Tiết Tiểu Mãn vừa qua, chính là lúc chớm hạ. Sau cơn mưa xối xả, bầu trời Lung Thành tựa như một dải lụa satin hút no màu chàm phẳng phiu không một nếp gấp. Những tín vật do gió mùa mang đến rải rác thưa thớt hóa thành những sợi mây mỏng manh như cánh ve. Sau đợt thời tiết đối lưu mạnh, tất cả các chuyến bay đều khôi phục bình thường. Một chiếc chuyên cơ riêng bay về từ hải ngoại mang theo luồng không khí loãng từ tầng cao hạ cánh vững chãi xuống đường băng dành riêng trong sân bay. Hai mươi phút sau, một người phụ nữ trẻ tuổi được các vệ sĩ hộ tống bước lên chiếc Rolls-Royce Phantom đang chờ sẵn. “Úc tổng, vất vả rồi.” Thư ký ngồi ở ghế phụ quay đầu lại đưa cho người phụ nữ một ly Americano đá đã chuẩn bị từ trước. “Cảm ơn.” Bàn tay nhận lấy cà phê đeo một chiếc nhẫn cưới, giọng nói đáp lại vô cùng êm tai, không nhuốm chút mệt mỏi nào sau chuyến công tác dài ngày: “Đúng rồi, bệnh tình của mẹ cô thế nào rồi?” “Nhờ phúc của Úc tổng, đã ổn định hơn nhiều. Đa tạ Úc tổng đã giới thiệu bác…
Tác giả: