Tác giả:

Khi tôi và Tạ Nhiên nhìn nhau, biểu cảm của cậu ấy hơi khựng lại. Cậu nam sinh đang cầm chiếc đồng hồ lúng túng gãi đầu: “Hay là… trả lại cho cậu nhé?” Tôi nhìn chiếc đồng hồ trong tay cậu ta bị giẫm đạp đến méo mó, rõ ràng chẳng hề được trân trọng. Chiếc đồng hồ đó không đáng bao nhiêu, hơn một nghìn tệ thôi, nhưng tôi đã dành dụm gần cả năm, từng đồng tiền ăn uống tiết kiệm mà có. Ánh mắt tôi dừng lại trên tay Tạ Nhiên — hôm nay cậu ấy cũng đeo đồng hồ. Tôi không nhận ra thương hiệu, nhưng chắc chắn là đắt hơn chiếc tôi tặng rất nhiều. Tôi im lặng nhận lại chiếc đồng hồ từ tay bạn cậu ấy, nhìn về phía Tạ Nhiên, khẽ nói: “Xin lỗi, để tôi tự xử lý.” Tạ Nhiên cúi mắt, mím môi không nói gì. Tôi khó nhọc lau chiếc đồng hồ trong tay, quay đầu bỏ đi. Khi đi ngang qua thùng rác đầu cổng trường, tôi cắn răng, ném thẳng chiếc đồng hồ vào đó. Tôi quay lại nhìn cậu ấy một cái. Cậu ấy hờ hững nâng mí mắt, khóe môi nhếch lên cười, trong mắt toàn là giễu cợt. Tôi sững người, cúi đầu xuống. Thật…

Truyện chữ