Ta có lẽ trời sinh đã mang mệnh sao chổi. Năm tuổi mất cha, bảy tuổi mất mẹ, sau đó đành đến nương nhờ Chu gia – gia đình mà cha ta khi còn sống đã định sẵn hôn ước. Nhắc đến mối hôn sự này, thật sự có chút nực cười. Tổ tiên nhà ta đều là phường mổ lợn bán thịt. Đến đời ông nội, gia cảnh khấm khá hơn đôi chút liền muốn cải thiện gia phong, bèn đưa cha ta đến tư thục đọc sách. Đáng tiếc cha ta quả thực không có cốt cách phong nhã của bậc văn nhân, cử chỉ thô lỗ, học hành cũng chẳng đến đâu. Đọc sách được vài năm, cuối cùng ông vẫn quay về sạp bán thịt. Thư Sách Nhưng khi ấy ông đã sớm cưới vợ sinh con, hơn nữa còn kết giao với Chu bá bá. Cha ta tính tình sảng khoái, trượng nghĩa. Tuy không có thiên phú học hành, lại trở thành tri kỷ với người học cao hiểu rộng như Chu bá bá. Vì thế mới định ra hôn ước giữa ta và ca ca nhà họ Chu. Năm ta năm tuổi, cha say rượu trượt chân ngã xuống sông. Ông vừa mới nằm xuống, tên tiểu nhị ở sạp thịt đã cuỗm sạch tiền bạc bỏ trốn. Từ đó, mẹ ta ốm đau…
Tác giả: