*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Cơn gió cuối hạ của tháng Sáu mang theo hơi nóng cuối cùng của thành phố, như một ly cocktail pha hỏng, trộn lẫn mùi nhạc ồn ào và vị chát của rượu trong quán bar, thô bạo quét lên khuôn mặt của Tô Niệm. Cô như một thân xác bị rút cạn linh hồn, mềm nhũn nằm gục trên quầy bar, trước mặt là mấy chai rượu trống rỗng, ánh mắt mờ đi chỉ còn lại những vệt sáng lay động. Nửa tiếng trước, cảnh tượng kia vẫn đang cháy rực trong võng mạc cô. Lời còn chưa dứt, trong phòng vang lên một tràng cười chát chúa, như hàng nghìn mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ cô. Chàng trai từng dịu dàng nhìn cô bằng ánh mắt đắm say, giờ đây lại dùng giọng điệu hờ hững mà nói ra những lời có thể đánh sập cả thế giới của cô. Câu nói ấy như một con dao cùn, chậm rãi rạch nát câu chuyện cổ tích mà cô đã nuôi dưỡng suốt hai mươi mốt năm. Là sinh viên xuất sắc khoa Thiết kế Thời trang của Đại học Giang…
Tác giả: