Tác giả:

Mưa ở Kinh thị rơi rả rích suốt ba ngày liền, bầu trời phủ một lớp xám dày đặc, nặng nề đến mức khiến người ta thở cũng thấy mệt mỏi. Tám giờ tối, ngoài cửa sổ là cả một biển đèn neon rực rỡ, xe cộ qua lại như dòng nước không bao giờ ngừng. Thành phố này phồn hoa, hối hả, nơi ánh sáng xa hoa cùng góc tối tăm của tầng đáy giao hòa, một thế giới mà người bình thường chỉ có thể ngẩng đầu nhìn lên, mãi chẳng chạm tới. Trong văn phòng, ánh đèn vẫn sáng rực. “Di Lê, cậu còn chưa tan làm à?” Đồng nghiệp Từ Vi gõ nhẹ lên mặt bàn cô. Nghe tiếng gọi, cô gái khẽ ngẩng đầu. Dưới hàng mi cong dày là đôi mắt trong veo tròn tựa hạt hạnh nhân, ánh nhìn dịu dàng mà tĩnh lặng. Mái tóc dài đen nhánh được cặp gọn sau đầu, dáng vẻ giản dị nhu hoà. Thế nhưng khi cô ngẩng lên, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng mịn như ngọc, sống mũi thanh tú, môi mang sắc hồng nhạt, cả người toát lên một nét sinh động, thanh sạch khó nói thành lời. Giang Di Lê quả thật rất đẹp, không phải kiểu đẹp sắc sảo khiến người ta không dám…

Truyện chữ