1 Tuần đầu tiên sau khi lấy được bằng lái, tôi đã đâm luôn vào xe người ta. Người đàn ông này không phải ai khác, chính là con trai sếp công ty chúng tôi. Một phú nhị đại hàng thật giá thật! Hôm nay là ngày đầu tiên anh ta đến công ty đi làm. Tại sao ngày đầu tiên anh ta đi làm mà tôi lại biết đó là con trai sếp? Bởi vì hai chúng tôi hiện đang ở gara 4S, cách đây không lâu tôi có nghe anh ta nghe điện thoại, lát sau tài xế riêng của sếp đã đến. Ông chú tài xế cung kính đứng trước mặt, đưa cho anh ta một chiếc chìa khóa xe khác. "Cảm ơn chú Trần, bố cháu lên máy bay chưa ạ?" Chú tài xế đáp: "Sếp lên máy bay lúc 9 rưỡi rồi, trước khi đi có dặn là tối nay Vương tổng bên Hoa Tây sẽ qua bàn chuyện hợp tác." Người đàn ông trẻ tuổi nhận lấy chìa khóa, gật đầu. "Cháu biết rồi." !!! Nhìn thấy cảnh này lòng tôi chợt lạnh ngắt. Đâm xe ai không đâm lại đi đâm trúng xe con trai sếp, phen này rắc rối to rồi. Vẫn là phải mau chóng gom tiền thôi, chút tiền bảo hiểm tôi…
Chương 11
Vì 22 Vạn, Tôi Nhắm Mắt Đưa Chân Làm Vợ SếpTác giả: Mousse CakeTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1 Tuần đầu tiên sau khi lấy được bằng lái, tôi đã đâm luôn vào xe người ta. Người đàn ông này không phải ai khác, chính là con trai sếp công ty chúng tôi. Một phú nhị đại hàng thật giá thật! Hôm nay là ngày đầu tiên anh ta đến công ty đi làm. Tại sao ngày đầu tiên anh ta đi làm mà tôi lại biết đó là con trai sếp? Bởi vì hai chúng tôi hiện đang ở gara 4S, cách đây không lâu tôi có nghe anh ta nghe điện thoại, lát sau tài xế riêng của sếp đã đến. Ông chú tài xế cung kính đứng trước mặt, đưa cho anh ta một chiếc chìa khóa xe khác. "Cảm ơn chú Trần, bố cháu lên máy bay chưa ạ?" Chú tài xế đáp: "Sếp lên máy bay lúc 9 rưỡi rồi, trước khi đi có dặn là tối nay Vương tổng bên Hoa Tây sẽ qua bàn chuyện hợp tác." Người đàn ông trẻ tuổi nhận lấy chìa khóa, gật đầu. "Cháu biết rồi." !!! Nhìn thấy cảnh này lòng tôi chợt lạnh ngắt. Đâm xe ai không đâm lại đi đâm trúng xe con trai sếp, phen này rắc rối to rồi. Vẫn là phải mau chóng gom tiền thôi, chút tiền bảo hiểm tôi… 36 Ngày tôi và Cố Dịch Trạch đi đăng ký kết hôn diễn ra rất tùy hứng, kiểu như đột nhiên hứng lên vậy. Trưa hôm đó, tôi lên tầng mười sáu đợi anh đi ăn cơm trưa. Vì cuộc họp video bị trì hoãn, nên tôi ngồi đợi trong văn phòng một lúc. Thời tiết rất đẹp, ánh nắng lười biếng hắt qua ô cửa kính. Không lâu sau, Cố Dịch Trạch và trợ lý La bước vào văn phòng. Vẻ mặt hai người rất thoải mái, xem ra cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ. "Đợi lâu chưa em." Cố Dịch Trạch bước tới, thân mật khoác tay tôi. "Chưa, em cũng vừa mới đến, cuộc họp suôn sẻ chứ anh." Anh vui vẻ gật đầu. "Khá tốt." Trợ lý La đặt cuốn sổ ghi chép trên tay xuống, day day thái dương, thở hắt ra một hơi dài. "Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời, đám nhà cung cấp đó hiếm khi không gây chuyện, hoàng đạo cát nhật (ngày lành tháng tốt) mà." Có lẽ người nói vô tình, người nghe cố ý. Cố Dịch Trạch nghe xong, đột nhiên quay sang nhìn tôi. "Sao thế?" Tôi kỳ lạ hỏi. Anh làm như đăm chiêu suy nghĩ, rồi cười nói: "Có lẽ hôm nay đúng là hoàng đạo cát nhật thật, hay là chúng ta đi đăng ký kết hôn đi." Tôi trố mắt. "Hôm nay á?" "Đúng vậy." Chỉ đắn đo hai giây, tôi đã gật đầu đồng ý. "Được, vậy thì hôm nay." Cố Dịch Trạch thấy tôi đồng ý, đuôi chân mày hớn hở hẳn lên, quay đầu nói: "Trợ lý La, cậu gọi ai đó về nhà tôi lấy sổ hộ khẩu qua đây." Trợ lý La ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Anh vừa nói gì cơ?" Cố Dịch Trạch nâng cổ tay lên, nhìn đồng hồ. "Cho cậu bốn mươi phút." "Tôi còn chưa ăn trưa." "Còn ba mươi chín phút năm mươi giây." "Cố Dịch Trạch, anh đừng có quá đáng nhé." "Ba mươi chín phút bốn mươi giây." "Có tin tôi từ chức không." "Ba mươi giây." Trợ lý La lanh lẹ rút điện thoại ra, bấm số. "Tiểu Giang, cậu đến nhà Chủ tịch lấy sổ hộ khẩu mang qua đây." ... "Cứ bảo là Tổng giám đốc Cố cần để kết hôn." ... "Cho cậu ba mươi phút, đi nhanh về nhanh." ... 37 Buổi chiều. Cục Dân chính. Hôm nay người xếp hàng đăng ký kết hôn không đông, rất nhanh đã đến lượt chúng tôi. Nộp tiền, chụp ảnh, lấy giấy chứng nhận. Các bước diễn ra rất đơn giản. Mãi cho đến khi cầm cuốn sổ đỏ đó trên tay, tôi vẫn còn chưa dám tin, bản thân và Cố Dịch Trạch đã trở thành vợ chồng hợp pháp rồi sao. Mà nói đi nói lại, không cần công chứng tài sản hay gì sao? Nhân viên làm việc nói chúc mừng chúng tôi. "Cảm ơn ạ." Tôi vội vàng đáp lời. "Chồng cô đẹp trai thật đấy." Chị nhân viên này là một người rất trẻ trung, chị ấy nhìn Cố Dịch Trạch, rồi lại cười với tôi. Hai chữ "ông xã" nhất thời khiến lòng tôi đung đưa xao động. Lại nói lời cảm ơn với chị ấy một lần nữa. Bước ra từ Cục Dân chính. Cố Dịch Trạch nắm tay tôi đi đến cạnh xe, mở cửa ghế phụ. Đột nhiên tôi cảm thấy trên tay có gì đó khang khác. Cúi đầu nhìn, trên ngón áp út đã có thêm một món đồ. Một chiếc nhẫn kim cương lớn đến mức suýt chọc mù mắt tôi xuất hiện ngay trước mắt. Quá lấp lánh, quá chói lọi. "Tân hôn vui vẻ, Cố phu nhân." Gương mặt tuấn tú kiếm mi tinh mục của Cố Dịch Trạch phóng to trước mắt tôi, nụ cười rạng rỡ. Tôi hơi thảng thốt. Nhìn anh, trong lòng trào dâng một niềm hân hoan. "Tân hôn vui vẻ." —Hoàn—
36
Ngày tôi và Cố Dịch Trạch đi đăng ký kết hôn diễn ra rất tùy hứng, kiểu như đột nhiên hứng lên vậy.
Trưa hôm đó, tôi lên tầng mười sáu đợi anh đi ăn cơm trưa.
Vì cuộc họp video bị trì hoãn, nên tôi ngồi đợi trong văn phòng một lúc.
Thời tiết rất đẹp, ánh nắng lười biếng hắt qua ô cửa kính.
Không lâu sau, Cố Dịch Trạch và trợ lý La bước vào văn phòng.
Vẻ mặt hai người rất thoải mái, xem ra cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ.
"Đợi lâu chưa em." Cố Dịch Trạch bước tới, thân mật khoác tay tôi.
"Chưa, em cũng vừa mới đến, cuộc họp suôn sẻ chứ anh."
Anh vui vẻ gật đầu.
"Khá tốt."
Trợ lý La đặt cuốn sổ ghi chép trên tay xuống, day day thái dương, thở hắt ra một hơi dài.
"Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời, đám nhà cung cấp đó hiếm khi không gây chuyện, hoàng đạo cát nhật (ngày lành tháng tốt) mà."
Có lẽ người nói vô tình, người nghe cố ý.
Cố Dịch Trạch nghe xong, đột nhiên quay sang nhìn tôi.
"Sao thế?" Tôi kỳ lạ hỏi.
Anh làm như đăm chiêu suy nghĩ, rồi cười nói:
"Có lẽ hôm nay đúng là hoàng đạo cát nhật thật, hay là chúng ta đi đăng ký kết hôn đi."
Tôi trố mắt.
"Hôm nay á?"
"Đúng vậy."
Chỉ đắn đo hai giây, tôi đã gật đầu đồng ý.
"Được, vậy thì hôm nay."
