Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…
Chương 81
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Ngoại truyện 20:Liên Nguyên dần lấy lại được ý thức.Anh từ trạng thái của một chiếc bánh mochi mơ màng lần nữa trở lại thành người, mọc lại tay chân, cuối cùng cũng không còn là chiếc bánh tổ trong nồi nước dùng nữa.Anh nhắm chặt đối mắt có phần nặng trĩu của mình mà cảm thấy hơi xấu hổ.Tự làm xấu mặt mình trước Ngải Diệp rồi. Rõ ràng anh là một người trưởng thành, hôm nay thì đã đánh mất hoàn toàn cái sự trưởng thành ấy trước mặt cậu.Không chỉ không tự nhận thức được tình trạng của bản thân, mà còn khôi phục luôn cả cài đặt gốc của mình, để lại nguyên một tình huống rối rắm khảo nghiệm năng lực xử lý khẩn cấp cho Du Ngải Diệp.Anh đáng ra phải là anh trai Tiểu Nguyên trầm ổn lý trí mới đúng chứ!Liên Nguyên thầm mắng bản thân mình đúng là ngu ngốc.Sao lại có thể sa sút tới mức khiến cho Du Ngải Diệp lo lắng tới vậy.Liên Nguyên bực mình mà đập xuống gối hai cái, rồi anh lại phát hiện ra rằng cảm giác mềm mại đâu rồi, hoàn toàn không giống với chiếc gối cả latex êm ái của anh?Liên Nguyên lặng lẽ hé mắt phải ra, sau đó lập tức đứng hình.Trước mắt anh không phải chiếc chăn mềm mại, mà là một lồng ngực rộng lớn. Và cảm giác ấm áp vừa nãy mà anh cảm nhận được không phải vì anh có giấc ngủ ngon, mà là bởi vì có người ôm anh vào lòng.Ôi trời đất mẹ ơi!Phản ứng đầu tiên của Liên Nguyên chính là muốn chạy trốn.Nhưng một omega vừa mới phục hồi khỏi trang thái ph*t t*nh giả thì có được bao nhiêu sức chứ, hai cái đẩy yếu xìu của anh ngược lại còn làm cho Du Ngải Diệp theo bản năng tưởng là người trong lòng vẫn đang khó chịu.Thế là cậu siết chặt vòng tay rồi nhẹ nhàng vỗ lưng, không hề hé mắt mà chỉ dỗ dành."Sẽ ổn thôi mà, cục cưng ngoan một chút nhé."Cậu ỷ vào chuyện Liên Nguyên còn chưa tỉnh táo mà xưng hô ngang ngược.Cả người Liên Nguyên cứng đờ, mặt đỏ như quả cà chua vừa bị bổ đôi.Cái gì chứ, cái tên nhóc con thối này!Đã nhỏ hơn anh tận 15 tuổi, mà còn dám gọi anh là cục cưng, đúng là loạn hết rồi.Ngày trước anh còn lo chuyện bao đồng (*), cảm thấy bản thân mình ảnh hưởng tới nhân duyên của Ngải Diệp.(*) Nguyên gốc là '咸吃萝卜淡操心'(ăn củ cải mặn lo chuyện nhạt) chỉ những người rảnh rỗi đi lo chuyện không phải của mình.Giờ xem ra cái thằng nhóc này thật sự rất thành thục đó.Ngay cả anh mà còn gọi là cục cưng, thì ở ngoài kia không biết đã hoa hoa bướm bướm với biết bao người ở thế giới hoa lệ nữa.Vậy mà còn thề thốt sắt son gì mà đã có người trong lòng rồi.Toàn là lời nhảm nhí!Phụ huynh thì đều là những người tốt mà lại không dạy được đứa con alpha của mình nên có quan điểm tình cảm đàng hoàng nhỉ?Liên Nguyên âm thầm nổi cơn thịnh nộ trong lòng vô tội vạ.Quả nhiên bản chất của alpha đều nát bét, chẳng tìm nổi một kẻ nào tốt đẹp cả.Anh bắt đầu ghét cái tên lăng nhăng đứng núi này trông núi nọ này rồi.Lần này dám gọi anh là cục cưng, thế thì lần sau không chừng còn dám hôn anh một c** ** chứ?Đồ lăng nhăng!Mochi tức giận rồi.Hết ngoại truyện 20.
Ngoại truyện 20:
Liên Nguyên dần lấy lại được ý thức.
Anh từ trạng thái của một chiếc bánh mochi mơ màng lần nữa trở lại thành người, mọc lại tay chân, cuối cùng cũng không còn là chiếc bánh tổ trong nồi nước dùng nữa.
Anh nhắm chặt đối mắt có phần nặng trĩu của mình mà cảm thấy hơi xấu hổ.
Tự làm xấu mặt mình trước Ngải Diệp rồi. Rõ ràng anh là một người trưởng thành, hôm nay thì đã đánh mất hoàn toàn cái sự trưởng thành ấy trước mặt cậu.
Không chỉ không tự nhận thức được tình trạng của bản thân, mà còn khôi phục luôn cả cài đặt gốc của mình, để lại nguyên một tình huống rối rắm khảo nghiệm năng lực xử lý khẩn cấp cho Du Ngải Diệp.
Anh đáng ra phải là anh trai Tiểu Nguyên trầm ổn lý trí mới đúng chứ!
Liên Nguyên thầm mắng bản thân mình đúng là ngu ngốc.
Sao lại có thể sa sút tới mức khiến cho Du Ngải Diệp lo lắng tới vậy.
Liên Nguyên bực mình mà đập xuống gối hai cái, rồi anh lại phát hiện ra rằng cảm giác mềm mại đâu rồi, hoàn toàn không giống với chiếc gối cả latex êm ái của anh?
Liên Nguyên lặng lẽ hé mắt phải ra, sau đó lập tức đứng hình.
Trước mắt anh không phải chiếc chăn mềm mại, mà là một lồng ngực rộng lớn. Và cảm giác ấm áp vừa nãy mà anh cảm nhận được không phải vì anh có giấc ngủ ngon, mà là bởi vì có người ôm anh vào lòng.
Ôi trời đất mẹ ơi!
Phản ứng đầu tiên của Liên Nguyên chính là muốn chạy trốn.
Nhưng một omega vừa mới phục hồi khỏi trang thái ph*t t*nh giả thì có được bao nhiêu sức chứ, hai cái đẩy yếu xìu của anh ngược lại còn làm cho Du Ngải Diệp theo bản năng tưởng là người trong lòng vẫn đang khó chịu.
Thế là cậu siết chặt vòng tay rồi nhẹ nhàng vỗ lưng, không hề hé mắt mà chỉ dỗ dành.
"Sẽ ổn thôi mà, cục cưng ngoan một chút nhé."
Cậu ỷ vào chuyện Liên Nguyên còn chưa tỉnh táo mà xưng hô ngang ngược.
Cả người Liên Nguyên cứng đờ, mặt đỏ như quả cà chua vừa bị bổ đôi.
Cái gì chứ, cái tên nhóc con thối này!
Đã nhỏ hơn anh tận 15 tuổi, mà còn dám gọi anh là cục cưng, đúng là loạn hết rồi.
Ngày trước anh còn lo chuyện bao đồng (*), cảm thấy bản thân mình ảnh hưởng tới nhân duyên của Ngải Diệp.
(*) Nguyên gốc là ' 咸吃 萝卜淡操 心 '(ăn củ cải mặn lo chuyện nhạt) chỉ những người rảnh rỗi đi lo chuyện không phải của mình.
Giờ xem ra cái thằng nhóc này thật sự rất thành thục đó.
Ngay cả anh mà còn gọi là cục cưng, thì ở ngoài kia không biết đã hoa hoa bướm bướm với biết bao người ở thế giới hoa lệ nữa.
Vậy mà còn thề thốt sắt son gì mà đã có người trong lòng rồi.
Toàn là lời nhảm nhí!
Phụ huynh thì đều là những người tốt mà lại không dạy được đứa con alpha của mình nên có quan điểm tình cảm đàng hoàng nhỉ?
Liên Nguyên âm thầm nổi cơn thịnh nộ trong lòng vô tội vạ.
Quả nhiên bản chất của alpha đều nát bét, chẳng tìm nổi một kẻ nào tốt đẹp cả.
Anh bắt đầu ghét cái tên lăng nhăng đứng núi này trông núi nọ này rồi.
Lần này dám gọi anh là cục cưng, thế thì lần sau không chừng còn dám hôn anh một c** ** chứ?
Đồ lăng nhăng!
Mochi tức giận rồi.
Hết ngoại truyện 20.
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Ngoại truyện 20:Liên Nguyên dần lấy lại được ý thức.Anh từ trạng thái của một chiếc bánh mochi mơ màng lần nữa trở lại thành người, mọc lại tay chân, cuối cùng cũng không còn là chiếc bánh tổ trong nồi nước dùng nữa.Anh nhắm chặt đối mắt có phần nặng trĩu của mình mà cảm thấy hơi xấu hổ.Tự làm xấu mặt mình trước Ngải Diệp rồi. Rõ ràng anh là một người trưởng thành, hôm nay thì đã đánh mất hoàn toàn cái sự trưởng thành ấy trước mặt cậu.Không chỉ không tự nhận thức được tình trạng của bản thân, mà còn khôi phục luôn cả cài đặt gốc của mình, để lại nguyên một tình huống rối rắm khảo nghiệm năng lực xử lý khẩn cấp cho Du Ngải Diệp.Anh đáng ra phải là anh trai Tiểu Nguyên trầm ổn lý trí mới đúng chứ!Liên Nguyên thầm mắng bản thân mình đúng là ngu ngốc.Sao lại có thể sa sút tới mức khiến cho Du Ngải Diệp lo lắng tới vậy.Liên Nguyên bực mình mà đập xuống gối hai cái, rồi anh lại phát hiện ra rằng cảm giác mềm mại đâu rồi, hoàn toàn không giống với chiếc gối cả latex êm ái của anh?Liên Nguyên lặng lẽ hé mắt phải ra, sau đó lập tức đứng hình.Trước mắt anh không phải chiếc chăn mềm mại, mà là một lồng ngực rộng lớn. Và cảm giác ấm áp vừa nãy mà anh cảm nhận được không phải vì anh có giấc ngủ ngon, mà là bởi vì có người ôm anh vào lòng.Ôi trời đất mẹ ơi!Phản ứng đầu tiên của Liên Nguyên chính là muốn chạy trốn.Nhưng một omega vừa mới phục hồi khỏi trang thái ph*t t*nh giả thì có được bao nhiêu sức chứ, hai cái đẩy yếu xìu của anh ngược lại còn làm cho Du Ngải Diệp theo bản năng tưởng là người trong lòng vẫn đang khó chịu.Thế là cậu siết chặt vòng tay rồi nhẹ nhàng vỗ lưng, không hề hé mắt mà chỉ dỗ dành."Sẽ ổn thôi mà, cục cưng ngoan một chút nhé."Cậu ỷ vào chuyện Liên Nguyên còn chưa tỉnh táo mà xưng hô ngang ngược.Cả người Liên Nguyên cứng đờ, mặt đỏ như quả cà chua vừa bị bổ đôi.Cái gì chứ, cái tên nhóc con thối này!Đã nhỏ hơn anh tận 15 tuổi, mà còn dám gọi anh là cục cưng, đúng là loạn hết rồi.Ngày trước anh còn lo chuyện bao đồng (*), cảm thấy bản thân mình ảnh hưởng tới nhân duyên của Ngải Diệp.(*) Nguyên gốc là '咸吃萝卜淡操心'(ăn củ cải mặn lo chuyện nhạt) chỉ những người rảnh rỗi đi lo chuyện không phải của mình.Giờ xem ra cái thằng nhóc này thật sự rất thành thục đó.Ngay cả anh mà còn gọi là cục cưng, thì ở ngoài kia không biết đã hoa hoa bướm bướm với biết bao người ở thế giới hoa lệ nữa.Vậy mà còn thề thốt sắt son gì mà đã có người trong lòng rồi.Toàn là lời nhảm nhí!Phụ huynh thì đều là những người tốt mà lại không dạy được đứa con alpha của mình nên có quan điểm tình cảm đàng hoàng nhỉ?Liên Nguyên âm thầm nổi cơn thịnh nộ trong lòng vô tội vạ.Quả nhiên bản chất của alpha đều nát bét, chẳng tìm nổi một kẻ nào tốt đẹp cả.Anh bắt đầu ghét cái tên lăng nhăng đứng núi này trông núi nọ này rồi.Lần này dám gọi anh là cục cưng, thế thì lần sau không chừng còn dám hôn anh một c** ** chứ?Đồ lăng nhăng!Mochi tức giận rồi.Hết ngoại truyện 20.