Tác giả:

Tô Từ bị cái lạnh thấu xương đánh thức. Cơn lạnh ấy tuyệt đối không phải là cái mát do điều hòa hiện đại chỉnh quá thấp, cũng không phải cái rét nhẹ do mùa đông lỡ quên đắp chăn, mà là thứ âm hàn mang theo mùi mốc mục nồng nặc, len qua từng khe hở của khung cửa sổ cũ kỹ, chui thẳng vào tận kẽ xương. Nó giống như vô số mũi kim tẩm băng, dày đặc đâm vào toàn thân khiến nàng cứng đờ, đầu ngón tay tái nhợt đến không còn chút huyết sắc. Mùi trong không khí càng khiến người ta khó chịu—mùi mục nát ẩm mốc, mùi bụi bặm đục ngầu hòa lẫn với một thứ tử khí nhàn nhạt, xộc thẳng vào mũi khiến nàng ho sặc sụa, bị ép phải giãy khỏi cơn mê man. nàng theo bản năng co người lại, lúc này mới phát hiện chiếc giường gỗ dưới thân cứng đến cấn người. Tấm chăn mỏng đã bị hơi ẩm thấm ướt từ lâu, chiếc chăn gấm cũ phủ trên người vừa lạnh vừa cứng, đừng nói giữ ấm, ngược lại còn như một lớp vỏ băng, chặn hết chút hơi ấm còn sót lại. nàng nhíu chặt mày mở mắt, cảnh tượng trước mắt khiến đại não nàng trống rỗng…

Truyện chữ