Cố Dịch Trạch thấy tôi đồng ý, đuôi chân mày hớn hở hẳn lên, quay đầu nói:
"Trợ lý La, cậu gọi ai đó về nhà tôi lấy sổ hộ khẩu qua đây."
Trợ lý La ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
"Anh vừa nói gì cơ?"
Cố Dịch Trạch nâng cổ tay lên, nhìn đồng hồ.
"Cho cậu bốn mươi phút."
"Tôi còn chưa ăn trưa."
"Còn ba mươi chín phút năm mươi giây."
"Cố Dịch Trạch, anh đừng có quá đáng nhé."
"Ba mươi chín phút bốn mươi giây."
"Có tin tôi từ chức không."
"Ba mươi giây."
Trợ lý La lanh lẹ rút điện thoại ra, bấm số.
"Tiểu Giang, cậu đến nhà Chủ tịch lấy sổ hộ khẩu mang qua đây."
...
"Cứ bảo là Tổng giám đốc Cố cần để kết hôn."
...
"Cho cậu ba mươi phút, đi nhanh về nhanh."
...
37
Buổi chiều.
Cục Dân chính.
Hôm nay người xếp hàng đăng ký kết hôn không đông, rất nhanh đã đến lượt chúng tôi.
Nộp tiền, chụp ảnh, lấy giấy chứng nhận.
Các bước diễn ra rất đơn giản.
Mãi cho đến khi cầm cuốn sổ đỏ đó trên tay, tôi vẫn còn chưa dám tin, bản thân và Cố Dịch Trạch đã trở thành vợ chồng hợp pháp rồi sao.
Mà nói đi nói lại, không cần công chứng tài sản hay gì sao?
Nhân viên làm việc nói chúc mừng chúng tôi.
"Cảm ơn ạ." Tôi vội vàng đáp lời.
"Chồng cô đẹp trai thật đấy."
Chị nhân viên này là một người rất trẻ trung, chị ấy nhìn Cố Dịch Trạch, rồi lại cười với tôi.
Hai chữ "ông xã" nhất thời khiến lòng tôi đung đưa xao động.
Lại nói lời cảm ơn với chị ấy một lần nữa.
Bước ra từ Cục Dân chính.
Cố Dịch Trạch nắm tay tôi đi đến cạnh xe, mở cửa ghế phụ.
Đột nhiên tôi cảm thấy trên tay có gì đó khang khác.
Cúi đầu nhìn, trên ngón áp út đã có thêm một món đồ.
Một chiếc nhẫn kim cương lớn đến mức suýt chọc mù mắt tôi xuất hiện ngay trước mắt.
Quá lấp lánh, quá chói lọi.
"Tân hôn vui vẻ, Cố phu nhân."
Gương mặt tuấn tú kiếm mi tinh mục của Cố Dịch Trạch phóng to trước mắt tôi, nụ cười rạng rỡ.
Tôi hơi thảng thốt.
Nhìn anh, trong lòng trào dâng một niềm hân hoan.
"Tân hôn vui vẻ."
—Hoàn—
Vì 22 Vạn, Tôi Nhắm Mắt Đưa Chân Làm Vợ SếpTác giả: Mousse CakeTruyện Hài Hước, Truyện Ngôn Tình, Truyện Sủng1 Tuần đầu tiên sau khi lấy được bằng lái, tôi đã đâm luôn vào xe người ta. Người đàn ông này không phải ai khác, chính là con trai sếp công ty chúng tôi. Một phú nhị đại hàng thật giá thật! Hôm nay là ngày đầu tiên anh ta đến công ty đi làm. Tại sao ngày đầu tiên anh ta đi làm mà tôi lại biết đó là con trai sếp? Bởi vì hai chúng tôi hiện đang ở gara 4S, cách đây không lâu tôi có nghe anh ta nghe điện thoại, lát sau tài xế riêng của sếp đã đến. Ông chú tài xế cung kính đứng trước mặt, đưa cho anh ta một chiếc chìa khóa xe khác. "Cảm ơn chú Trần, bố cháu lên máy bay chưa ạ?" Chú tài xế đáp: "Sếp lên máy bay lúc 9 rưỡi rồi, trước khi đi có dặn là tối nay Vương tổng bên Hoa Tây sẽ qua bàn chuyện hợp tác." Người đàn ông trẻ tuổi nhận lấy chìa khóa, gật đầu. "Cháu biết rồi." !!! Nhìn thấy cảnh này lòng tôi chợt lạnh ngắt. Đâm xe ai không đâm lại đi đâm trúng xe con trai sếp, phen này rắc rối to rồi. Vẫn là phải mau chóng gom tiền thôi, chút tiền bảo hiểm tôi… 36 Ngày tôi và Cố Dịch Trạch đi đăng ký kết hôn diễn ra rất tùy hứng, kiểu như đột nhiên hứng lên vậy. Trưa hôm đó, tôi lên tầng mười sáu đợi anh đi ăn cơm trưa. Vì cuộc họp video bị trì hoãn, nên tôi ngồi đợi trong văn phòng một lúc. Thời tiết rất đẹp, ánh nắng lười biếng hắt qua ô cửa kính. Không lâu sau, Cố Dịch Trạch và trợ lý La bước vào văn phòng. Vẻ mặt hai người rất thoải mái, xem ra cuộc họp diễn ra rất suôn sẻ. "Đợi lâu chưa em." Cố Dịch Trạch bước tới, thân mật khoác tay tôi. "Chưa, em cũng vừa mới đến, cuộc họp suôn sẻ chứ anh." Anh vui vẻ gật đầu. "Khá tốt." Trợ lý La đặt cuốn sổ ghi chép trên tay xuống, day day thái dương, thở hắt ra một hơi dài. "Hôm nay đúng là một ngày đẹp trời, đám nhà cung cấp đó hiếm khi không gây chuyện, hoàng đạo cát nhật (ngày lành tháng tốt) mà." Có lẽ người nói vô tình, người nghe cố ý. Cố Dịch Trạch nghe xong, đột nhiên quay sang nhìn tôi. "Sao thế?" Tôi kỳ lạ hỏi. Anh làm như đăm chiêu suy nghĩ, rồi cười nói: "Có lẽ hôm nay đúng là hoàng đạo cát nhật thật, hay là chúng ta đi đăng ký kết hôn đi." Tôi trố mắt. "Hôm nay á?" "Đúng vậy." Chỉ đắn đo hai giây, tôi đã gật đầu đồng ý. "Được, vậy thì hôm nay." Cố Dịch Trạch thấy tôi đồng ý, đuôi chân mày hớn hở hẳn lên, quay đầu nói: "Trợ lý La, cậu gọi ai đó về nhà tôi lấy sổ hộ khẩu qua đây." Trợ lý La ngạc nhiên nhìn hai chúng tôi, dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. "Anh vừa nói gì cơ?" Cố Dịch Trạch nâng cổ tay lên, nhìn đồng hồ. "Cho cậu bốn mươi phút." "Tôi còn chưa ăn trưa." "Còn ba mươi chín phút năm mươi giây." "Cố Dịch Trạch, anh đừng có quá đáng nhé." "Ba mươi chín phút bốn mươi giây." "Có tin tôi từ chức không." "Ba mươi giây." Trợ lý La lanh lẹ rút điện thoại ra, bấm số. "Tiểu Giang, cậu đến nhà Chủ tịch lấy sổ hộ khẩu mang qua đây." ... "Cứ bảo là Tổng giám đốc Cố cần để kết hôn." ... "Cho cậu ba mươi phút, đi nhanh về nhanh." ... 37 Buổi chiều. Cục Dân chính. Hôm nay người xếp hàng đăng ký kết hôn không đông, rất nhanh đã đến lượt chúng tôi. Nộp tiền, chụp ảnh, lấy giấy chứng nhận. Các bước diễn ra rất đơn giản. Mãi cho đến khi cầm cuốn sổ đỏ đó trên tay, tôi vẫn còn chưa dám tin, bản thân và Cố Dịch Trạch đã trở thành vợ chồng hợp pháp rồi sao. Mà nói đi nói lại, không cần công chứng tài sản hay gì sao? Nhân viên làm việc nói chúc mừng chúng tôi. "Cảm ơn ạ." Tôi vội vàng đáp lời. "Chồng cô đẹp trai thật đấy." Chị nhân viên này là một người rất trẻ trung, chị ấy nhìn Cố Dịch Trạch, rồi lại cười với tôi. Hai chữ "ông xã" nhất thời khiến lòng tôi đung đưa xao động. Lại nói lời cảm ơn với chị ấy một lần nữa. Bước ra từ Cục Dân chính. Cố Dịch Trạch nắm tay tôi đi đến cạnh xe, mở cửa ghế phụ. Đột nhiên tôi cảm thấy trên tay có gì đó khang khác. Cúi đầu nhìn, trên ngón áp út đã có thêm một món đồ. Một chiếc nhẫn kim cương lớn đến mức suýt chọc mù mắt tôi xuất hiện ngay trước mắt. Quá lấp lánh, quá chói lọi. "Tân hôn vui vẻ, Cố phu nhân." Gương mặt tuấn tú kiếm mi tinh mục của Cố Dịch Trạch phóng to trước mắt tôi, nụ cười rạng rỡ. Tôi hơi thảng thốt. Nhìn anh, trong lòng trào dâng một niềm hân hoan. "Tân hôn vui vẻ." —Hoàn—