Không phải là tôi không biết ghen. Mà là tôi ghen cái gì chứ? Chu Đình có bụng tám múi, eo chó đực, mấu chốt là gương mặt đó còn đẹp trai hơn cả minh tinh trong giới giải trí. Người theo đuổi anh ta xếp hàng từ đây sang tận Pháp. Còn tôi, với thân phận “chim hoàng yến” bên cạnh anh, tuy có hơi tủi thân một chút, nhưng mỗi tháng một triệu tiền tiêu vặt cũng đủ để tôi ngậm miệng. Với đãi ngộ như vậy, tôi còn tự mình gây chuyện làm gì? Dù sao phụ nữ thông minh sẽ không tự chuốc phiền phức cho bản thân. Chu Đình từ thư phòng đi ra, lại lười biếng ngồi xuống bên cạnh tôi. Anh vừa cùng tôi xem mấy bộ phim não tàn, vừa cầm điện thoại lên. Bỗng nhiên, anh khẽ nhíu mày, ngón tay lướt vài cái trên màn hình. Tôi dùng đôi mắt 1.5 của mình liếc trộm, thấy anh trả lời: 【Biết rồi.】 Ôi chao, thái tử gia tối nay không về ngủ à? Vậy chẳng phải tôi có thể thoải mái tung hoành sao? Tôi cố nén sự kích động, còn giả vờ ân cần rót cho Chu Đình một ly nước. Chu Đình không uống, mà duỗi tay kéo tôi vào lòng,…

Truyện chữ