Ta là đích nữ duy nhất của phủ Lễ Bộ Thượng thư. Từ nhỏ, ta đã có một loại năng lực có thể phân biệt người tốt kẻ xấu. Mũi của ta khác với người thường, có thể ngửi được mùi hương trên thân thể người khác. Người tốt là mùi thơm. Người xấu là mùi hôi. Phụ thân nói, năng lực này của ta nếu để người khác biết được, chắc chắn sẽ rước lấy đại họa. Cho nên ta hiếm khi ra khỏi cửa, cũng không bao giờ nói chuyện nhiều với người lạ. Mãi cho đến khi ta cập kê, phụ mẫu mới phát hiện ra ta không chỉ có cái mũi khác người, mà ngay cả đầu óc cũng không giống lẽ thường. Đại phu nói ta là tâm trí chưa khai mở. Ta không hiểu lắm, đại khái ý nói là ta hơi ngốc nghếch. Từ đó, phụ mẫu không còn nhốt ta ở trong nhà nữa. Họ không chỉ mời tiên sinh đến dạy học cho ta, mà còn thường xuyên dẫn ta ra ngoài dạo chơi. Ta đương nhiên là vui sướng vô cùng. "Lam Lam nhớ kỹ, nếu ngửi thấy trên người ai có mùi hôi, con không được nói cho người khác biết, đợi về nhà rồi mới lén nói cho phụ mẫu…
Tác giả: