Hôm nay là tháng thứ hai Tụng Phi và Từ Lập Huyên ngủ riêng phòng. Ở bên nhau bảy năm, tháng trước hai người bùng nổ trận cãi vã nghiêm trọng nhất từ trước tới nay. Nói chính xác hơn thì đó là Tụng Phi đơn phương trút hết cảm xúc, còn Từ Lập Huyên vẫn im lặng như mọi khi. "Anh như vậy làm tôi trông giống hệt một kẻ điên." Cuối cùng Tụng Phi nói vậy. Giọng cậu khàn khàn. Anh nhìn Từ Lập Huyên phản chiếu trong lớp kính sáng, người đàn ông trước mắt này từ thời đại học đến giờ dường như chẳng thay đổi mấy — cao lớn, tuấn tú, đôi mày đôi mắt sâu thẳm. Anh đã từng yêu tha thiết gương mặt ấy. Anh đã từng yêu tha thiết con người ấy. Vậy tại sao bây giờ lại thành ra thế này? Từ Lập Huyên mím chặt môi. Trong ánh mắt nhìn anh cũng mang theo mệt mỏi, cùng thứ lạnh lẽo sắc bén khiến người ta phải im lặng, một loại cảm xúc mà Tụng Phi không hiểu nổi. "Có thể kết thúc chưa," Từ Lập Huyên nói, "Anh đã giải thích rồi, cậu ta chỉ là thực tập sinh bình thường. Em còn muốn anh nói gì nữa." Tụng Phi nhìn…
Tác giả: