Năm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không…
Chương 479
Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Cùng với việc Thái tử bị phế, các thế lực tranh đoạt đích vị trong kinh thành đều bắt đầu rục rịch.Đứng mũi chịu sào chính là Đại a ca, hắn ta là trưởng tử, lại cùng Thái tử tranh đấu bao nhiêu năm nay, giờ đây Thái tử ngã đài, người vẻ vang nhất không ai khác ngoài hắn ta, kế đến chính là Tam a ca và Bát a ca.Tam a ca những năm này triệu tập một nhóm học sĩ uyên bác, chuyên trách việc biên soạn sách vở, hiện tại hắn ta có tiếng vang rất cao trong giới văn nhân thanh lưu.Còn về Bát a ca, vào ngày thứ ba sau khi Khang Hi phế Thái tử, Bát a ca đã được Khang Hi bổ nhiệm làm Tổng quản sự phủ Nội vụ, lại nhờ vào danh tiếng tốt đẹp gây dựng bấy lâu, phủ Bát Bối lặc nhất thời cửa nẻo nườm nượp người qua lại.Trong cục diện biến ảo khôn lường ấy, có kẻ muốn nhân cơ hội chọn phe để mưu cầu tiền đồ tốt đẹp, tự nhiên cũng có người tốn hết tâm tư đứng ngoài cuộc, một lòng muốn người khôn giữ mình.Dận Kì chính là thuộc về hạng người sau, vì lẽ tránh hiềm nghi, hắn trở về đã mấy ngày mà vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để đến phủ Tứ a ca hỏi thăm chuyện của Thập Tam đệ.Chiều hôm ấy, hắn vừa từ trong cung ra, tình cờ gặp được Tứ a ca, hai huynh đệ hiếm khi chạm mặt, từ thần sắc của đối phương có thể nhìn ra rõ ràng cả hai đều có vẻ muốn nói điều gì đó, thế là Tứ a ca tìm một cái cớ, đi theo Dận Kì về tới phủ Ngũ Bối lặc.Tại tiền viện, trong thư phòng.Mã Tường bưng trà nước và điểm tâm vào xong liền lập tức lui ra, không quên đóng cửa phòng lại cho hai người, còn bản thân hắn ta thì canh giữ ở cửa, không cho bất kỳ ai lại gần.Trong phòng, Dận Kì cũng không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tứ ca, Thập Tam đệ hiện giờ thế nào rồi?”Tứ a ca dường như đã liệu trước hắn sẽ hỏi chuyện này, không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Thập Tam đệ hiện đang cùng Nhị ca bị giam giữ tại căn viện bên cạnh Hàm Phúc Cung, ngoại trừ không thể tự do ra vào, hiện tại mọi thứ đều ổn.”Dận Kì nghe vậy cũng không khỏi buông lỏng tâm tình.Mọi thứ đều ổn là tốt rồi, Phế thái tử hiện do Tứ a ca cùng phụ trách trông coi, Thập Tam đệ ở bên đó tự nhiên cũng sẽ không bị khắt khe gì.“Tứ ca, huynh có biết vì sao Hoàng a mã lại nhốt cả Thập Tam đệ không, đệ ấy có…”Dận Kì lời tuy chưa nói hết, nhưng Tứ a ca đã hiểu ý hắn.Tứ a ca lặng lẽ thở dài một tiếng, nói: “Trước đó ta đã đi hỏi Thập Tam đệ, đệ ấy nói khi ở ngoài tái ngoại, Nhị ca từng bảo đệ ấy đến ngoài lều của Hoàng a mã để thám thính nhưng đệ ấy đã từ chối, song lại không chủ động bẩm báo việc này lên Hoàng a mã.”Dận Kì lập tức hiểu ra, Thập Tam đệ tuy không đồng ý giúp Thái tử dòm ngó sinh hoạt của Hoàng a mã, nhưng lại