Tác giả:

Năm thứ 5 sau khi kết hôn, tôi mang thai. Phó Trì vui đến bật khóc. Ai cũng nói tôi tốt số, lấy được người chồng là thiếu gia nhà giàu mới nổi như anh. Nhưng không ai nhắc đến cô nàng minh tinh mà anh nuôi bên ngoài. Dường như tất cả đã quên rằng, tôi cũng từng là cô gái mà năm 17 tuổi anh từng đỏ hoe mắt để tỏ tình. Bạn bè khuyên nhủ: "Ông khốn nạn vừa thôi, không sợ Hứa Mạn ly hôn thật sao?" Phó Trì không sợ hãi, lười nhác mỉm cười: "Cô ấy sẽ không như thế." Sau đó, tôi không ầm ĩ, lặng lẽ bỏ đứa bé. Tin tức truyền ra, Phó Trì tức tốc từ Luân Đôn bay về ngay trong đêm. 1. "Thai được 6 tuần rồi, có giữ không?" Bác sĩ hỏi một câu theo thủ tục, rồi cúi đầu xem bệnh án, chờ tôi trả lời. Tôi cụp mắt, khẽ đặt tay lên vùng bụng phẳng lì, toàn thân không kiềm được mà run rẩy. Tôi không thể trả lời ngay câu hỏi này, đành cầm lấy túi xách bên cạnh, chào bác sĩ một tiếng rồi bước ra ngoài. Món quà của định mệnh nếu đến đúng lúc thì là món quà. Nhưng nếu sai thời điểm, sẽ trở thành gánh nặng.…

Truyện chữ