Cuối cùng, Thịnh Trạch vẫn yêu người khác. Một nữ diễn viên tên là Khương Du. Cô ấy không phải là một mỹ nhân làm người khác say đắm từ cái nhìn đầu tiên, nhưng khí chất lại dịu dàng trong sáng, nụ cười làm đôi mắt cong cong, ngay cả nốt ruồi lệ ở khóe mắt cũng giống hệt tôi. Con đường nơi tôi bị xe tông cũng chính là nơi duyên phận của Thịnh Trạch và cô ấy bắt đầu – cùng địa điểm, cùng thời gian, thậm chí thời tiết cũng trùng hợp đến lạ lùng. Tối hôm đó, cô ấy mặc váy trắng từ cửa hàng tiện lợi chạy ra giữa cơn mưa xối xả, trong khoảnh khắc Thịnh Trạch phanh gấp, cô ấy ngã xuống cách đầu xe chỉ khoảng nửa mét. Bầu trời tối đen, tiếng mưa càng lúc càng lớn, Thịnh Trạch che ô bước xuống xe đến bên cô ấy, hỏi han tình hình. Nhưng khi nhìn thấy gương mặt cô ấy ngước lên, anh ấy im lặng, mãi đến khi cô ấy nói lặp đi lặp lại, "Thưa anh, tôi không sao, chỉ là bị trẹo chân thôi", anh ấy mới sực tỉnh. Ngay sau đó, Thịnh Trạch nhét ô vào tay cô ấy, cúi xuống bế cô ấy vào ghế sau rồi lấy một…
Tác giả: