1. “Hoa… tặng cậu này.” Tôi nghiêng đầu, gãi mái tóc đen ngắn cũn ngang tai, đỏ mặt nói: “Rất hợp với váy của cậu.” Nghe vậy, đôi mắt vẫn luôn nhìn xuống dưới của cô gái đối diện bỗng nhìn lên, hơi mở to. Cô nhìn đoá sơn chi trên tay tôi, rồi nhìn chiếc váy trắng của mình. Theo bản năng muốn vươn tay nhận. Nhưng lại bị Hạ Sính đứng bên cạnh hất tung chén đĩa cắt ngang. “Chó hoang ở đâu ra, dám chạy tới trước mặt tao sủa bậy vậy? Cút đi!” Nước canh trong bát xối lên người tôi, nóng như nước thép. Nhưng tôi không có nửa phần chùn bước. Ngược lại tôi lo lắng nhìn cô gái cũng bị nước canh văng trúng, đưa khăn tay cho cô: “Cho cậu này.” Điều này khiến Hạ Sính nổi giận, hắn giật lấy hoa ném thẳng vào mặt tôi: “Tao bảo mày biến!” Cánh hoa tan tác, cùng với phần thân mảnh mai rơi xuống chân tôi. Cảm giác mơ hồ của việc sống lại cuối cùng cũng tan biến, nỗi đau rõ ràng và sự lạnh lẽo thấm vào hương hoa. Tôi nhớ rõ, hôm nay là sinh nhật lần thứ 17 của cậu ấm nhà họ Hạ, Hạ Sính. Nhóm xiếc ảo…
Tác giả: