Tác giả:

"Ông chủ Chu này, tôi nói cậu cũng đừng làm ra vẻ nữa. Nhìn đi, nơi này làm gì còn chút dáng vẻ nào của ngày xưa đâu? Bây giờ khó lắm mới có người đồng ý mua lại, cậu cầm tiền rồi muốn làm gì thì làm, cần gì phải kiên quyết giữ mãi cái kịch viện này không buông?" Người đàn ông phì phèo điếu thuốc trong miệng thiếu kiên nhẫn gõ ngón tay lên mặt bàn, gã ta đã đứng ở đây gần nửa canh giờ thế mà tên Chu Tẫn Hoan này cứ như người ngu không hiểu tiếng người, cứ nhất quyết bắt bên mua cam kết không dở bỏ dù chỗ này đã hư hại hết cả rồi. Kịch viện Thịnh Kinh đã bị lửa thiêu rụi hoàn toàn, hai năm qua như viện hoang, ai nấy đi ngang qua đều tránh như tránh tà. Thế này rồi còn không chịu dở bỏ, chẳng lẽ muốn người ta mua về để cúng bái quỷ thần chắc? Thấy Chu Tẫn Hoan vẫn chẳng buồn hé răng, người đàn ông mất hết kiên nhẫn, lời nói cũng dần khó nghe: "Tôi biết mấy người hát hí khúc như các cậu có lòng tự trọng cao, giống như cậu trước đây là kép hát nổi tiếng đó, đi đến đâu cũng có người vây…

Truyện chữ