Ta đã làm Thái tử phi được sáu năm, lại không thể lên làm Hoàng hậu. Tiêu Diên An phong cho ta một Tần vị rồi cầm tù ta trong lãnh cung. Khi nhìn thấy Tiêu Diên An lần nữa thì đã là hai năm sau. Hôm đó, Sở Tướng quân chết trận, cả nước cực kỳ bi thương. Chỉ có Tiêu Diên An là tổ chức ca múa vui vẻ, uống rượu chúc mừng. Hắn say lắm, loạng choạng đến lãnh cung. “Sở Nguyệt Nga, ngươi kiêu ngạo nhiều năm như vậy, có từng nghĩ tới ngày hôm nay không? Ông già Sở Hùng Thiên đó chết rồi, lão ta cuối cùng cũng chết rồi!” Ta lạnh mặt đứng dậy khỏi giường, đi từng bước một đến trước mặt hắn. Tiêu Diên An ngẩn ra, không thể tin được mà chỉ vào ta. “Sở Nguyệt Nga, ngươi có biểu cảm gì đây? Người chết là cha ngươi đấy, ngươi thậm chí còn không rơi nước mắt.” “Ngươi quả nhiên là máu lạnh…” Chát — Ta tát hắn một cái. “Ta nên có biểu cảm gì đây hả? Cứ giống như tên vô dụng nhà ngươi, một cung nữ chết thôi mà cũng đau buồn đến mức không muốn sống, ngay cả bách tính đất nước cũng không để ý đến à?” Tiêu…

Truyện chữ