không báo cáo với Hoàng a mã rằng Thái tử có dị tâm như vậy, vì thế sau chuyện này đã bị Hoàng a mã coi là hành vi bất trung bất hiếu.Nhưng chuyện này quả thực rất khó giải quyết, Thập Tam đệ là người của Thái tử, lúc đó nếu Thập Tam đệ đi bẩm báo với Hoàng a mã, rồi Thái tử lại một mực phủ nhận, vậy thì Thập Tam đệ biết phải làm sao.Lùi thêm một bước mà nói, cho dù Hoàng a mã có tin, nhưng Thập Tam đệ là người đích thân Hoàng a mã đưa đến dưới trướng Thái tử, đến lúc đó Hoàng a mã có nghĩ hắn ta phản chủ hay không.Nói tóm lại, chuyện này đối với Thập Tam đệ là một tử cục, dường như làm thế nào cũng không có cách giải.Tứ a ca tự nhiên cũng nghĩ đến những điều này, cho nên y trái lại không quá lo lắng cho sự an nguy của Thập Tam đệ, dù sao thì Thập Tam đệ thật sự không làm gì cả, tin rằng không lâu sau chắc là sẽ được Hoàng a mã thả ra.Nhưng sau sự cố này, Thập Tam đệ e là sẽ bị Hoàng a mã lạnh nhạt.“Trong phủ của Thập Tam và bên chỗ Thập muội, ta đã dặn Tứ tẩu của đê quan tâm nhiều hơn rồi, đệ hãy bảo với Ngũ đệ muội đừng lo lắng.” Tứ a ca nói.An Thanh hiện đang mang thai, tháng cũng đã lớn, lại nghe nói là song thai, quả thực không nên quá hao tâm tổn sức.Dận Kì khẽ gật đầu, cũng hiểu rõ hảo ý của Tứ ca mình.Thập Tam đệ lần này gặp nạn, những người bên cạnh Thập Tam đ? tự nhiên là bị ảnh hưởng đầu tiên, Bát muội muội vào năm Khang Hi thứ bốn mươi lăm đã gả cho Quận vương Thương Tân của bộ tộc Bác Nhĩ Tề Cát Đặc Mông Cổ, hiện giờ trong cung chỉ còn lại một muội muội là Thập muội muội thôi.“Đa tạ Tứ ca, An Thanh hôm qua còn nói muốn vào cung thăm Thập muội, cũng là sợ muội ấy ở trong cung bị người ta lạnh nhạt.”Tứ a ca xua tay nói: “Giữa huynh đệ chúng ta không cần nói những lời đó, vả lại, trước khi các đệ về kinh, ngoài Tứ tẩu đệ ra thì Nghi mẫu phi cũng đã sai người đến Triệu Tường Sở đưa đồ ăn cho Thập muội mấy chuyến rồi.”
Cùng với việc Thái tử bị phế, các thế lực tranh đoạt đích vị trong kinh thành đều bắt đầu rục rịch.
Đứng mũi chịu sào chính là Đại a ca, hắn ta là trưởng tử, lại cùng Thái tử tranh đấu bao nhiêu năm nay, giờ đây Thái tử ngã đài, người vẻ vang nhất không ai khác ngoài hắn ta, kế đến chính là Tam a ca và Bát a ca.
Tam a ca những năm này triệu tập một nhóm học sĩ uyên bác, chuyên trách việc biên soạn sách vở, hiện tại hắn ta có tiếng vang rất cao trong giới văn nhân thanh lưu.
Còn về Bát a ca, vào ngày thứ ba sau khi Khang Hi phế Thái tử, Bát a ca đã được Khang Hi bổ nhiệm làm Tổng quản sự phủ Nội vụ, lại nhờ vào danh tiếng tốt đẹp gây dựng bấy lâu, phủ Bát Bối lặc nhất thời cửa nẻo nườm nượp người qua lại.
Trong cục diện biến ảo khôn lường ấy, có kẻ muốn nhân cơ hội chọn phe để mưu cầu tiền đồ tốt đẹp, tự nhiên cũng có người tốn hết tâm tư đứng ngoài cuộc, một lòng muốn người khôn giữ mình.
Dận Kì chính là thuộc về hạng người sau, vì lẽ tránh hiềm nghi, hắn trở về đã mấy ngày mà vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để đến phủ Tứ a ca hỏi thăm chuyện của Thập Tam đệ.
Chiều hôm ấy, hắn vừa từ trong cung ra, tình cờ gặp được Tứ a ca, hai huynh đệ hiếm khi chạm mặt, từ thần sắc của đối phương có thể nhìn ra rõ ràng cả hai đều có vẻ muốn nói điều gì đó, thế là Tứ a ca tìm một cái cớ, đi theo Dận Kì về tới phủ Ngũ Bối lặc.
Tại tiền viện, trong thư phòng.
Mã Tường bưng trà nước và điểm tâm vào xong liền lập tức lui ra, không quên đóng cửa phòng lại cho hai người, còn bản thân hắn ta thì canh giữ ở cửa, không cho bất kỳ ai lại gần.
Trong phòng, Dận Kì cũng không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tứ ca, Thập Tam đệ hiện giờ thế nào rồi?”
Tứ a ca dường như đã liệu trước hắn sẽ hỏi chuyện này, không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Thập Tam đệ hiện đang cùng Nhị ca bị giam giữ tại căn viện bên cạnh Hàm Phúc Cung, ngoại trừ không thể tự do ra vào, hiện tại mọi thứ đều ổn.”
Dận Kì nghe vậy cũng không khỏi buông lỏng tâm tình.
Mọi thứ đều ổn là tốt rồi, Phế thái tử hiện do Tứ a ca cùng phụ trách trông coi, Thập Tam đệ ở bên đó tự nhiên cũng sẽ không bị khắt khe gì.
“Tứ ca, huynh có biết vì sao Hoàng a mã lại nhốt cả Thập Tam đệ không, đệ ấy có…”
Dận Kì lời tuy chưa nói hết, nhưng Tứ a ca đã hiểu ý hắn.
Tứ a ca lặng lẽ thở dài một tiếng, nói: “Trước đó ta đã đi hỏi Thập Tam đệ, đệ ấy nói khi ở ngoài tái ngoại, Nhị ca từng bảo đệ ấy đến ngoài lều của Hoàng a mã để thám thính nhưng đệ ấy đã từ chối, song lại không chủ động bẩm báo việc này lên Hoàng a mã.”
Dận Kì lập tức hiểu ra, Thập Tam đệ tuy không đồng ý giúp Thái tử dòm ngó sinh hoạt của Hoàng a mã, nhưng lại không báo cáo với Hoàng a mã rằng Thái tử có dị tâm như vậy, vì thế sau chuyện này đã bị Hoàng a mã coi là hành vi bất trung bất hiếu.
Nhưng chuyện này quả thực rất khó giải quyết, Thập Tam đệ là người của Thái tử, lúc đó nếu Thập Tam đệ đi bẩm báo với Hoàng a mã, rồi Thái tử lại một mực phủ nhận, vậy thì Thập Tam đệ biết phải làm sao.
Lùi thêm một bước mà nói, cho dù Hoàng a mã có tin, nhưng Thập Tam đệ là người đích thân Hoàng a mã đưa đến dưới trướng Thái tử, đến lúc đó Hoàng a mã có nghĩ hắn ta phản chủ hay không.
Nói tóm lại, chuyện này đối với Thập Tam đệ là một tử cục, dường như làm thế nào cũng không có cách giải.
Tứ a ca tự nhiên cũng nghĩ đến những điều này, cho nên y trái lại không quá lo lắng cho sự an nguy của Thập Tam đệ, dù sao thì Thập Tam đệ thật sự không làm gì cả, tin rằng không lâu sau chắc là sẽ được Hoàng a mã thả ra.
Nhưng sau sự cố này, Thập Tam đệ e là sẽ bị Hoàng a mã lạnh nhạt.
“Trong phủ của Thập Tam và bên chỗ Thập muội, ta đã dặn Tứ tẩu của đê quan tâm nhiều hơn rồi, đệ hãy bảo với Ngũ đệ muội đừng lo lắng.” Tứ a ca nói.
An Thanh hiện đang mang thai, tháng cũng đã lớn, lại nghe nói là song thai, quả thực không nên quá hao tâm tổn sức.
Dận Kì khẽ gật đầu, cũng hiểu rõ hảo ý của Tứ ca mình.
Thập Tam đệ lần này gặp nạn, những người bên cạnh Thập Tam đ? tự nhiên là bị ảnh hưởng đầu tiên, Bát muội muội vào năm Khang Hi thứ bốn mươi lăm đã gả cho Quận vương Thương Tân của bộ tộc Bác Nhĩ Tề Cát Đặc Mông Cổ, hiện giờ trong cung chỉ còn lại một muội muội là Thập muội muội thôi.
“Đa tạ Tứ ca, An Thanh hôm qua còn nói muốn vào cung thăm Thập muội, cũng là sợ muội ấy ở trong cung bị người ta lạnh nhạt.”
Tứ a ca xua tay nói: “Giữa huynh đệ chúng ta không cần nói những lời đó, vả lại, trước khi các đệ về kinh, ngoài Tứ tẩu đệ ra thì Nghi mẫu phi cũng đã sai người đến Triệu Tường Sở đưa đồ ăn cho Thập muội mấy chuyến rồi.”
Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Cùng với việc Thái tử bị phế, các thế lực tranh đoạt đích vị trong kinh thành đều bắt đầu rục rịch.Đứng mũi chịu sào chính là Đại a ca, hắn ta là trưởng tử, lại cùng Thái tử tranh đấu bao nhiêu năm nay, giờ đây Thái tử ngã đài, người vẻ vang nhất không ai khác ngoài hắn ta, kế đến chính là Tam a ca và Bát a ca.Tam a ca những năm này triệu tập một nhóm học sĩ uyên bác, chuyên trách việc biên soạn sách vở, hiện tại hắn ta có tiếng vang rất cao trong giới văn nhân thanh lưu.Còn về Bát a ca, vào ngày thứ ba sau khi Khang Hi phế Thái tử, Bát a ca đã được Khang Hi bổ nhiệm làm Tổng quản sự phủ Nội vụ, lại nhờ vào danh tiếng tốt đẹp gây dựng bấy lâu, phủ Bát Bối lặc nhất thời cửa nẻo nườm nượp người qua lại.Trong cục diện biến ảo khôn lường ấy, có kẻ muốn nhân cơ hội chọn phe để mưu cầu tiền đồ tốt đẹp, tự nhiên cũng có người tốn hết tâm tư đứng ngoài cuộc, một lòng muốn người khôn giữ mình.Dận Kì chính là thuộc về hạng người sau, vì lẽ tránh hiềm nghi, hắn trở về đã mấy ngày mà vẫn chưa tìm được cơ hội thích hợp để đến phủ Tứ a ca hỏi thăm chuyện của Thập Tam đệ.Chiều hôm ấy, hắn vừa từ trong cung ra, tình cờ gặp được Tứ a ca, hai huynh đệ hiếm khi chạm mặt, từ thần sắc của đối phương có thể nhìn ra rõ ràng cả hai đều có vẻ muốn nói điều gì đó, thế là Tứ a ca tìm một cái cớ, đi theo Dận Kì về tới phủ Ngũ Bối lặc.Tại tiền viện, trong thư phòng.Mã Tường bưng trà nước và điểm tâm vào xong liền lập tức lui ra, không quên đóng cửa phòng lại cho hai người, còn bản thân hắn ta thì canh giữ ở cửa, không cho bất kỳ ai lại gần.Trong phòng, Dận Kì cũng không vòng vo, trực tiếp đi thẳng vào vấn đề hỏi: “Tứ ca, Thập Tam đệ hiện giờ thế nào rồi?”Tứ a ca dường như đã liệu trước hắn sẽ hỏi chuyện này, không hề tỏ ra ngạc nhiên: “Thập Tam đệ hiện đang cùng Nhị ca bị giam giữ tại căn viện bên cạnh Hàm Phúc Cung, ngoại trừ không thể tự do ra vào, hiện tại mọi thứ đều ổn.”Dận Kì nghe vậy cũng không khỏi buông lỏng tâm tình.Mọi thứ đều ổn là tốt rồi, Phế thái tử hiện do Tứ a ca cùng phụ trách trông coi, Thập Tam đệ ở bên đó tự nhiên cũng sẽ không bị khắt khe gì.“Tứ ca, huynh có biết vì sao Hoàng a mã lại nhốt cả Thập Tam đệ không, đệ ấy có…”Dận Kì lời tuy chưa nói hết, nhưng Tứ a ca đã hiểu ý hắn.Tứ a ca lặng lẽ thở dài một tiếng, nói: “Trước đó ta đã đi hỏi Thập Tam đệ, đệ ấy nói khi ở ngoài tái ngoại, Nhị ca từng bảo đệ ấy đến ngoài lều của Hoàng a mã để thám thính nhưng đệ ấy đã từ chối, song lại không chủ động bẩm báo việc này lên Hoàng a mã.”Dận Kì lập tức hiểu ra, Thập Tam đệ tuy không đồng ý giúp Thái tử dòm ngó sinh hoạt của Hoàng a mã, nhưng lại không báo cáo với Hoàng a mã rằng Thái tử có dị tâm như vậy, vì thế sau chuyện này đã bị Hoàng a mã coi là hành vi bất trung bất hiếu.Nhưng chuyện này quả thực rất khó giải quyết, Thập Tam đệ là người của Thái tử, lúc đó nếu Thập Tam đệ đi bẩm báo với Hoàng a mã, rồi Thái tử lại một mực phủ nhận, vậy thì Thập Tam đệ biết phải làm sao.Lùi thêm một bước mà nói, cho dù Hoàng a mã có tin, nhưng Thập Tam đệ là người đích thân Hoàng a mã đưa đến dưới trướng Thái tử, đến lúc đó Hoàng a mã có nghĩ hắn ta phản chủ hay không.Nói tóm lại, chuyện này đối với Thập Tam đệ là một tử cục, dường như làm thế nào cũng không có cách giải.Tứ a ca tự nhiên cũng nghĩ đến những điều này, cho nên y trái lại không quá lo lắng cho sự an nguy của Thập Tam đệ, dù sao thì Thập Tam đệ thật sự không làm gì cả, tin rằng không lâu sau chắc là sẽ được Hoàng a mã thả ra.Nhưng sau sự cố này, Thập Tam đệ e là sẽ bị Hoàng a mã lạnh nhạt.“Trong phủ của Thập Tam và bên chỗ Thập muội, ta đã dặn Tứ tẩu của đê quan tâm nhiều hơn rồi, đệ hãy bảo với Ngũ đệ muội đừng lo lắng.” Tứ a ca nói.An Thanh hiện đang mang thai, tháng cũng đã lớn, lại nghe nói là song thai, quả thực không nên quá hao tâm tổn sức.Dận Kì khẽ gật đầu, cũng hiểu rõ hảo ý của Tứ ca mình.Thập Tam đệ lần này gặp nạn, những người bên cạnh Thập Tam đ? tự nhiên là bị ảnh hưởng đầu tiên, Bát muội muội vào năm Khang Hi thứ bốn mươi lăm đã gả cho Quận vương Thương Tân của bộ tộc Bác Nhĩ Tề Cát Đặc Mông Cổ, hiện giờ trong cung chỉ còn lại một muội muội là Thập muội muội thôi.“Đa tạ Tứ ca, An Thanh hôm qua còn nói muốn vào cung thăm Thập muội, cũng là sợ muội ấy ở trong cung bị người ta lạnh nhạt.”Tứ a ca xua tay nói: “Giữa huynh đệ chúng ta không cần nói những lời đó, vả lại, trước khi các đệ về kinh, ngoài Tứ tẩu đệ ra thì Nghi mẫu phi cũng đã sai người đến Triệu Tường Sở đưa đồ ăn cho Thập muội mấy chuyến rồi.”