Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…

Chương 67

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Ngoại truyện 6:"Hôm nay em làm sao vậy?"Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn người thiếu niên vẫn đang im lặng, Du Ngải Diệp giờ đã cao hơn anh một đoạn, không còn là đứa trẻ năm đó anh có thể xoa đầu nữa rồi, "Trông em có vẻ đang không tập trung, mặt mày cũng buồn bã."Du Ngải Diệp cười, nhưng dáng vẻ rất miễn cưỡng."Không có gì ạ."Liên Nguyên nhìn bộ dạng cậu ủ ê chẳng chịu nói gì thì nhăn mày: "Tuổi thì chả lớn là bao, mà em còn bày đặt trầm ngâm nữa."Du Ngải Diệp lúng túng, ấp úng mãi mới nói."Chuyện em ra nước ngoài .... Anh nghĩ sao?""Anh á?" Liên Nguyên bị hỏi thì có hơi lơ mơ, nhưng anh điều chỉnh lại tâm lý rất nhanh, anh cứ tưởng Du Ngải Diệp đang xoắn xuýt về chuyện bài vở học hành, "Ra nước ngoài du học, đối với tương lai phát triển của bản thân thì chắc chắn là chuyện tốt. Sẽ tốt hơn là ở lại trong nước, khi điều kiện cho phép, việc tiếp thu thế mạnh của tất cả các trường phải tư tưởng khác nhau không phải là tốt à?""Chuyện anh nói em cũng hiểu." Du Ngải Diệp gật đầu, rồi lại thở hắt ra, "Nhưng em vẫn có điều đắn đo.""Đắn đo?" Liên Nguyên như phát hiện ra lục địa mới, "Em yêu đương rồi hả?"Du Ngải Diệp liền cật lực phủ nhận."Em không có."Không có thì thôi, sao phải nghiêm túc thế làm gì, Liên Nguyên cảm thấy bọn trẻ bây giờ toàn là những ông cụ non vậy."Thế mà bộ dạng em giống như có cả trăm mối lo..."Liên Nguyên đánh giá thật kĩ nhóc alpha đi bên cạnh mình.Khi anh còn không kịp để ý thì Du Ngải Diệp đã trưởng thành, là một thanh niên tuấn, thiếu niên x**n t*nh dạt dào cũng không có gì là lạ."Không yêu đương, thì em cũng có người mình thích rồi ha." Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn cậu, Du Ngải Diệp không nói gì, ngậm chặt miệng, "Cái thằng nhóc này, em không phủ nhận thì chính là ngầm thừa nhận rồi đó nhé."Vai Du Ngải Diệp khẽ run lên, rồi đành lên tiếng đầu hàng."Vâng, em có đang thích một người. Em hy vọng có thể ở bên cạnh người ta thật lâu. Nhưng em cũng chưa dám tỏ tình, bởi vì đúng lúc này em sẽ chuẩn bị đi ra nước ngoài rồi, một mặt khác..."Liên Nguyên không ngờ đại thiếu gia Du Ngải Diệp mà cũng có lúc thiếu tự tin như vậy. Phải biết rằng từ bé đến lớn, vị đại thiếu gia Du Ngải Diệp này lúc nào cũng tràn đầy tự tin, cho tới bây giờ Liên Nguyên cũng chưa từng thấy cậu lo lắng sợ hãi, bởi vậy anh không kìm lại được hỏi."Một mặt khác là gì?"Du Ngải Diệp nhìn người đối diện thật sâu, trong đáy mắt là nỗi bi thương khó nói."Khoảng cách chênh lệch giữa bọn em quá lớn, em chẳng thể cho người ấy được điều gì, người ấy cũng sẽ không đồng ý ở bên em."Liên Nguyên không hiểu vì sao lại cảm thấy Du Ngải Diệp như thế này có phần thật đáng thương. Lần đầu tiên anh thấy được bộ dạng yếu ớt của cậu, cũng là lần đầu tiên anh phát hiện ra nhóc con này cũng có chuyện không làm được, bởi vậy Liên Nguyên an ủi."Em vẫn còn nhỏ, chờ tới sau này có sự nghiêp riêng rồi, thì tự nhiên sẽ không còn cái gì gọi là chênh lệc nữa."Liên Nguyên vỗ vỗ cánh tay Ngải Diệp, nhưng cậu lại nắm lấy cổ tay anh, khi anh còn chưa kịp phản ứng lại thì Ngải Diệp đã hỏi."Tiểu Nguyên, vì sao anh vẫn chưa yêu ai?""Vì anh cũng bề bộn nhiều công việc mà." Liên Nguyên trả lời theo bản năng, anh thật sự có nhiều việc cần phải hoàn thành, thật sự không còn sức mà nghĩ tới mấy chuyện tình cảm rắc rối, "Chuyện yêu đương kết hôn không phải là mua đồ ăn ven đường, cứ tùy tiện ghé ngang qua rồi đồng ý là được."Đáng tiếc câu trả lời của anh lại làm cậu chưa hài lòng, Du Ngải Diệp vẫn cứ tiếp tục hỏi."Vậy anh thích kiểu người như thế nào?""Anh... anh cũng chưa nghĩ tới đó."Từ cổ tay đang bị nắm lấy truyện tới nhiệt độ của người đối diện. Liên Nguyên thấy bản thân có hơi nhát gan, sao lại có thể bị một đứa nhóc hỏi chuyện mà trở nên bối rối.Anh cũng chẳng phải omega có số đào hoa, so với những người bạn cùng trang lứa được người ta săn đón, thì anh có vẻ không thú vị và nhút nhát hơn, anh gần như không nghĩ ra được ngày trước đã từng có ai tỏ tình với mình chưa. Nhưng nếu Du Ngải Diệp đã hỏi, anh vẫn hy vọng mình có thể cố gắng giảng giải cho đối phương một số cái mà mình cho là quan trọng."Nhưng mà nếu anh thật sự tìm một người bạn đời, thì chắc chắn phải là người chín chắn trưởng thành, một người có thể cảm thông và hiểu cho công việc của anh, không thể là người quá trẻ con được."So với mối tình nồng nhiệt của tuổi niên thiếu, anh vẫn cảm thấy mối quan hệ trưởng thành thì mới bền lâu được.Trong cái lành lạnh của buổi tối, Liên Nguyên nhìn thấy được sự chăm chú của chàng trai trẻ ấy với mình, còn để lộ một nụ cười thật đẹp.Vào chính thời điểm mà Liên Nguyên hoàn toàn chẳng biết gì ấy, anh đã bật thốt ra lời tiên đoán."Hơn nữa, em nhìn hai người ba của em thì rõ. Thời gian không thể chia cắt những người có duyên đâu."Hết ngoại truyện 6.

