Suốt 18 năm cuộc đời, Dương Tuế luôn có một nghi vấn: Tại sao mỗi khi Lâm Âm Âm xuất hiện, mọi người và mọi thứ đều nghiêng về phía cô ta một cách vô điều kiện? Như thể... thế giới này được tạo ra chỉ để phục vụ cho Lâm Âm Âm. Rồi một ngày, Dương Tuế tỉnh dậy sau giấc ngủ và chợt nhận ra:  Cô đang sống trong một cuốn tiểu thuyết. Lâm Âm Âm chính là nữ chính, một người chẳng cần nỗ lực vẫn có vô số kẻ sẵn sàng làm chỗ dựa cho cô ta, được tác giả thiên vị đến mức vô lý. Nhưng tại sao? Tại sao những người khác cũng đang cố gắng sống, chỉ cần Lâm Âm Âm xuất hiện, mọi nỗ lực của họ đều bị xóa sạch? Chỉ vì cô ta là nữ chính? Vậy những vai phụ như Dương Tuế, sinh ra chỉ để làm nền cho vai chính tỏa sáng sao? Rốt cuộc... Dựa vào cái gì mà có thể như thế chứ... Dương Tuế đẩy cửa sổ, nhìn về phía ngôi trường phía xa. Dù chỉ còn một tia hy vọng, cô cũng sẽ không từ bỏ. Cuộc đời cô như bàn cờ trắng đen với quy tắc bất di bất dịch, còn cô là quân tốt đỏ lạc loài, bị vây khốn, bị ép phải…

Truyện chữ