Sáng sớm, ánh mặt trời dâng lên cao, một tia nắng len qua khe hở của tấm rèm, chiếu lên chiếc ga giường màu xám nhạt, phản lại thành thứ ánh sáng dịu nhẹ. Trên chiếc giường lớn mềm mại, trong lớp chăn ấm vang lên tiếng sột soạt khe khẽ của vải cọ vào nhau. Tấm chăn khẽ nhô lên thành một "ngọn đồi" nhỏ, lắc lư hai cái, rồi một cánh tay trắng nõn thò ra ngoài. Bàn tay mơ màng sờ sờ quanh bên cạnh, như muốn xác nhận xem người nằm cạnh mình còn ở đó không, vừa vỗ vừa đập loạn xạ. Giữa những cái đập và đẩy ngắt quãng ấy, Vệ Lăng cuối cùng cũng miễn cưỡng tỉnh dậy khỏi giấc mộng hỗn độn. Anh rất ít khi nằm mơ, vậy mà đêm nay lại bị mắc kẹt trong một khoảng không đen kịt, không thể thoát ra. Trong sự tĩnh lặng vô biên ấy, trước mặt anh có một cuốn sách phát sáng, từng trang lật cực nhanh. Ngay trong mơ mà anh vẫn tỉnh táo đến lạ, còn nghi ngờ không biết mình có phải đã sở hữu kỹ năng đọc nhanh cấp độ lượng tử hay không. Nếu không thì làm sao giữa tốc độ lật trang nhanh đến mức nhìn không rõ…
Tác giả: