế là còn bị tiện thể hôn một cái, "Nào anh đừng làm loạn nữa, nghe em nói này."
"Vâng vâng, nghe em nói đây."
"Thứ nhất, nếu bọn mình cùng nhau xây dựng gia đình, chuyện nhà cửa anh tính sao?"
"Hả?"
Bọn mình! Cùng nhau! Xây dựng gia đình!
Tất cả những thứ này nổ tung như pháo hoa trong đầu Du Đại Tuấn, nhất thời khiến hắn ngẩn ra.
"Em đang hỏi anh đó."
"Chuyện nhà cửa em không cần phỉa lo đâu, anh có không ít bất động sản, em cứ chọn một cái gần với chỗ làm mà em thích, anh dọn qua đó theo em. Anh trực tiếp sang tên luôn cho em, nếu bọn mình kết hôn thì đó là nhà hai đứa ở luôn. Ba mẹ anh thường xuyên đi du lịch vòng quanh thế giới, cơ bản là không mấy khi ở trong nước, bọn mình cứ sống tốt cuộc sống của mình là được.
Du Đại Tuấn nói như nã pháo, suýt nữa là làm người ta choáng váng cả.
"Anh đúng là tên đại gia nhà quê mà."
Đào Diệp mắng vậy Du Đại Tuấn cũng chỉ biết hehe cười khờ.
Đại gia nhà quê cũng tốt mà, một đại gia nhà quê có số mệnh tốt.
Có thể tìm được một người vợ tuyệt thế này.
Thật đúng là đẹp tới phát sáng luôn.
Hết chương 47.
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinChương 47: Hỏi một câuDu Đại Tuấn lơ ngơ đi theo Đào Diệp vào nhà.Dạo này hắn vẫn thường tới đây làm khách, đôi dép đi trong nhà cũng đã đổi sang loại đúng cỡ chân."Nguyên liệu lần trước anh tới còn thừa chút nào không em? Nếu còn thì để anh nấu bữa tối rồi bọn mình cùng ăn."Đào Diệp cũng không nói rõ, anh chỉ ra bồn rửa tay."Em không rõ nữa, anh xem thử xem, ăn gì cũng được mà."Anh không phải là một omega giỏi việc nhà, nên chưa từng quan tâm tới trong tủ lạnh có những đồ ăn gì."Ừ, vậy để anh xem xem." Du Đại Tuấn giống như chủ nhà đi ra mở tủ lạnh, còn sắp xếp lại những đồ dữ trự trong đó.Rau và hoa quả cái nào héo cần bỏ thì bỏ đi, sữa và đồ uống đóng hộp sắp hết hạn nếu uống được thì uống, còn không thì cũng vứt hết đi."Đại Tuấn." Đào Diệp đã thay về quần áo ở nhà, cả người mềm mại như một nụ hoa quế mới hé. Anh tới bên cạnh Du Đại Tuấn, rồi khẽ nói, "Giờ vẫn còn sớm, anh vội gì chuyện cơ nước, bọn mình nói chuyện trước đã nhé."Trong lòng Du Đại Tuấn chợt thót một cái, căng thẳng bảo: "Trang trọng vậy à, anh còn chỗ nào làm chưa tốt em cứ nói thẳng với anh, anh chắc chắn sẽ sửa đổi."Đào Diệp không nói là đúng cũng không nói là sai, anh chỉ khoác tay người kia rồi dắt hắn ra phòng khách."Anh cứ qua đây đã, bọn mình ngồi xuống rồi nói chuyện."Du Đại Tuấn có thể làm gì được nữa, chỉ còn biết nghe lời.______________________"Em yêu, em cho anh uống một viên thần trước đã." Du Đại Tuấn ngồi xuống sofa liền nắm chặt lấy hai tay Đào Diệp, lòng bàn tay hắn đổ đầy mồ hôi, rõ ràng là vô cùng căng thẳng, "Không phải là em định nói chia tay với anh đâu, phải không?""Anh nghĩ cái gì thế." Đào Diệp cười bất đắc dĩ, rồi anh lật tay lại nắm lấy tay của đối phương và ngay lập tức tay anh được siết chặt, "Em chỉ thấy là chúng ta hẳn là nên bàn bạc thẳng thắn một chút về chuyện tương lai. Còn cả chuyện lên kế hoạch cho mối quan hệ của bọn mình nữa, vì nếu đã xác định sẽ cùng nhau xây dựng gia đình, thì đó là chuyện của hai người, chúng ta phải đạt được thống nhất thì mới có thể giảm bớt mâu thuẫn."Du Đại Tuấn tạm thời hạ được trái tim đang treo của mình xuống, gật đầu đáp: "Vậy em cứ hỏi đi, anh xin thề là anh biết gì sẽ nói nấy không giấu diếm (*), thành thật để được hưởng khoan hồng, chống đối thì em cứ nghiêm trị."(*) Gốc là '知无不言言无不尽' (Tri vô bất ngôn ngôn vô bất tẫn)"Anh chỉ toàn ba hoa." Đào Diệp không rút tay ra được, chỉ có thể lấy trán cụng nhẹ vào tên đáng ghét kia một cái, thế là còn bị tiện thể hôn một cái, "Nào anh đừng làm loạn nữa, nghe em nói này.""Vâng vâng, nghe em nói đây.""Thứ nhất, nếu bọn mình cùng nhau xây dựng gia đình, chuyện nhà cửa anh tính sao?""Hả?"Bọn mình! Cùng nhau! Xây dựng gia đình!Tất cả những thứ này nổ tung như pháo hoa trong đầu Du Đại Tuấn, nhất thời khiến hắn ngẩn ra."Em đang hỏi anh đó.""Chuyện nhà cửa em không cần phỉa lo đâu, anh có không ít bất động sản, em cứ chọn một cái gần với chỗ làm mà em thích, anh dọn qua đó theo em. Anh trực tiếp sang tên luôn cho em, nếu bọn mình kết hôn thì đó là nhà hai đứa ở luôn. Ba mẹ anh thường xuyên đi du lịch vòng quanh thế giới, cơ bản là không mấy khi ở trong nước, bọn mình cứ sống tốt cuộc sống của mình là được.Du Đại Tuấn nói như nã pháo, suýt nữa là làm người ta choáng váng cả."Anh đúng là tên đại gia nhà quê mà."Đào Diệp mắng vậy Du Đại Tuấn cũng chỉ biết hehe cười khờ.Đại gia nhà quê cũng tốt mà, một đại gia nhà quê có số mệnh tốt.Có thể tìm được một người vợ tuyệt thế này.Thật đúng là đẹp tới phát sáng luôn.Hết chương 47.