“Ngôi báu cướp đoạt được này, ngươi ngồi có vững không? Hay là sớm cút khỏi ngai rồng xuống làm chó cho ta đi.” Thừa tướng đại nhân vừa cười khẩy mỉa mai xong thì đã bị đao phủ chém một nhát ngang cổ, máu tươi đỏ thẫm văng đầy đất. Sau một trận gió tanh mưa máu, quá nửa triều thần đều bỏ mạng. Trên đại điện, chỉ còn lại tiếng quạ kêu bi thương. Trong ngày đăng cơ, thềm son xác chết nằm ngang, ngai vàng vấy máu. Tân Đế Tiêu Lương với vẻ mặt thờ ơ ngồi trên bảo tọa, tay chống cằm, ánh mắt khinh miệt quét qua mọi người: “Còn ai không vừa mắt, cứ việc đứng ra.” Những người còn lại sợ đến mức câm như hến, trên đại điện chỉ còn một mảnh hoang mang. Không biết ai đã lặng lẽ ghé vào tai Tiêu Lương nhỏ giọng nhắc một câu: “Bệ hạ, vẫn còn một người chưa thanh toán, chính là ả kỹ nữ kia.” Ngoài đại điện, ta mở to đôi mắt trống rỗng, vẻ mặt đờ đẫn đếm những vết cào sâu có nhạt có trên cột rồng đỏ máu, đó là dấu vết do tiểu khất cái mới bị đánh chết bằng trượng để lại. Hôm nay ta mới biết, tiểu…

Truyện chữ