Năm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không…

Chương 467

Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Những bức thư này đều là thư nhà bình thường, có của Thái hậu, Nghi phi cùng với phu thê Tiểu Cửu, cũng có của đám người Qua Nhĩ Giai thị và Hoằng Thăng, đương nhiên trong đó không thể thiếu của Khang Hi.An Thanh trước đây đại khái cũng từng nghe nói, cách Khang Hi thể hiện tình phụ tử với các con chính là viết thư, giống như hồi trước khi thân chinh đi đánh Chuẩn Cát Nhĩ, lúc đó Thái tử giám quốc, ông cũng gửi thư liên tiếp về kinh thành, sau này còn vì Thái tử không hồi âm mà nổi trận lôi đình.Nếu nói trong đó có ít nhiều sự không yên tâm đối với việc Thái tử giám quốc, nhưng nghe đâu khi ấy Tam A ca bị bệnh, Khang Hi cũng tự tay viết thư bày tỏ sự quan tâm, có thể thấy đây cũng là một phương thức giao lưu tình cảm giữa ông và các nhi tử.Ông không chỉ đối với nhi tử như vậy, mà với phi tần hậu cung cũng thế, chuyến tuần sát phương Nam năm Khang Hi thứ bốn mươi hai, Nghi phi không đi cùng, An Thanh nhân dịp vào cung thỉnh an, vừa vặn thấy Nghi phi đang xem thư Khang Hi gửi tới, bên cạnh còn có một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong đầy ắp những lá thư Khang Hi viết cho Nghi phi mỗi lần đi xa, không chỉ có Nghi phi, nghe nói Huệ, Đức, Vinh cùng Đồng Giai Quý phi đều có cả.Về việc Khang Hi thích viết thư cho người khác, An Thanh trước đây chỉ là nghe kể, chưa thấy có gì đặc biệt, nhưng lần này nàng mới thực sự cảm nhận sâu sắc được.Kể từ khi bọn họ rời kinh thành, tình phụ tử tràn trề của Khang Hi dường như cuối cùng cũng tìm được lối thoát, cứ cách một khoảng thời gian lại gửi cho Dận Kì một bức thư.“Này, thư của Hoàng a mã chàng phải xem cho kỹ, đừng cô phụ tấm lòng người từ phụ của ông ấy nhé.” An Thanh thành thục chọn ra chính xác bức thư của Khang Hi từ trong đống thư từ, trêu chọc đưa đến trước mặt Dận Kì.Trong đáy mắt Dận Kì thoáng qua một tia bất đắc dĩ, hắn tự nhiên thấy rõ sự trêu ghẹo trong lời nói của nàng.Thư của Hoàng a mã hắn đúng là có chút…Đối với những bức thư Khang Hi viết cho Dận Kì, ban đầu An Thanh còn hiếu kỳ ghé mắt xem thử viết cái gì, nhưng sau vài lần nàng liền không xem nữa. Chủ yếu là thư của Khang Hi thực sự quá sến súa, nàng có chút chịu không nổi.Có lẽ do bầu không khí gia đình khác nhau, nàng cùng phụ mẫu rất thân thiết nhưng cách thể hiện tình cảm lại khá kiềm chế, ngày thường viết thư chỉ nói chuyện nhà cửa, thỉnh thoảng mới trực tiếp bày tỏ nỗi nhớ nhung, chứ không bao giờ giống như Khang Hi, nào là “ái nhi của ta”, “lúc nào cũng mong nhớ”, “ăn không ngon ngủ không yên” vân vân, những lời đó cứ thốt ra tự nhiên như không. Dù sao thì An Thanh cũng không mấy quen với sự nhiệt tình bộc trực này của Khang Hi.Tuy nhiên, Ung Chính đại khái là đã kế thừa cái tính thích nói lời sến súa này từ lão phụ thân mình, nhưng y điển hình là “trò giỏi hơn thầy”, dù sao đi nữa, hậu thế sau này bởi những lời y viết cho các đại thần khi phê duyệt tấu chương đã được lưu truyền rộng rãi.Chẳng hạn như y gọi Long Khoa Đa là “người cữu cữu tốt của nhân dân cả nước”, đối với Niên Canh Nghiêu thì ra sức bày tỏ tình cảm, gọi đối phương là “ân nhân của trẫm”, thậm chí còn thẳng thừng bày tỏ “nếu trẫm không làm một Hoàng đế xuất sắc thì không xứng với việc khanh đối tốt với trẫm như vậy”.Tóm lại là sến súa tới mức cực điểm, xem xong không khỏi nổi hết cả da gà.“Thư Tứ ca viết cho chàng, ta có thể xem không?” An Thanh rục rịch hỏi.Dận Kì liếc nàng một cái, không hiểu hỏi: “Sao tự nhiên lại muốn xem thư của Tứ ca?”An Thanh cười “hì hì” hai tiếng, cũng không giấu giếm: “Ta muốn xem thử liệu Tứ ca có giống như Hoàng a mã không thôi.”Dận Kì ngẩn người, nhất thời dở khóc dở cười: “Nàng nghĩ nhiều rồi, Tứ ca từ trước đến nay vốn là người hàm súc về cảm xúc.”Tứ ca sao có thể viết ra những lời bộc trực như vậy được, e là có kề dao vào cổ của y cũng viết không ra đâu.An Thanh chậc chậc hai tiếng, thầm nghĩ hắn vẫn chưa hiểu hết Tứ ca của hắn rồi, y chẳng hề hàm súc chút nào đâu. Lúc này sở dĩ đang đè nén bản tính chẳng qua là vì bị lời nhận xét “hỷ nộ bất định” của Khang Hi thời niên thiếu kiềm chế, đợi đến ngày sau y đăng cơ sẽ hoàn toàn giải phóng thiên tính, chỉ hy vọng lúc đó Dận Kì đừng quá kinh ngạc là được.Dù sao, người có thể nói ra câu “Trẫm chính là hán tử như vậy” thì có thể hàm súc đến mức nào chứ.Dận Kì tuy không hiểu nổi sao An Thanh lại có thể liên hệ Tứ ca và Hoàng a mã với nhau, nhưng cũng không ngăn cản việc nàng xem thư, trực tiếp tìm trong mấy bức thư bên cạnh lá thư của Tứ ca rồi đưa qua. 

Những bức thư này đều là thư nhà bình thường, có của Thái hậu, Nghi phi cùng với phu thê Tiểu Cửu, cũng có của đám người Qua Nhĩ Giai thị và Hoằng Thăng, đương nhiên trong đó không thể thiếu của Khang Hi.

An Thanh trước đây đại khái cũng từng nghe nói, cách Khang Hi thể hiện tình phụ tử với các con chính là viết thư, giống như hồi trước khi thân chinh đi đánh Chuẩn Cát Nhĩ, lúc đó Thái tử giám quốc, ông cũng gửi thư liên tiếp về kinh thành, sau này còn vì Thái tử không hồi âm mà nổi trận lôi đình.

Nếu nói trong đó có ít nhiều sự không yên tâm đối với việc Thái tử giám quốc, nhưng nghe đâu khi ấy Tam A ca bị bệnh, Khang Hi cũng tự tay viết thư bày tỏ sự quan tâm, có thể thấy đây cũng là một phương thức giao lưu tình cảm giữa ông và các nhi tử.

Ông không chỉ đối với nhi tử như vậy, mà với phi tần hậu cung cũng thế, chuyến tuần sát phương Nam năm Khang Hi thứ bốn mươi hai, Nghi phi không đi cùng, An Thanh nhân dịp vào cung thỉnh an, vừa vặn thấy Nghi phi đang xem thư Khang Hi gửi tới, bên cạnh còn có một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong đầy ắp những lá thư Khang Hi viết cho Nghi phi mỗi lần đi xa, không chỉ có Nghi phi, nghe nói Huệ, Đức, Vinh cùng Đồng Giai Quý phi đều có cả.

Về việc Khang Hi thích viết thư cho người khác, An Thanh trước đây chỉ là nghe kể, chưa thấy có gì đặc biệt, nhưng lần này nàng mới thực sự cảm nhận sâu sắc được.

Kể từ khi bọn họ rời kinh thành, tình phụ tử tràn trề của Khang Hi dường như cuối cùng cũng tìm được lối thoát, cứ cách một khoảng thời gian lại gửi cho Dận Kì một bức thư.

“Này, thư của Hoàng a mã chàng phải xem cho kỹ, đừng cô phụ tấm lòng người từ phụ của ông ấy nhé.” An Thanh thành thục chọn ra chính xác bức thư của Khang Hi từ trong đống thư từ, trêu chọc đưa đến trước mặt Dận Kì.

Trong đáy mắt Dận Kì thoáng qua một tia bất đắc dĩ, hắn tự nhiên thấy rõ sự trêu ghẹo trong lời nói của nàng.

Thư của Hoàng a mã hắn đúng là có chút…

Đối với những bức thư Khang Hi viết cho Dận Kì, ban đầu An Thanh còn hiếu kỳ ghé mắt xem thử viết cái gì, nhưng sau vài lần nàng liền không xem nữa. Chủ yếu là thư của Khang Hi thực sự quá sến súa, nàng có chút chịu không nổi.

Có lẽ do bầu không khí gia đình khác nhau, nàng cùng phụ mẫu rất thân thiết nhưng cách thể hiện tình cảm lại khá kiềm chế, ngày thường viết thư chỉ nói chuyện nhà cửa, thỉnh thoảng mới trực tiếp bày tỏ nỗi nhớ nhung, chứ không bao giờ giống như Khang Hi, nào là “ái nhi của ta”, “lúc nào cũng mong nhớ”, “ăn không ngon ngủ không yên” vân vân, những lời đó cứ thốt ra tự nhiên như không. Dù sao thì An Thanh cũng không mấy quen với sự nhiệt tình bộc trực này của Khang Hi.

Tuy nhiên, Ung Chính đại khái là đã kế thừa cái tính thích nói lời sến súa này từ lão phụ thân mình, nhưng y điển hình là “trò giỏi hơn thầy”, dù sao đi nữa, hậu thế sau này bởi những lời y viết cho các đại thần khi phê duyệt tấu chương đã được lưu truyền rộng rãi.

Chẳng hạn như y gọi Long Khoa Đa là “người cữu cữu tốt của nhân dân cả nước”, đối với Niên Canh Nghiêu thì ra sức bày tỏ tình cảm, gọi đối phương là “ân nhân của trẫm”, thậm chí còn thẳng thừng bày tỏ “nếu trẫm không làm một Hoàng đế xuất sắc thì không xứng với việc khanh đối tốt với trẫm như vậy”.

Tóm lại là sến súa tới mức cực điểm, xem xong không khỏi nổi hết cả da gà.

“Thư Tứ ca viết cho chàng, ta có thể xem không?” An Thanh rục rịch hỏi.

Dận Kì liếc nàng một cái, không hiểu hỏi: “Sao tự nhiên lại muốn xem thư của Tứ ca?”

An Thanh cười “hì hì” hai tiếng, cũng không giấu giếm: “Ta muốn xem thử liệu Tứ ca có giống như Hoàng a mã không thôi.”

Dận Kì ngẩn người, nhất thời dở khóc dở cười: “Nàng nghĩ nhiều rồi, Tứ ca từ trước đến nay vốn là người hàm súc về cảm xúc.”

Tứ ca sao có thể viết ra những lời bộc trực như vậy được, e là có kề dao vào cổ của y cũng viết không ra đâu.

An Thanh chậc chậc hai tiếng, thầm nghĩ hắn vẫn chưa hiểu hết Tứ ca của hắn rồi, y chẳng hề hàm súc chút nào đâu. Lúc này sở dĩ đang đè nén bản tính chẳng qua là vì bị lời nhận xét “hỷ nộ bất định” của Khang Hi thời niên thiếu kiềm chế, đợi đến ngày sau y đăng cơ sẽ hoàn toàn giải phóng thiên tính, chỉ hy vọng lúc đó Dận Kì đừng quá kinh ngạc là được.

Dù sao, người có thể nói ra câu “Trẫm chính là hán tử như vậy” thì có thể hàm súc đến mức nào chứ.

Dận Kì tuy không hiểu nổi sao An Thanh lại có thể liên hệ Tứ ca và Hoàng a mã với nhau, nhưng cũng không ngăn cản việc nàng xem thư, trực tiếp tìm trong mấy bức thư bên cạnh lá thư của Tứ ca rồi đưa qua.

 

Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Những bức thư này đều là thư nhà bình thường, có của Thái hậu, Nghi phi cùng với phu thê Tiểu Cửu, cũng có của đám người Qua Nhĩ Giai thị và Hoằng Thăng, đương nhiên trong đó không thể thiếu của Khang Hi.An Thanh trước đây đại khái cũng từng nghe nói, cách Khang Hi thể hiện tình phụ tử với các con chính là viết thư, giống như hồi trước khi thân chinh đi đánh Chuẩn Cát Nhĩ, lúc đó Thái tử giám quốc, ông cũng gửi thư liên tiếp về kinh thành, sau này còn vì Thái tử không hồi âm mà nổi trận lôi đình.Nếu nói trong đó có ít nhiều sự không yên tâm đối với việc Thái tử giám quốc, nhưng nghe đâu khi ấy Tam A ca bị bệnh, Khang Hi cũng tự tay viết thư bày tỏ sự quan tâm, có thể thấy đây cũng là một phương thức giao lưu tình cảm giữa ông và các nhi tử.Ông không chỉ đối với nhi tử như vậy, mà với phi tần hậu cung cũng thế, chuyến tuần sát phương Nam năm Khang Hi thứ bốn mươi hai, Nghi phi không đi cùng, An Thanh nhân dịp vào cung thỉnh an, vừa vặn thấy Nghi phi đang xem thư Khang Hi gửi tới, bên cạnh còn có một chiếc hộp gỗ nhỏ, bên trong đầy ắp những lá thư Khang Hi viết cho Nghi phi mỗi lần đi xa, không chỉ có Nghi phi, nghe nói Huệ, Đức, Vinh cùng Đồng Giai Quý phi đều có cả.Về việc Khang Hi thích viết thư cho người khác, An Thanh trước đây chỉ là nghe kể, chưa thấy có gì đặc biệt, nhưng lần này nàng mới thực sự cảm nhận sâu sắc được.Kể từ khi bọn họ rời kinh thành, tình phụ tử tràn trề của Khang Hi dường như cuối cùng cũng tìm được lối thoát, cứ cách một khoảng thời gian lại gửi cho Dận Kì một bức thư.“Này, thư của Hoàng a mã chàng phải xem cho kỹ, đừng cô phụ tấm lòng người từ phụ của ông ấy nhé.” An Thanh thành thục chọn ra chính xác bức thư của Khang Hi từ trong đống thư từ, trêu chọc đưa đến trước mặt Dận Kì.Trong đáy mắt Dận Kì thoáng qua một tia bất đắc dĩ, hắn tự nhiên thấy rõ sự trêu ghẹo trong lời nói của nàng.Thư của Hoàng a mã hắn đúng là có chút…Đối với những bức thư Khang Hi viết cho Dận Kì, ban đầu An Thanh còn hiếu kỳ ghé mắt xem thử viết cái gì, nhưng sau vài lần nàng liền không xem nữa. Chủ yếu là thư của Khang Hi thực sự quá sến súa, nàng có chút chịu không nổi.Có lẽ do bầu không khí gia đình khác nhau, nàng cùng phụ mẫu rất thân thiết nhưng cách thể hiện tình cảm lại khá kiềm chế, ngày thường viết thư chỉ nói chuyện nhà cửa, thỉnh thoảng mới trực tiếp bày tỏ nỗi nhớ nhung, chứ không bao giờ giống như Khang Hi, nào là “ái nhi của ta”, “lúc nào cũng mong nhớ”, “ăn không ngon ngủ không yên” vân vân, những lời đó cứ thốt ra tự nhiên như không. Dù sao thì An Thanh cũng không mấy quen với sự nhiệt tình bộc trực này của Khang Hi.Tuy nhiên, Ung Chính đại khái là đã kế thừa cái tính thích nói lời sến súa này từ lão phụ thân mình, nhưng y điển hình là “trò giỏi hơn thầy”, dù sao đi nữa, hậu thế sau này bởi những lời y viết cho các đại thần khi phê duyệt tấu chương đã được lưu truyền rộng rãi.Chẳng hạn như y gọi Long Khoa Đa là “người cữu cữu tốt của nhân dân cả nước”, đối với Niên Canh Nghiêu thì ra sức bày tỏ tình cảm, gọi đối phương là “ân nhân của trẫm”, thậm chí còn thẳng thừng bày tỏ “nếu trẫm không làm một Hoàng đế xuất sắc thì không xứng với việc khanh đối tốt với trẫm như vậy”.Tóm lại là sến súa tới mức cực điểm, xem xong không khỏi nổi hết cả da gà.“Thư Tứ ca viết cho chàng, ta có thể xem không?” An Thanh rục rịch hỏi.Dận Kì liếc nàng một cái, không hiểu hỏi: “Sao tự nhiên lại muốn xem thư của Tứ ca?”An Thanh cười “hì hì” hai tiếng, cũng không giấu giếm: “Ta muốn xem thử liệu Tứ ca có giống như Hoàng a mã không thôi.”Dận Kì ngẩn người, nhất thời dở khóc dở cười: “Nàng nghĩ nhiều rồi, Tứ ca từ trước đến nay vốn là người hàm súc về cảm xúc.”Tứ ca sao có thể viết ra những lời bộc trực như vậy được, e là có kề dao vào cổ của y cũng viết không ra đâu.An Thanh chậc chậc hai tiếng, thầm nghĩ hắn vẫn chưa hiểu hết Tứ ca của hắn rồi, y chẳng hề hàm súc chút nào đâu. Lúc này sở dĩ đang đè nén bản tính chẳng qua là vì bị lời nhận xét “hỷ nộ bất định” của Khang Hi thời niên thiếu kiềm chế, đợi đến ngày sau y đăng cơ sẽ hoàn toàn giải phóng thiên tính, chỉ hy vọng lúc đó Dận Kì đừng quá kinh ngạc là được.Dù sao, người có thể nói ra câu “Trẫm chính là hán tử như vậy” thì có thể hàm súc đến mức nào chứ.Dận Kì tuy không hiểu nổi sao An Thanh lại có thể liên hệ Tứ ca và Hoàng a mã với nhau, nhưng cũng không ngăn cản việc nàng xem thư, trực tiếp tìm trong mấy bức thư bên cạnh lá thư của Tứ ca rồi đưa qua. 

Chương 467