Ngoại truyện 6:

"Hôm nay em làm sao vậy?"Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn người thiếu niên vẫn đang im lặng, Du Ngải Diệp giờ đã cao hơn anh một đoạn, không còn là đứa trẻ năm đó anh có thể xoa đầu nữa rồi, "Trông em có vẻ đang không tập trung, mặt mày cũng buồn bã."

Du Ngải Diệp cười, nhưng dáng vẻ rất miễn cưỡng.

"Không có gì ạ."

Liên Nguyên nhìn bộ dạng cậu ủ ê chẳng chịu nói gì thì nhăn mày: "Tuổi thì chả lớn là bao, mà em còn bày đặt trầm ngâm nữa."

Du Ngải Diệp lúng túng, ấp úng mãi mới nói.

"Chuyện em ra nước ngoài .... Anh nghĩ sao?"

"Anh á?" Liên Nguyên bị hỏi thì có hơi lơ mơ, nhưng anh điều chỉnh lại tâm lý rất nhanh, anh cứ tưởng Du Ngải Diệp đang xoắn xuýt về chuyện bài vở học hành, "Ra nước ngoài du học, đối với tương lai phát triển của bản thân thì chắc chắn là chuyện tốt. Sẽ tốt hơn là ở lại trong nước, khi điều kiện cho phép, việc tiếp thu thế mạnh của tất cả các trường phải tư tưởng khác nhau không phải là tốt à?"

"Chuyện anh nói em cũng hiểu." Du Ngải Diệp gật đầu, rồi lại thở hắt ra, "Nhưng em vẫn có điều đắn đo."

"Đắn đo?" Liên Nguyên như phát hiện ra lục địa mới, "Em yêu đương rồi hả?"

Du Ngải Diệp liền cật lực phủ nhận.

"Em không có."

Không có thì thôi, sao phải nghiêm túc thế làm gì, Liên Nguyên cảm thấy bọn trẻ bây giờ toàn là những ông cụ non vậy.

"Thế mà bộ dạng em giống như có cả trăm mối lo..."

Liên Nguyên đánh giá thật kĩ nhóc alpha đi bên cạnh mình.

Khi anh còn không kịp để ý thì Du Ngải Diệp đã trưởng thành, là một thanh niên tuấn, thiếu niên x**n t*nh dạt dào cũng không có gì là lạ.

"Không yêu đương, thì em cũng có người mình thích rồi ha." Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn cậu, Du Ngải Diệp không nói gì, ngậm chặt miệng, "Cái thằng nhóc này, em không phủ nhận thì chính là ngầm thừa nhận rồi đó nhé."

Vai Du Ngải Diệp khẽ run lên, rồi đành lên tiếng đầu hàng.

"Vâng, em có đang thích một người. Em hy vọng có thể ở bên cạnh người ta thật lâu. Nhưng em cũng chưa dám tỏ tình, bởi vì đúng lúc này em sẽ chuẩn bị đi ra nước ngoài rồi, một mặt khác..."

Liên Nguyên không ngờ đại thiếu gia Du Ngải Diệp mà cũng có lúc thiếu tự tin như vậy. Phải biết rằng từ bé đến lớn, vị đại thiếu gia Du Ngải Diệp này lúc nào cũng tràn đầy tự tin, cho tới bây giờ Liên Nguyên cũng chưa từng thấy cậu lo lắng sợ hãi, bởi vậy anh không kìm lại được hỏi.

"Một mặt khác là gì?"

Du Ngải Diệp nhìn người đối diện thật sâu, trong đáy mắt là nỗi bi thương khó nói.

"Khoảng cách chênh lệch giữa bọn em quá lớn, em chẳng thể cho người ấy được điều gì, người ấy cũng sẽ không đồng ý ở bên em."

Liên Nguyên không hiểu vì sao lại cảm thấy Du Ngải Diệp như thế này có phần thật đáng thương. Lần đầu tiên anh thấy được bộ dạng yếu ớt của cậu, cũng là lần đầu tiên anh phát hiện ra nhóc con này cũng có chuyện không làm được, bởi vậy Liên Nguyên an ủi.

"Em vẫn còn nhỏ, chờ tới sau này có sự nghiêp riêng rồi, thì tự nhiên sẽ không còn cái gì gọi là chênh lệc nữa."

Liên Nguyên vỗ vỗ cánh tay Ngải Diệp, nhưng cậu lại nắm lấy cổ tay anh, khi anh còn chưa kịp phản ứng lại thì Ngải Diệp đã hỏi.

"Tiểu Nguyên, vì sao anh vẫn chưa yêu ai?"

"Vì anh cũng bề bộn nhiều công việc mà." Liên Nguyên trả lời theo bản năng, anh thật sự có nhiều việc cần phải hoàn thành, thật sự không còn sức mà nghĩ tới mấy chuyện tình cảm rắc rối, "Chuyện yêu đương kết hôn không phải là mua đồ ăn ven đường, cứ tùy tiện ghé ngang qua rồi đồng ý là được."

Đáng tiếc câu trả lời của anh lại làm cậu chưa hài lòng, Du Ngải Diệp vẫn cứ tiếp tục hỏi.

"Vậy anh thích kiểu người như thế nào?"

"Anh... anh cũng chưa nghĩ tới đó."

Từ cổ tay đang bị nắm lấy truyện tới nhiệt độ của người đối diện. Liên Nguyên thấy bản thân có hơi nhát gan, sao lại có thể bị một đứa nhóc hỏi chuyện mà trở nên bối rối.

