Tay trái Y Shan bưng một bát cháo, tay phải cầm một cây chổi cán dài, đứng sững sờ trước một quán rượu tàn tạ. Gọi cái thứ này là quán rượu tàn tạ thì đúng là đã nể mặt nó lắm rồi. Một căn nhà gỗ diện tích chẳng bao lớn, cửa cũng nát, tường cũng mục, mái nhà thì bay đâu mất tiêu, xung quanh còn mọc đầy nấm và rêu xanh. Nếu không phải thông tin hệ thống đưa cho cô khẳng định đây là một quán rượu, thì dù có nói thế nào cô cũng chẳng tin. Mười phút trước, cô vẫn còn đang nằm trong cái tổ ấm nhỏ của mình chơi một tựa game kinh doanh quán rượu, khó khăn lắm mới cày lên được cấp tối đa, kết quả đùng một cái đã xuyên đến thế giới này. Hệ thống thông báo cô đã thừa kế quán rượu này, chỉ cần cô có thể kinh doanh quán rượu đạt đến cấp tối đa thì sẽ được quay về. Đương nhiên, nếu không muốn về thì cũng có thể đổi lấy món quà khác. Có lẽ chính hệ thống cũng nhận thấy cái quán rượu trước mặt này quả thực nát bươm quá thể, chuyện thừa kế hay không thừa kế cũng chẳng còn mấy ý nghĩa, nên chẳng nói…

Truyện chữ