Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…
Chương 76: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinNgoại truyện 15:Lời Liên Nguyên nói ra mỏng như một tờ giấy, nhẹ nhàng, rồi đâm thủng trái tim của Du Ngải Diệp.Tuổi tác cách biệt giống như một cây cầu ngăn cách giữa họ.Sự quan tâm của Liên Nguyên làm Du Ngải Diệp vừa vô cùng hưởng thụ, nhưng cũng vừa làm cho cậu giống như đã dánh mất đi cơ hội theo đuổi.Trong mắt Liên Nguyên, cậu là một đứa em trai thông minh, chứ không phải là một alpha nguy hiểm.Cậu có thể ở gần Liên Nguyên trong gang tấc, nhưng rồi lại dường như xa cách tận chân trời.Du Ngải Diệp cười cười, tự mình điều chỉnh lại tâm trạng rồi nói."Cả hai phòng đều tốt, em chọn phòng bên tay phải anh là được rồi.Cậu không cần ban công, chỉ cần được gần bên Liên Nguyên thêm một chút là dã đủ rồi."Ừ, vậy em sớm tìm thời gian chuyển nhà đi." Liên Nguyên không bận tâm về lựa chọn của cậu, bất luận là phòng lớn hay phòng nhỏ, đối với anh thì đều như nhau, "Hôm nay anh phải sắp xếp lại đồ đạc, không giữ em lại chơi được."Du Ngải Diệp lập tức bày tỏ thái độ."Để em giúp anh.""Không cần đâu, anh tự .... A."Liên Nguyên vẫn còn định khách sáo, lại bị Du Ngải Diệp nắm lấy cổ tay."Hành lý để ở đâu, để em lái xe đưa anh đi."___________________________Giao thông ở nước ngoài chủ yếu dựa vào xe riêng, nhưng với một người chỉ vùi đầu vào sách vở như Liên Nguyên mà nói, thì kĩ năng lái xe của anh còn chưa được kích hoạt, anh cực kì cần một tài xế riêng.May mà bên cạnh anh có Du Ngải Diệp, cậu còn có thể làm người dẫn đường.Hành lý của Liên Nguyên chỉ có ba cái, thậm chí còn chưa nhét được đầy cốp xe của Du Ngải Diệp."Sao anh ít đồ vậy?" Du Ngải Diệp cảm thấy lo lắng với sự chuẩn bị của Liên Nguyên, "Trời sắp chuyển lạnh rồi đó."Liên Nguyên gãi đầu, bị người nhỏ tuổi hơn giáo huấn khiến anh hơi ngại."Anh chỉ gửi sang những nhu yếu phẩm thôi, đồ khác thì tính qua đây rồi mau cũng được.Thực ra thì anh đã ở nhà một tuần để xếp đồ đạc, nhưng chẳng biết là bản thân nên mang theo những cái gì, cuối cùng đành nhét đại mấy đồ linh tinh vào thùng, rồi vội vàng chạy đi nước ngoài.Du Ngải Diệp chỉ nhìn qua là hiểu nhưng cậu cũng không bóc trần anh, ngược lại còn khéo léo dùng chuyện này để đưa ra một lời hẹn."Cũng được, vậy hẹn hôm nào đi dể em đưa anh ra ngoài mua sắm."Hiển nhiên là Liên Nguyên lại từ chối."Không cần phải phiền vậy đâu, anh có thể tự đi được mà.""Em không thấy phiền." Du Ngải Diệp đặt tay lên vai Liên Nguyên, nghiêm túc nói, "Chuyện của anh, em vĩnh viễn không bao giờ thấy phiền."Cậu sẽ chứng minh được đây không phải chỉ là những lời nói suông.Hết ngoại truyện 15.
Editor: Min
Ngoại truyện 15:
Lời Liên Nguyên nói ra mỏng như một tờ giấy, nhẹ nhàng, rồi đâm thủng trái tim của Du Ngải Diệp.
Tuổi tác cách biệt giống như một cây cầu ngăn cách giữa họ.
Sự quan tâm của Liên Nguyên làm Du Ngải Diệp vừa vô cùng hưởng thụ, nhưng cũng vừa làm cho cậu giống như đã dánh mất đi cơ hội theo đuổi.
Trong mắt Liên Nguyên, cậu là một đứa em trai thông minh, chứ không phải là một alpha nguy hiểm.
Cậu có thể ở gần Liên Nguyên trong gang tấc, nhưng rồi lại dường như xa cách tận chân trời.
Du Ngải Diệp cười cười, tự mình điều chỉnh lại tâm trạng rồi nói.
"Cả hai phòng đều tốt, em chọn phòng bên tay phải anh là được rồi.
Cậu không cần ban công, chỉ cần được gần bên Liên Nguyên thêm một chút là dã đủ rồi.
"Ừ, vậy em sớm tìm thời gian chuyển nhà đi." Liên Nguyên không bận tâm về lựa chọn của cậu, bất luận là phòng lớn hay phòng nhỏ, đối với anh thì đều như nhau, "Hôm nay anh phải sắp xếp lại đồ đạc, không giữ em lại chơi được."
Du Ngải Diệp lập tức bày tỏ thái độ.
"Để em giúp anh."
"Không cần đâu, anh tự .... A."
Liên Nguyên vẫn còn định khách sáo, lại bị Du Ngải Diệp nắm lấy cổ tay.
"Hành lý để ở đâu, để em lái xe đưa anh đi."
___________________________
Giao thông ở nước ngoài chủ yếu dựa vào xe riêng, nhưng với một người chỉ vùi đầu vào sách vở như Liên Nguyên mà nói, thì kĩ năng lái xe của anh còn chưa được kích hoạt, anh cực kì cần một tài xế riêng.
May mà bên cạnh anh có Du Ngải Diệp, cậu còn có thể làm người dẫn đường.
Hành lý của Liên Nguyên chỉ có ba cái, thậm chí còn chưa nhét được đầy cốp xe của Du Ngải Diệp.
"Sao anh ít đồ vậy?" Du Ngải Diệp cảm thấy lo lắng với sự chuẩn bị của Liên Nguyên, "Trời sắp chuyển lạnh rồi đó."
Liên Nguyên gãi đầu, bị người nhỏ tuổi hơn giáo huấn khiến anh hơi ngại.
"Anh chỉ gửi sang những nhu yếu phẩm thôi, đồ khác thì tính qua đây rồi mau cũng được.
Thực ra thì anh đã ở nhà một tuần để xếp đồ đạc, nhưng chẳng biết là bản thân nên mang theo những cái gì, cuối cùng đành nhét đại mấy đồ linh tinh vào thùng, rồi vội vàng chạy đi nước ngoài.
Du Ngải Diệp chỉ nhìn qua là hiểu nhưng cậu cũng không bóc trần anh, ngược lại còn khéo léo dùng chuyện này để đưa ra một lời hẹn.
"Cũng được, vậy hẹn hôm nào đi dể em đưa anh ra ngoài mua sắm."
Hiển nhiên là Liên Nguyên lại từ chối.
"Không cần phải phiền vậy đâu, anh có thể tự đi được mà."
"Em không thấy phiền." Du Ngải Diệp đặt tay lên vai Liên Nguyên, nghiêm túc nói, "Chuyện của anh, em vĩnh viễn không bao giờ thấy phiền."
Cậu sẽ chứng minh được đây không phải chỉ là những lời nói suông.
Hết ngoại truyện 15.
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinNgoại truyện 15:Lời Liên Nguyên nói ra mỏng như một tờ giấy, nhẹ nhàng, rồi đâm thủng trái tim của Du Ngải Diệp.Tuổi tác cách biệt giống như một cây cầu ngăn cách giữa họ.Sự quan tâm của Liên Nguyên làm Du Ngải Diệp vừa vô cùng hưởng thụ, nhưng cũng vừa làm cho cậu giống như đã dánh mất đi cơ hội theo đuổi.Trong mắt Liên Nguyên, cậu là một đứa em trai thông minh, chứ không phải là một alpha nguy hiểm.Cậu có thể ở gần Liên Nguyên trong gang tấc, nhưng rồi lại dường như xa cách tận chân trời.Du Ngải Diệp cười cười, tự mình điều chỉnh lại tâm trạng rồi nói."Cả hai phòng đều tốt, em chọn phòng bên tay phải anh là được rồi.Cậu không cần ban công, chỉ cần được gần bên Liên Nguyên thêm một chút là dã đủ rồi."Ừ, vậy em sớm tìm thời gian chuyển nhà đi." Liên Nguyên không bận tâm về lựa chọn của cậu, bất luận là phòng lớn hay phòng nhỏ, đối với anh thì đều như nhau, "Hôm nay anh phải sắp xếp lại đồ đạc, không giữ em lại chơi được."Du Ngải Diệp lập tức bày tỏ thái độ."Để em giúp anh.""Không cần đâu, anh tự .... A."Liên Nguyên vẫn còn định khách sáo, lại bị Du Ngải Diệp nắm lấy cổ tay."Hành lý để ở đâu, để em lái xe đưa anh đi."___________________________Giao thông ở nước ngoài chủ yếu dựa vào xe riêng, nhưng với một người chỉ vùi đầu vào sách vở như Liên Nguyên mà nói, thì kĩ năng lái xe của anh còn chưa được kích hoạt, anh cực kì cần một tài xế riêng.May mà bên cạnh anh có Du Ngải Diệp, cậu còn có thể làm người dẫn đường.Hành lý của Liên Nguyên chỉ có ba cái, thậm chí còn chưa nhét được đầy cốp xe của Du Ngải Diệp."Sao anh ít đồ vậy?" Du Ngải Diệp cảm thấy lo lắng với sự chuẩn bị của Liên Nguyên, "Trời sắp chuyển lạnh rồi đó."Liên Nguyên gãi đầu, bị người nhỏ tuổi hơn giáo huấn khiến anh hơi ngại."Anh chỉ gửi sang những nhu yếu phẩm thôi, đồ khác thì tính qua đây rồi mau cũng được.Thực ra thì anh đã ở nhà một tuần để xếp đồ đạc, nhưng chẳng biết là bản thân nên mang theo những cái gì, cuối cùng đành nhét đại mấy đồ linh tinh vào thùng, rồi vội vàng chạy đi nước ngoài.Du Ngải Diệp chỉ nhìn qua là hiểu nhưng cậu cũng không bóc trần anh, ngược lại còn khéo léo dùng chuyện này để đưa ra một lời hẹn."Cũng được, vậy hẹn hôm nào đi dể em đưa anh ra ngoài mua sắm."Hiển nhiên là Liên Nguyên lại từ chối."Không cần phải phiền vậy đâu, anh có thể tự đi được mà.""Em không thấy phiền." Du Ngải Diệp đặt tay lên vai Liên Nguyên, nghiêm túc nói, "Chuyện của anh, em vĩnh viễn không bao giờ thấy phiền."Cậu sẽ chứng minh được đây không phải chỉ là những lời nói suông.Hết ngoại truyện 15.