Anh cũng chẳng phải omega có số đào hoa, so với những người bạn cùng trang lứa được người ta săn đón, thì anh có vẻ không thú vị và nhút nhát hơn, anh gần như không nghĩ ra được ngày trước đã từng có ai tỏ tình với mình chưa. Nhưng nếu Du Ngải Diệp đã hỏi, anh vẫn hy vọng mình có thể cố gắng giảng giải cho đối phương một số cái mà mình cho là quan trọng.

"Nhưng mà nếu anh thật sự tìm một người bạn đời, thì chắc chắn phải là người chín chắn trưởng thành, một người có thể cảm thông và hiểu cho công việc của anh, không thể là người quá trẻ con được."

So với mối tình nồng nhiệt của tuổi niên thiếu, anh vẫn cảm thấy mối quan hệ trưởng thành thì mới bền lâu được.

Trong cái lành lạnh của buổi tối, Liên Nguyên nhìn thấy được sự chăm chú của chàng trai trẻ ấy với mình, còn để lộ một nụ cười thật đẹp.

Vào chính thời điểm mà Liên Nguyên hoàn toàn chẳng biết gì ấy, anh đã bật thốt ra lời tiên đoán.

"Hơn nữa, em nhìn hai người ba của em thì rõ. Thời gian không thể chia cắt những người có duyên đâu."

Hết ngoại truyện 6.

Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. ­­­­­­­­­­­­­­­_____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Ngoại truyện 6:"Hôm nay em làm sao vậy?"Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn người thiếu niên vẫn đang im lặng, Du Ngải Diệp giờ đã cao hơn anh một đoạn, không còn là đứa trẻ năm đó anh có thể xoa đầu nữa rồi, "Trông em có vẻ đang không tập trung, mặt mày cũng buồn bã."Du Ngải Diệp cười, nhưng dáng vẻ rất miễn cưỡng."Không có gì ạ."Liên Nguyên nhìn bộ dạng cậu ủ ê chẳng chịu nói gì thì nhăn mày: "Tuổi thì chả lớn là bao, mà em còn bày đặt trầm ngâm nữa."Du Ngải Diệp lúng túng, ấp úng mãi mới nói."Chuyện em ra nước ngoài .... Anh nghĩ sao?""Anh á?" Liên Nguyên bị hỏi thì có hơi lơ mơ, nhưng anh điều chỉnh lại tâm lý rất nhanh, anh cứ tưởng Du Ngải Diệp đang xoắn xuýt về chuyện bài vở học hành, "Ra nước ngoài du học, đối với tương lai phát triển của bản thân thì chắc chắn là chuyện tốt. Sẽ tốt hơn là ở lại trong nước, khi điều kiện cho phép, việc tiếp thu thế mạnh của tất cả các trường phải tư tưởng khác nhau không phải là tốt à?""Chuyện anh nói em cũng hiểu." Du Ngải Diệp gật đầu, rồi lại thở hắt ra, "Nhưng em vẫn có điều đắn đo.""Đắn đo?" Liên Nguyên như phát hiện ra lục địa mới, "Em yêu đương rồi hả?"Du Ngải Diệp liền cật lực phủ nhận."Em không có."Không có thì thôi, sao phải nghiêm túc thế làm gì, Liên Nguyên cảm thấy bọn trẻ bây giờ toàn là những ông cụ non vậy."Thế mà bộ dạng em giống như có cả trăm mối lo..."Liên Nguyên đánh giá thật kĩ nhóc alpha đi bên cạnh mình.Khi anh còn không kịp để ý thì Du Ngải Diệp đã trưởng thành, là một thanh niên tuấn, thiếu niên x**n t*nh dạt dào cũng không có gì là lạ."Không yêu đương, thì em cũng có người mình thích rồi ha." Liên Nguyên nghiêng đầu nhìn cậu, Du Ngải Diệp không nói gì, ngậm chặt miệng, "Cái thằng nhóc này, em không phủ nhận thì chính là ngầm thừa nhận rồi đó nhé."Vai Du Ngải Diệp khẽ run lên, rồi đành lên tiếng đầu hàng."Vâng, em có đang thích một người. Em hy vọng có thể ở bên cạnh người ta thật lâu. Nhưng em cũng chưa dám tỏ tình, bởi vì đúng lúc này em sẽ chuẩn bị đi ra nước ngoài rồi, một mặt khác..."Liên Nguyên không ngờ đại thiếu gia Du Ngải Diệp mà cũng có lúc thiếu tự tin như vậy. Phải biết rằng từ bé đến lớn, vị đại thiếu gia Du Ngải Diệp này lúc nào cũng tràn đầy tự tin, cho tới bây giờ Liên Nguyên cũng chưa từng thấy cậu lo lắng sợ hãi, bởi vậy anh không kìm lại được hỏi."Một mặt khác là gì?"Du Ngải Diệp nhìn người đối diện thật sâu, trong đáy mắt là nỗi bi thương khó nói."Khoảng cách chênh lệch giữa bọn em quá lớn, em chẳng thể cho người ấy được điều gì, người ấy cũng sẽ không đồng ý ở bên em."Liên Nguyên không hiểu vì sao lại cảm thấy Du Ngải Diệp như thế này có phần thật đáng thương. Lần đầu tiên anh thấy được bộ dạng yếu ớt của cậu, cũng là lần đầu tiên anh phát hiện ra nhóc con này cũng có chuyện không làm được, bởi vậy Liên Nguyên an ủi."Em vẫn còn nhỏ, chờ tới sau này có sự nghiêp riêng rồi, thì tự nhiên sẽ không còn cái gì gọi là chênh lệc nữa."Liên Nguyên vỗ vỗ cánh tay Ngải Diệp, nhưng cậu lại nắm lấy cổ tay anh, khi anh còn chưa kịp phản ứng lại thì Ngải Diệp đã hỏi."Tiểu Nguyên, vì sao anh vẫn chưa yêu ai?""Vì anh cũng bề bộn nhiều công việc mà." Liên Nguyên trả lời theo bản năng, anh thật sự có nhiều việc cần phải hoàn thành, thật sự không còn sức mà nghĩ tới mấy chuyện tình cảm rắc rối, "Chuyện yêu đương kết hôn không phải là mua đồ ăn ven đường, cứ tùy tiện ghé ngang qua rồi đồng ý là được."Đáng tiếc câu trả lời của anh lại làm cậu chưa hài lòng, Du Ngải Diệp vẫn cứ tiếp tục hỏi."Vậy anh thích kiểu người như thế nào?""Anh... anh cũng chưa nghĩ tới đó."Từ cổ tay đang bị nắm lấy truyện tới nhiệt độ của người đối diện. Liên Nguyên thấy bản thân có hơi nhát gan, sao lại có thể bị một đứa nhóc hỏi chuyện mà trở nên bối rối.Anh cũng chẳng phải omega có số đào hoa, so với những người bạn cùng trang lứa được người ta săn đón, thì anh có vẻ không thú vị và nhút nhát hơn, anh gần như không nghĩ ra được ngày trước đã từng có ai tỏ tình với mình chưa. Nhưng nếu Du Ngải Diệp đã hỏi, anh vẫn hy vọng mình có thể cố gắng giảng giải cho đối phương một số cái mà mình cho là quan trọng."Nhưng mà nếu anh thật sự tìm một người bạn đời, thì chắc chắn phải là người chín chắn trưởng thành, một người có thể cảm thông và hiểu cho công việc của anh, không thể là người quá trẻ con được."So với mối tình nồng nhiệt của tuổi niên thiếu, anh vẫn cảm thấy mối quan hệ trưởng thành thì mới bền lâu được.Trong cái lành lạnh của buổi tối, Liên Nguyên nhìn thấy được sự chăm chú của chàng trai trẻ ấy với mình, còn để lộ một nụ cười thật đẹp.Vào chính thời điểm mà Liên Nguyên hoàn toàn chẳng biết gì ấy, anh đã bật thốt ra lời tiên đoán."Hơn nữa, em nhìn hai người ba của em thì rõ. Thời gian không thể chia cắt những người có duyên đâu."Hết ngoại truyện 6.

Chương 67