“Cô Dâu Mới Ở Khu Tập Thể Quân Nhân Những Năm 80” "Người cần mặt, cây cần vỏ, đàn bà sống cả đời quan trọng nhất là thể diện, mất mặt rồi thì cũng chẳng còn gì." "Xảy ra chuyện xấu hổ thế này, ai có bao nhiêu cái miệng cũng không nói rõ được. Người ngoài không biết gốc rễ, sẽ chỉ cho rằng ruồi không đậu trứng không có kẽ hở, nhất định là do cô là con gái không biết giữ mình, mới chiêu dụ tên lưu manh côn đồ kia trèo cửa sổ nhìn trộm..." Tô Mạch Mạch nằm trên một chiếc giường cứng, rộng chỉ khoảng một mét hai, là loại giường khung gỗ đơn sơ ọp ẹp. Chăn đệm cũng mang một mùi bụi bặm của thời đại xưa cũ, như thể đã lâu không có người ở. Điều này hoàn toàn khác với chiếc giường nệm êm ái trong phòng ngủ của cô. Tô Mạch Mạch nhớ đêm qua mình còn đang ngồi trước máy tính, chuyên tâm vào bài luận văn tốt nghiệp ngành truyền thông đã sửa đến lần thứ mười lăm, yêu cầu của giáo viên hướng dẫn cứ thay đổi liên tục, sửa đến mức cô phát điên. Thấy sắp có thể chốt bản cuối cùng, cơn buồn ngủ rũ…
Tác giả: