Mười giờ tối, anh tôi uống ly nước do tôi rót. Mười hai giờ, tôi đẩy cửa phòng anh. Bước chân giẫm trên thảm nhung, gần như không phát ra tiếng. Anh đã ngủ rất sâu rồi. Tôi thuần thục bật đèn ngủ đầu giường. Dưới ánh đèn, từng chút một, tôi khắc họa đường nét lông mày và ánh mắt của anh. Anh dường như thấy ngứa, khẽ cau mày. Ngón tay tôi run nhẹ, nhưng không hề sợ hãi. Tôi đã bỏ thuốc ngủ cho anh quá nhiều lần, liều lượng đã nắm rất chuẩn. Trước sáu giờ sáng, anh tuyệt đối không thể tỉnh dậy. Quả nhiên, rất nhanh, nhịp thở của anh lại trở nên đều đặn, sâu và dài. Tôi tắt đèn, đá dép ra, kéo một góc chăn chui vào. Anh theo thói quen hơi nhích người. Tôi thuận thế gối lên cánh tay anh, ôm lấy eo anh, vùi sâu mình vào trong lòng anh. Có lúc tôi thật sự ước thế giới này chỉ có ban đêm. Như vậy anh tôi sẽ chỉ thuộc về mình tôi. Đáng tiếc, tất cả chỉ là mơ. Năm giờ sáng, đồng hồ của tôi rung lên. Tôi gần như lập tức tỉnh lại, tắt chuông báo. Trong phòng vẫn tối om. Tôi nhẹ nhàng ngồi dậy,…

Truyện chữ