Tối 9 giờ, ngoài cửa sổ mưa to như trút. Một tia chớp chói lóa xé ngang bầu trời, theo sau là tiếng sấm vang dội. Mưa như trút nước không chút nể tình đập rào rào lên cửa kính, tiếng động khiến lòng người thấp thỏm. Trong nhà đèn sáng trưng, Cố Tích ngồi trên ghế sofa, bên cạnh là một bác sĩ mặc áo blouse trắng, trên bàn trà đặt mở hộp thuốc cùng những băng vải vương vãi. Nghe thấy tiếng sấm bất ngờ vang lên, Cố Tích không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ nhàn nhạt liếc nhìn về phía cửa sổ. Bác sĩ cũng nghe thấy tiếng mưa mỗi lúc một lớn, bất giác thở dài: "Cố tiên sinh, mưa thu lạnh thấu xương, mới vào thu thôi mà đã mưa mấy trận rồi, chân ngài..." Bác sĩ vô thức nói lỡ, chợt nhận ra liền vội vàng ngậm miệng. Hắn cũng không rõ rốt cuộc chân Cố tiên sinh bị thương thế nào, chỉ biết trước đây từng bị gãy xương nhưng không điều dưỡng tốt, hễ trời mưa âm u là đau nhức âm ỉ, người bình thường đã khó chịu nổi, thế mà Cố tiên sinh chưa từng kêu lấy một tiếng. Bác sĩ đóng hộp thuốc lại, theo lệ dặn…
Tác giả: