Đỗ Đình Lan nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã ngả về chiều, Hồng Nô đi đã hơn nửa canh giờ mà vẫn chưa thấy quay lại. Nàng không biết nha đầu đó có gặp được Lư Triệu An hay không. Yến tiệc Tiến sĩ sắp sửa khai màn, nếu còn chần chừ, đừng nói là ba mặt một lời với Lư Triệu An, e rằng ngay cả việc nhìn mặt hắn một lần cũng chỉ là vọng tưởng. Cứ nghĩ đến Lư Triệu An, lòng Đỗ Đình Lan lại đau như dầu sôi lửa bỏng. Nửa tháng nay hắn tránh mặt không gặp, khiến nàng u sầu thành bệnh. Cho dù hắn muốn bội ước, ít nhất cũng phải gặp mặt nàng nói cho rõ ràng. Không thể chờ đợi trong vô vọng được nữa. Nàng đứng dậy lặng lẽ quan sát xung quanh. Mẫu thân đang xem tạp kỹ ở sân khấu Tây Uyển, các nữ quyến phần lớn cũng đã ra vườn thưởng hoa. Bốn bề vắng lặng, là thời cơ tốt để rời khỏi am. Nàng c.ắ.n môi, định đặt cây kéo thêu trong tay xuống thì ngoài hành lang bỗng vang lên tiếng cười nói. "Năm nay khoa Minh Kinh lấy hơn trăm người, nhưng khoa Tiến sĩ lại chỉ vẻn vẹn hai mươi người. Đã thế tuổi tác đều…
Tác giả: