Editor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều…
Chương 88: Ngoại truyện Du Ngải Diệp x Liên Nguyên
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinNgoại truyện 27:Liên Nguyên ăn bữa cơm này trong hoảng hốt.Anh thậm chí còn không rõ rốt cuộc là mình đã nhét cái gì vào mồm, lần đầu tiên trong đời anh hiểu thế này gọi là nhai đồ ăn mà như nhai sáp.Dùng cơm xong anh lập tức từ chối lời mời đi chơi tăng hai của hai người cùng học, mà quay về nhà luôn.Anh cố ý không nhắn cho Du Ngải Diệp, nhưng khi anh vừa vào cổng lớn của khu, thì đã tình cờ gặp đối phương.Du Ngải Diệp vừa thấy anh thì mỉm cười."Anh về rồi à, đi ăn ngon không?"Trong ánh mắt đối phương đều là sự quan tâm ngọt ngào, Liên Nguyên cuối cùng cũng không thể cứ giữ khư khư cái ý niệm rằng đấy là ánh mắt ngưỡng mộ nữa, anh ưu sầu nhắm mắt lại.Thôi xong cmnr, nhóc con này hình như thật sự muốn tán mình."Rất ngon." Liên Nguyên nói tới đây lại không nhịn được mà dạy dỗ, "Mà em cũng thật là, còn bao bữa này của bọn anh làm gì, về sau ai mà lại dám tới đó nữa."Cũng không biết tại sao lại bị nhận ra, tóm lại là khi bọn họ đi thanh toán thì được báo là không cần phải trả tiền, hóa đơn đã được cậu chủ nhỏ miễn rồi.Liên Nguyên không dám nhớ lại những ánh mắt trêu chọc từ bốn phương tám hướng chĩa vào mình, tất cả đều như muốn đâm thủng anh ra vậy."Ăn ở nhà mình thì cần gì phải trả tiền." Du Ngải Diệp không thấy có gì là sai cả, "Trước đó em cũng đã đăng ký thẻ hội viên ở nhà hàng rồi mà, anh tới lúc nào cũng được."Liên Nguyên đã sớm quên béng mất chuyện này rồi, ai mà biết được anh vẫn còn là hội viên VIP chứ."Cũng chỉ còn mấy chục ngày nữa thôi, chẳng có cơ hội mà đi."Bản thân Liên Nguyên sắp về nước, cả ba bữa cơm thường ngày đều là Du Ngải Diệp lo liệu, anh thì chẳng phải người nhiệt tình mấy cái chuyện xã giao, nên cũng chả ra ngoài ăn được mấy buổi.Bàn tay ấn nút thang máy của Du Ngải Diệp rõ ràng là đã khựng lại, Liên Nguyên đều thấy cả, lại yên lặng nhìn Du Ngải Diệp bày mưu."Đúng nhỉ, Tiểu Nguyên sắp phải về nước rồi, nếu không thì sau đó em cũng sẽ dọn đi nhé?"Liên Nguyên nhìn số tầng thang máy đang nhảy lên, rồi nổi giận nói."Đúng đó, tốt nhất là ngày mai em dọn luôn đi."? ? ?Hôm nay Mochi ôn hòa đã không còn giống như mọi ngày nữa!Du Ngải Diệp vốn tính toán định giả vờ nói là sẽ dọn đi, rồi anh sẽ khách sáo mà giữ cậu lại, rồi cậu sẽ vờ như miễn cưỡng ở lại. Kết quả là bị một câu của Liên Nguyên làm hỏng bét hết.Cậu định mở miệng nói, Liên Nguyên lại chẳng thêm liếc một cái, lập tức bước ra khỏi thang máy, để Ngải Diệp phải vội vàng chạy theo sau."Sao hôm nay tâm trạng anh lại khó chịu thế, ở buổi liên hoan mới nãy có ai bắt nạt anh à?"Liên Nguyên ngồi xuống cái ghế ở cửa để thay giày, anh đi một đôi tất màu xanh đậm, đó là kiểu tất cho trẻ con kỳ quặc mà ba anh tặng, phía trên còn có in hình đầu màu đáng yêu."Đúng vậy, có người làm anh thấy khó xử."Liên Nguyên nhìn thấy Du Ngải Diệp tới gần, liền theo bản năng đá một cái, lại bị phản xạ có điều kiện của Du Ngải Diệp nắm lấy cổ chân không buông."Thả ra, cái tên quỷ đáng ghét này!"Tên quỷ đáng ghét ấy không nghe lời, bàn tay to lớn lại lần từ mắt cá chân trượt vào chiếc ống quần rộng dừng ở bắp chân, ngón tay còn m*n tr*n chơi đùa.Du Ngải Diệp quỳ một gối, hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Mochi còn đang tức giận."Tiểu Nguyên đã biết rồi, phải không?"Liên Nguyên dùng hai tay che tai lại, chính kiểu bịt tay trộm chuông.Anh không biết, không biết cái gì hết.Mau buông chân Mochi ra.Nóng quá. (*)(*) Nguyên gốc là '烫人' có thể hiểu là nóng bỏng tay, khiến người ta bối rối, rung động, không dám chạm vào, hoặc cảm xúc quá mãnh liệt đến mức "nóng rát", không thể chịu nổi.Hết ngoại truyện 27.
Editor: Min
Ngoại truyện 27:
Liên Nguyên ăn bữa cơm này trong hoảng hốt.
Anh thậm chí còn không rõ rốt cuộc là mình đã nhét cái gì vào mồm, lần đầu tiên trong đời anh hiểu thế này gọi là nhai đồ ăn mà như nhai sáp.
Dùng cơm xong anh lập tức từ chối lời mời đi chơi tăng hai của hai người cùng học, mà quay về nhà luôn.
Anh cố ý không nhắn cho Du Ngải Diệp, nhưng khi anh vừa vào cổng lớn của khu, thì đã tình cờ gặp đối phương.
Du Ngải Diệp vừa thấy anh thì mỉm cười.
"Anh về rồi à, đi ăn ngon không?"
Trong ánh mắt đối phương đều là sự quan tâm ngọt ngào, Liên Nguyên cuối cùng cũng không thể cứ giữ khư khư cái ý niệm rằng đấy là ánh mắt ngưỡng mộ nữa, anh ưu sầu nhắm mắt lại.
Thôi xong cmnr, nhóc con này hình như thật sự muốn tán mình.
"Rất ngon." Liên Nguyên nói tới đây lại không nhịn được mà dạy dỗ, "Mà em cũng thật là, còn bao bữa này của bọn anh làm gì, về sau ai mà lại dám tới đó nữa."
Cũng không biết tại sao lại bị nhận ra, tóm lại là khi bọn họ đi thanh toán thì được báo là không cần phải trả tiền, hóa đơn đã được cậu chủ nhỏ miễn rồi.
Liên Nguyên không dám nhớ lại những ánh mắt trêu chọc từ bốn phương tám hướng chĩa vào mình, tất cả đều như muốn đâm thủng anh ra vậy.
"Ăn ở nhà mình thì cần gì phải trả tiền." Du Ngải Diệp không thấy có gì là sai cả, "Trước đó em cũng đã đăng ký thẻ hội viên ở nhà hàng rồi mà, anh tới lúc nào cũng được."
Liên Nguyên đã sớm quên béng mất chuyện này rồi, ai mà biết được anh vẫn còn là hội viên VIP chứ.
"Cũng chỉ còn mấy chục ngày nữa thôi, chẳng có cơ hội mà đi."
Bản thân Liên Nguyên sắp về nước, cả ba bữa cơm thường ngày đều là Du Ngải Diệp lo liệu, anh thì chẳng phải người nhiệt tình mấy cái chuyện xã giao, nên cũng chả ra ngoài ăn được mấy buổi.
Bàn tay ấn nút thang máy của Du Ngải Diệp rõ ràng là đã khựng lại, Liên Nguyên đều thấy cả, lại yên lặng nhìn Du Ngải Diệp bày mưu.
"Đúng nhỉ, Tiểu Nguyên sắp phải về nước rồi, nếu không thì sau đó em cũng sẽ dọn đi nhé?"
Liên Nguyên nhìn số tầng thang máy đang nhảy lên, rồi nổi giận nói.
"Đúng đó, tốt nhất là ngày mai em dọn luôn đi."
? ? ?
Hôm nay Mochi ôn hòa đã không còn giống như mọi ngày nữa!
Du Ngải Diệp vốn tính toán định giả vờ nói là sẽ dọn đi, rồi anh sẽ khách sáo mà giữ cậu lại, rồi cậu sẽ vờ như miễn cưỡng ở lại. Kết quả là bị một câu của Liên Nguyên làm hỏng bét hết.
Cậu định mở miệng nói, Liên Nguyên lại chẳng thêm liếc một cái, lập tức bước ra khỏi thang máy, để Ngải Diệp phải vội vàng chạy theo sau.
"Sao hôm nay tâm trạng anh lại khó chịu thế, ở buổi liên hoan mới nãy có ai bắt nạt anh à?"
Liên Nguyên ngồi xuống cái ghế ở cửa để thay giày, anh đi một đôi tất màu xanh đậm, đó là kiểu tất cho trẻ con kỳ quặc mà ba anh tặng, phía trên còn có in hình đầu màu đáng yêu.
"Đúng vậy, có người làm anh thấy khó xử."
Liên Nguyên nhìn thấy Du Ngải Diệp tới gần, liền theo bản năng đá một cái, lại bị phản xạ có điều kiện của Du Ngải Diệp nắm lấy cổ chân không buông.
"Thả ra, cái tên quỷ đáng ghét này!"
Tên quỷ đáng ghét ấy không nghe lời, bàn tay to lớn lại lần từ mắt cá chân trượt vào chiếc ống quần rộng dừng ở bắp chân, ngón tay còn m*n tr*n chơi đùa.
Du Ngải Diệp quỳ một gối, hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Mochi còn đang tức giận.
"Tiểu Nguyên đã biết rồi, phải không?"
Liên Nguyên dùng hai tay che tai lại, chính kiểu bịt tay trộm chuông.
Anh không biết, không biết cái gì hết.
Mau buông chân Mochi ra.
Nóng quá. (*)
(*) Nguyên gốc là ' 烫人 ' có thể hiểu là
nóng bỏng tay , khiến người ta bối rối, rung động, không dám chạm vào , hoặc cảm xúc quá mãnh liệt đến mức "nóng rát", không thể chịu nổi.
Hết ngoại truyện 27.
Trái Tim Anh Không Đổi ThayTác giả: Trương Đại CátTruyện Đam MỹEditor: Min Chương 1: Hôm nay gặp lại hoa quế nhỏ Đào Diệp năm nay mới 35 tuổi nhưng đã ngồi lên tới vị trí phó chủ nhiệm. Là một omega, sự nghiệp của anh cũng có thể nói là thuận buồm xuôi gió. Sự nghiệp thăng tiến, đương nhiên sẽ có những người nhàn rỗi bắt đầu quan tâm tới chuyện cá nhân của anh, nhưng toàn bộ đều bị anh lấy lý do vẫn còn trẻ để từ chối. Xét theo tuổi thọ trung bình của hiện tại là hơn 200, thì chuyện anh mới 35 tuổi đúng là vẫn còn rất trẻ, còn chưa chạm tới độ tuổi kết hôn trung bình là 56. Chỉ là nhìn từ góc độ của người ngoài mà nói, trong xã hội này 18 tuổi đã có thể kết hôn, việc anh vẫn còn độc thân đúng là khó tránh khỏi việc bị người ta bàn tán. Nói thật thì anh cũng không phải người theo chủ nghĩa độc thân, thậm chí hơn 10 năm trước khi còn đang học đại học, anh đã từng thật lòng yêu đương một thời gian, sau đó lại bị tên cặn bã vả mặt bằng cách cắm sừng đầy phũ phàng. _____________________ "Tôi biết cậu đang nghĩ gì – mỗi một omega đều… Editor: MinNgoại truyện 27:Liên Nguyên ăn bữa cơm này trong hoảng hốt.Anh thậm chí còn không rõ rốt cuộc là mình đã nhét cái gì vào mồm, lần đầu tiên trong đời anh hiểu thế này gọi là nhai đồ ăn mà như nhai sáp.Dùng cơm xong anh lập tức từ chối lời mời đi chơi tăng hai của hai người cùng học, mà quay về nhà luôn.Anh cố ý không nhắn cho Du Ngải Diệp, nhưng khi anh vừa vào cổng lớn của khu, thì đã tình cờ gặp đối phương.Du Ngải Diệp vừa thấy anh thì mỉm cười."Anh về rồi à, đi ăn ngon không?"Trong ánh mắt đối phương đều là sự quan tâm ngọt ngào, Liên Nguyên cuối cùng cũng không thể cứ giữ khư khư cái ý niệm rằng đấy là ánh mắt ngưỡng mộ nữa, anh ưu sầu nhắm mắt lại.Thôi xong cmnr, nhóc con này hình như thật sự muốn tán mình."Rất ngon." Liên Nguyên nói tới đây lại không nhịn được mà dạy dỗ, "Mà em cũng thật là, còn bao bữa này của bọn anh làm gì, về sau ai mà lại dám tới đó nữa."Cũng không biết tại sao lại bị nhận ra, tóm lại là khi bọn họ đi thanh toán thì được báo là không cần phải trả tiền, hóa đơn đã được cậu chủ nhỏ miễn rồi.Liên Nguyên không dám nhớ lại những ánh mắt trêu chọc từ bốn phương tám hướng chĩa vào mình, tất cả đều như muốn đâm thủng anh ra vậy."Ăn ở nhà mình thì cần gì phải trả tiền." Du Ngải Diệp không thấy có gì là sai cả, "Trước đó em cũng đã đăng ký thẻ hội viên ở nhà hàng rồi mà, anh tới lúc nào cũng được."Liên Nguyên đã sớm quên béng mất chuyện này rồi, ai mà biết được anh vẫn còn là hội viên VIP chứ."Cũng chỉ còn mấy chục ngày nữa thôi, chẳng có cơ hội mà đi."Bản thân Liên Nguyên sắp về nước, cả ba bữa cơm thường ngày đều là Du Ngải Diệp lo liệu, anh thì chẳng phải người nhiệt tình mấy cái chuyện xã giao, nên cũng chả ra ngoài ăn được mấy buổi.Bàn tay ấn nút thang máy của Du Ngải Diệp rõ ràng là đã khựng lại, Liên Nguyên đều thấy cả, lại yên lặng nhìn Du Ngải Diệp bày mưu."Đúng nhỉ, Tiểu Nguyên sắp phải về nước rồi, nếu không thì sau đó em cũng sẽ dọn đi nhé?"Liên Nguyên nhìn số tầng thang máy đang nhảy lên, rồi nổi giận nói."Đúng đó, tốt nhất là ngày mai em dọn luôn đi."? ? ?Hôm nay Mochi ôn hòa đã không còn giống như mọi ngày nữa!Du Ngải Diệp vốn tính toán định giả vờ nói là sẽ dọn đi, rồi anh sẽ khách sáo mà giữ cậu lại, rồi cậu sẽ vờ như miễn cưỡng ở lại. Kết quả là bị một câu của Liên Nguyên làm hỏng bét hết.Cậu định mở miệng nói, Liên Nguyên lại chẳng thêm liếc một cái, lập tức bước ra khỏi thang máy, để Ngải Diệp phải vội vàng chạy theo sau."Sao hôm nay tâm trạng anh lại khó chịu thế, ở buổi liên hoan mới nãy có ai bắt nạt anh à?"Liên Nguyên ngồi xuống cái ghế ở cửa để thay giày, anh đi một đôi tất màu xanh đậm, đó là kiểu tất cho trẻ con kỳ quặc mà ba anh tặng, phía trên còn có in hình đầu màu đáng yêu."Đúng vậy, có người làm anh thấy khó xử."Liên Nguyên nhìn thấy Du Ngải Diệp tới gần, liền theo bản năng đá một cái, lại bị phản xạ có điều kiện của Du Ngải Diệp nắm lấy cổ chân không buông."Thả ra, cái tên quỷ đáng ghét này!"Tên quỷ đáng ghét ấy không nghe lời, bàn tay to lớn lại lần từ mắt cá chân trượt vào chiếc ống quần rộng dừng ở bắp chân, ngón tay còn m*n tr*n chơi đùa.Du Ngải Diệp quỳ một gối, hơi ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào đôi mắt của Mochi còn đang tức giận."Tiểu Nguyên đã biết rồi, phải không?"Liên Nguyên dùng hai tay che tai lại, chính kiểu bịt tay trộm chuông.Anh không biết, không biết cái gì hết.Mau buông chân Mochi ra.Nóng quá. (*)(*) Nguyên gốc là '烫人' có thể hiểu là nóng bỏng tay, khiến người ta bối rối, rung động, không dám chạm vào, hoặc cảm xúc quá mãnh liệt đến mức "nóng rát", không thể chịu nổi.Hết ngoại truyện 27.