Năm cung Bảo Quyên biến thành lãnh cung, a tỷ mười bảy, a huynh mười ba, ta nhỏ nhất, mới tròn tám tuổi. Lúc còn sống mẫu phi là phi tử được phụ hoàng sủng ái nhất, vị Công chúa nhỏ nhất là ta đây vì thế mà được nuôi dưỡng đến có chút kiêu căng ngu muội. Rõ ràng các cung nữ tỷ tỷ trong cung chỉ qua một đêm đều đã biến mất sạch sẽ, cửa cung bị thái giám canh giữ, đến một bước cũng không cho bọn ta ra ngoài. Ta vẫn cứ ngỡ mình là vị Công chúa được sủng ái kia, đòi mặc y phục tốt nhất, đòi ăn món bánh sữa mật ong hoa quế ngọt nhất của ngự thiện phòng. Đào cô cô là nha hoàn hồi môn của mẫu phi, cũng là cung nữ duy nhất còn lại ở cung Bảo Quyên. Bà ôm ta mà bảo: "Lục Công chúa, chúng ta hãy nhẫn nhịn đi, qua vài ngày nữa, phụ hoàng của người sẽ nhớ đến người thôi." Thế nhưng phụ hoàng chẳng hề nhớ đến bọn ta. Thức ăn của bọn ta ngày càng tệ hại, tệ đến mức ta nuốt không trôi, tệ đến mức ta bắt đầu nổi cáu: "Hu hu hu, mẫu phi không còn nữa, đến cả các ngươi cũng ngược đãi ta, một tháng nay…
Tác giả: