Tác giả:

Thư ký của người bạn thân Tạ Minh Dịch bị người ta hạ thuốc. Anh đưa cô ta vào phòng nghỉ dành cho khách, cả đêm không trở ra. Đến khi tôi xông vào, cầm bình hoa ném về phía hai người họ. Tạ Minh Dịch ôm người phụ nữ kia vào lòng, ánh mắt lạnh lùng: "Thẩm Vấn Tinh, một vừa hai phải thôi, còn làm loạn nữa thì ai cũng mất mặt.” 1. "Anh có ý gì?" "Không phải em là người bỏ thuốc sao?" Tôi sửng sốt: "Tôi bỏ thuốc? Cô ta nói?" Khóe môi Tạ Minh Dịch nhếch lên một nụ cười giễu cợt: "Em không cần vu oan cho cô ấy, cô ấy chẳng nói gì cả. Nhưng chuyện này còn cần phải đoán sao? Ngoài em ra, còn ai có thể làm loại chuyện này với cô ấy?" Bữa tiệc tối qua tôi không tham dự vì chứng đau nửa đầu tái phát, người mệt lả. Trước khi ra khỏi nhà, Tạ Minh Dịch còn hôn tôi, dặn tôi nghỉ ngơi cho tốt. Vậy mà giờ đây, anh ta lại có thể thốt ra những lời đó một cách đúng lý hợp tình như thế. Quả nhiên đúng như lời anh ta từng nói: "Một khi người ta đã muốn vu khống em, em có trăm miệng cũng không thể cãi."…

Truyện chữ