Năm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không…
Chương 482
Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Thấy phản ứng này của Tứ a ca, Đới Đạc chần chừ giây lát, thử thăm dò hỏi: “Bối lặc gia, thuộc hạ thấy ngài và Ngũ Bối lặc quan hệ riêng tư cũng không tệ, không biết có thể tranh thủ một chút hay không.”Câu “tranh thủ” này có ý nghĩa gì, vốn đã không cần nói cũng hiểu.Sau lưng Ngũ Bối lặc có Mông Cổ chống lưng, Ngũ Phúc tấn nhờ am hiểu nông canh nên ở trên triều đình rất được lòng những quan viên người Hán, tiêu biểu là phụ tử Trương Anh, danh tiếng của nàng trong dân gian cũng không ai bì kịp.Lại thêm chuyến rời kinh lần này, mấy phần nhiệm vụ do hai người bọn họ đều làm rất xuất sắc, hơn nữa nghe đồn tướng quân trấn thủ Hắc Long Giang là Bác Định cũng hết lời khen ngợi phu thê Ngũ Bối lặc.Còn về trong cung, dù là Thái hậu hay Nghi phi, phân lượng của bọn họ trong lòng Hoàng thượng đều không hề thấp.Đới Đạc thân là mưu sĩ của Tứ Bối lặc, tự nhiên biết rõ trong lòng chủ tử cũng có chí hướng lên ngôi đại vị, chỉ là hiện nay cục diện chưa rõ ràng, Tứ Bối lặc trong số các hoàng tử hiển nhiên không có ưu thế gì, lúc này nếu có thể lôi kéo được Ngũ Bối lặc về phía mình, tuyệt đối là việc có trăm lợi mà không một hại.Tứ a ca trầm ngâm hồi lâu mới đáp: “Ngũ đệ xưa nay tâm không đặt ở chỗ này, những năm qua người sáng suốt đều có thể nhận ra đệ ấy và Ngũ đệ muội luôn cố gắng đứng ngoài cuộc, bọn họ đã không có tâm ở đây, ta hà tất phải làm khó người khác.”Đới Đạc há miệng, nói: “Nhưng cử chỉ hôm nay của Ngũ Phúc tấn, liệu có phải đang có ý dò xét hoặc lấy lòng chăng?”Tứ a ca lắc đầu, nói: “Nếu quả thực là vậy, việc gì phải vòng vo như thế.”Dựa trên sự hiểu biết của y về Ngũ đệ và Ngũ đệ muội, hai người xưa nay vốn ngay thẳng nhất, hành động hôm nay của Ngũ đệ muội e là vì nể tình cảm với Phúc tấn nhà mình nên mới nhắc nhở đôi câu mà thôi.Nói đến chuyện này, Tứ a ca cũng không khỏi cảm thán, năm đó y nể mặt Ngũ đệ mà bảo Phúc tấn nhà mình quan tâm chiếu cố Ngũ đệ muội gả xa tới đây nhiều một chút, không ngờ hai người lại thân thiết đến thế. Ngay cả khi Ngũ đệ muội ở bên ngoài mấy năm nay, mỗi lần gửi đồ về kinh thành đều không thiếu phần của Phúc tấn nhà y.Ngay cả Hoằng Huy vốn dĩ thân thể yếu ớt nhiều bệnh cũng là nhờ nghe theo phương pháp của Ngũ đệ muội mới có được thân thể khỏe mạnh như hiện tại, chuyện này không chỉ Tứ Phúc tấn ghi lòng tạc dạ, Tứ a ca sao có thể không cảm kích.Hơn nữa, y lúc này thế lực yếu kém, tiền đồ ra sao còn chưa rõ, hà tất phải kéo Ngũ đệ bọn họ xuống nước.Chỉ cần hai người giữ vững trung lập, sau này bất luận là huynh đệ nào ngồi lên vị trí đó, Đại Thanh và thiên hạ bá tánh đều cần một người tài năng như Ngũ đệ muội, nàng và Ngũ đệ tâm tính thuần hậu, là người làm việc thực thụ, không nên để bọn họ bị cuốn vào vũng nước đục đoạt đích này.Đới Đạc tuy cảm thấy hơi tiếc nuối nhưng cũng phải thừa nhận ông ta tán đồng với Tứ a ca.Ngũ Phúc tấn là thiên tài trồng trọt ngàn năm khó gặp, là phúc của bá tánh, nếu thực sự vì tranh đoạt trữ mà bị vị Đế vương kế nhiệm nghi kỵ, không trọng dụng nữa thì đúng là họa của Đại Thanh, là tổn thất của dân chúng.“Bối lặc gia, ngài nói xem Ngũ Phúc tấn làm sao nhìn ra ngài có tâm tư này?” Đới Đạc nghĩ một hồi vẫn hỏi ra điều thắc mắc trong lòng.Với tình hình kinh thành hiện tại, Tứ a ca vẫn thuộc trạng thái ẩn mình chờ thời, người biết ycó ý với đại vị có thể nói là cực ít. Bất kể là phe Thái tử trước kia hay là Đại a ca và Bát a ca đang rầm rộ lúc này, bọn họ đều bị đánh lừa, Ngũ Bối lặc và Ngũ Phúc tấn vừa mới về kinh, làm sao mà nhìn ra được?Tứ a ca trầm tư giây lát rồi nói: “Có lẽ không phải nhìn ra cái gì, chỉ là sợ ta vào lúc này chọn lầm người để trung thành thôi.”Đới Đạc khẽ gật đầu, cũng công nhận cách giải thích này.Ông ta không nghĩ ngợi nhiều nữa mà chuyển sang bàn chuyện chính sự: “Bối lặc gia, cục diện bây giờ, thay vì xuất hiện một Thái tử mới, chẳng thà giữ lại một Thái tử cũ có tì vết, coi như là ổn định đại cục. Ngài hiện nay lông cánh chưa cứng, còn cần thêm thời gian nữa.”Tứ a ca lập tức hiểu ý Đới Đạc, đây là muốn y giúp Thái tử kêu oan.Y cũng có ý này, với tình hình hiện tại, bất luận là ai làm Thái tử cũng không thể là y. Giữ lại một Thái tử cũ có tì vết mới là cục diện có lợi nhất cho y.Y từ nhỏ đã hiểu một đạo lý, phàm chuyện gì cũng không được nóng nảy, phải tĩnh tâm chờ thời cơ.Lời nói của Ngũ đệ muội hôm nay còn nhắc nhở Tứ a ca một điểm rất quan trọng: thái độ của Hoàng a mã.Chuyện lớn như phế Thái tử đều do một câu nói của Hoàng a mã quyết định, vậy thì lập ai làm Thái tử chẳng lẽ không phải như vậy sao?
Thấy phản ứng này của Tứ a ca, Đới Đạc chần chừ giây lát, thử thăm dò hỏi: “Bối lặc gia, thuộc hạ thấy ngài và Ngũ Bối lặc quan hệ riêng tư cũng không tệ, không biết có thể tranh thủ một chút hay không.”
Câu “tranh thủ” này có ý nghĩa gì, vốn đã không cần nói cũng hiểu.
Sau lưng Ngũ Bối lặc có Mông Cổ chống lưng, Ngũ Phúc tấn nhờ am hiểu nông canh nên ở trên triều đình rất được lòng những quan viên người Hán, tiêu biểu là phụ tử Trương Anh, danh tiếng của nàng trong dân gian cũng không ai bì kịp.
Lại thêm chuyến rời kinh lần này, mấy phần nhiệm vụ do hai người bọn họ đều làm rất xuất sắc, hơn nữa nghe đồn tướng quân trấn thủ Hắc Long Giang là Bác Định cũng hết lời khen ngợi phu thê Ngũ Bối lặc.
Còn về trong cung, dù là Thái hậu hay Nghi phi, phân lượng của bọn họ trong lòng Hoàng thượng đều không hề thấp.
Đới Đạc thân là mưu sĩ của Tứ Bối lặc, tự nhiên biết rõ trong lòng chủ tử cũng có chí hướng lên ngôi đại vị, chỉ là hiện nay cục diện chưa rõ ràng, Tứ Bối lặc trong số các hoàng tử hiển nhiên không có ưu thế gì, lúc này nếu có thể lôi kéo được Ngũ Bối lặc về phía mình, tuyệt đối là việc có trăm lợi mà không một hại.
Tứ a ca trầm ngâm hồi lâu mới đáp: “Ngũ đệ xưa nay tâm không đặt ở chỗ này, những năm qua người sáng suốt đều có thể nhận ra đệ ấy và Ngũ đệ muội luôn cố gắng đứng ngoài cuộc, bọn họ đã không có tâm ở đây, ta hà tất phải làm khó người khác.”
Đới Đạc há miệng, nói: “Nhưng cử chỉ hôm nay của Ngũ Phúc tấn, liệu có phải đang có ý dò xét hoặc lấy lòng chăng?”
Tứ a ca lắc đầu, nói: “Nếu quả thực là vậy, việc gì phải vòng vo như thế.”
Dựa trên sự hiểu biết của y về Ngũ đệ và Ngũ đệ muội, hai người xưa nay vốn ngay thẳng nhất, hành động hôm nay của Ngũ đệ muội e là vì nể tình cảm với Phúc tấn nhà mình nên mới nhắc nhở đôi câu mà thôi.
Nói đến chuyện này, Tứ a ca cũng không khỏi cảm thán, năm đó y nể mặt Ngũ đệ mà bảo Phúc tấn nhà mình quan tâm chiếu cố Ngũ đệ muội gả xa tới đây nhiều một chút, không ngờ hai người lại thân thiết đến thế. Ngay cả khi Ngũ đệ muội ở bên ngoài mấy năm nay, mỗi lần gửi đồ về kinh thành đều không thiếu phần của Phúc tấn nhà y.
Ngay cả Hoằng Huy vốn dĩ thân thể yếu ớt nhiều bệnh cũng là nhờ nghe theo phương pháp của Ngũ đệ muội mới có được thân thể khỏe mạnh như hiện tại, chuyện này không chỉ Tứ Phúc tấn ghi lòng tạc dạ, Tứ a ca sao có thể không cảm kích.
Hơn nữa, y lúc này thế lực yếu kém, tiền đồ ra sao còn chưa rõ, hà tất phải kéo Ngũ đệ bọn họ xuống nước.
Chỉ cần hai người giữ vững trung lập, sau này bất luận là huynh đệ nào ngồi lên vị trí đó, Đại Thanh và thiên hạ bá tánh đều cần một người tài năng như Ngũ đệ muội, nàng và Ngũ đệ tâm tính thuần hậu, là người làm việc thực thụ, không nên để bọn họ bị cuốn vào vũng nước đục đoạt đích này.
Đới Đạc tuy cảm thấy hơi tiếc nuối nhưng cũng phải thừa nhận ông ta tán đồng với Tứ a ca.
Ngũ Phúc tấn là thiên tài trồng trọt ngàn năm khó gặp, là phúc của bá tánh, nếu thực sự vì tranh đoạt trữ mà bị vị Đế vương kế nhiệm nghi kỵ, không trọng dụng nữa thì đúng là họa của Đại Thanh, là tổn thất của dân chúng.
“Bối lặc gia, ngài nói xem Ngũ Phúc tấn làm sao nhìn ra ngài có tâm tư này?” Đới Đạc nghĩ một hồi vẫn hỏi ra điều thắc mắc trong lòng.
Với tình hình kinh thành hiện tại, Tứ a ca vẫn thuộc trạng thái ẩn mình chờ thời, người biết ycó ý với đại vị có thể nói là cực ít. Bất kể là phe Thái tử trước kia hay là Đại a ca và Bát a ca đang rầm rộ lúc này, bọn họ đều bị đánh lừa, Ngũ Bối lặc và Ngũ Phúc tấn vừa mới về kinh, làm sao mà nhìn ra được?
Tứ a ca trầm tư giây lát rồi nói: “Có lẽ không phải nhìn ra cái gì, chỉ là sợ ta vào lúc này chọn lầm người để trung thành thôi.”
Đới Đạc khẽ gật đầu, cũng công nhận cách giải thích này.
Ông ta không nghĩ ngợi nhiều nữa mà chuyển sang bàn chuyện chính sự: “Bối lặc gia, cục diện bây giờ, thay vì xuất hiện một Thái tử mới, chẳng thà giữ lại một Thái tử cũ có tì vết, coi như là ổn định đại cục. Ngài hiện nay lông cánh chưa cứng, còn cần thêm thời gian nữa.”
Tứ a ca lập tức hiểu ý Đới Đạc, đây là muốn y giúp Thái tử kêu oan.
Y cũng có ý này, với tình hình hiện tại, bất luận là ai làm Thái tử cũng không thể là y. Giữ lại một Thái tử cũ có tì vết mới là cục diện có lợi nhất cho y.
Y từ nhỏ đã hiểu một đạo lý, phàm chuyện gì cũng không được nóng nảy, phải tĩnh tâm chờ thời cơ.
Lời nói của Ngũ đệ muội hôm nay còn nhắc nhở Tứ a ca một điểm rất quan trọng: thái độ của Hoàng a mã.
Chuyện lớn như phế Thái tử đều do một câu nói của Hoàng a mã quyết định, vậy thì lập ai làm Thái tử chẳng lẽ không phải như vậy sao?
Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Thấy phản ứng này của Tứ a ca, Đới Đạc chần chừ giây lát, thử thăm dò hỏi: “Bối lặc gia, thuộc hạ thấy ngài và Ngũ Bối lặc quan hệ riêng tư cũng không tệ, không biết có thể tranh thủ một chút hay không.”Câu “tranh thủ” này có ý nghĩa gì, vốn đã không cần nói cũng hiểu.Sau lưng Ngũ Bối lặc có Mông Cổ chống lưng, Ngũ Phúc tấn nhờ am hiểu nông canh nên ở trên triều đình rất được lòng những quan viên người Hán, tiêu biểu là phụ tử Trương Anh, danh tiếng của nàng trong dân gian cũng không ai bì kịp.Lại thêm chuyến rời kinh lần này, mấy phần nhiệm vụ do hai người bọn họ đều làm rất xuất sắc, hơn nữa nghe đồn tướng quân trấn thủ Hắc Long Giang là Bác Định cũng hết lời khen ngợi phu thê Ngũ Bối lặc.Còn về trong cung, dù là Thái hậu hay Nghi phi, phân lượng của bọn họ trong lòng Hoàng thượng đều không hề thấp.Đới Đạc thân là mưu sĩ của Tứ Bối lặc, tự nhiên biết rõ trong lòng chủ tử cũng có chí hướng lên ngôi đại vị, chỉ là hiện nay cục diện chưa rõ ràng, Tứ Bối lặc trong số các hoàng tử hiển nhiên không có ưu thế gì, lúc này nếu có thể lôi kéo được Ngũ Bối lặc về phía mình, tuyệt đối là việc có trăm lợi mà không một hại.Tứ a ca trầm ngâm hồi lâu mới đáp: “Ngũ đệ xưa nay tâm không đặt ở chỗ này, những năm qua người sáng suốt đều có thể nhận ra đệ ấy và Ngũ đệ muội luôn cố gắng đứng ngoài cuộc, bọn họ đã không có tâm ở đây, ta hà tất phải làm khó người khác.”Đới Đạc há miệng, nói: “Nhưng cử chỉ hôm nay của Ngũ Phúc tấn, liệu có phải đang có ý dò xét hoặc lấy lòng chăng?”Tứ a ca lắc đầu, nói: “Nếu quả thực là vậy, việc gì phải vòng vo như thế.”Dựa trên sự hiểu biết của y về Ngũ đệ và Ngũ đệ muội, hai người xưa nay vốn ngay thẳng nhất, hành động hôm nay của Ngũ đệ muội e là vì nể tình cảm với Phúc tấn nhà mình nên mới nhắc nhở đôi câu mà thôi.Nói đến chuyện này, Tứ a ca cũng không khỏi cảm thán, năm đó y nể mặt Ngũ đệ mà bảo Phúc tấn nhà mình quan tâm chiếu cố Ngũ đệ muội gả xa tới đây nhiều một chút, không ngờ hai người lại thân thiết đến thế. Ngay cả khi Ngũ đệ muội ở bên ngoài mấy năm nay, mỗi lần gửi đồ về kinh thành đều không thiếu phần của Phúc tấn nhà y.Ngay cả Hoằng Huy vốn dĩ thân thể yếu ớt nhiều bệnh cũng là nhờ nghe theo phương pháp của Ngũ đệ muội mới có được thân thể khỏe mạnh như hiện tại, chuyện này không chỉ Tứ Phúc tấn ghi lòng tạc dạ, Tứ a ca sao có thể không cảm kích.Hơn nữa, y lúc này thế lực yếu kém, tiền đồ ra sao còn chưa rõ, hà tất phải kéo Ngũ đệ bọn họ xuống nước.Chỉ cần hai người giữ vững trung lập, sau này bất luận là huynh đệ nào ngồi lên vị trí đó, Đại Thanh và thiên hạ bá tánh đều cần một người tài năng như Ngũ đệ muội, nàng và Ngũ đệ tâm tính thuần hậu, là người làm việc thực thụ, không nên để bọn họ bị cuốn vào vũng nước đục đoạt đích này.Đới Đạc tuy cảm thấy hơi tiếc nuối nhưng cũng phải thừa nhận ông ta tán đồng với Tứ a ca.Ngũ Phúc tấn là thiên tài trồng trọt ngàn năm khó gặp, là phúc của bá tánh, nếu thực sự vì tranh đoạt trữ mà bị vị Đế vương kế nhiệm nghi kỵ, không trọng dụng nữa thì đúng là họa của Đại Thanh, là tổn thất của dân chúng.“Bối lặc gia, ngài nói xem Ngũ Phúc tấn làm sao nhìn ra ngài có tâm tư này?” Đới Đạc nghĩ một hồi vẫn hỏi ra điều thắc mắc trong lòng.Với tình hình kinh thành hiện tại, Tứ a ca vẫn thuộc trạng thái ẩn mình chờ thời, người biết ycó ý với đại vị có thể nói là cực ít. Bất kể là phe Thái tử trước kia hay là Đại a ca và Bát a ca đang rầm rộ lúc này, bọn họ đều bị đánh lừa, Ngũ Bối lặc và Ngũ Phúc tấn vừa mới về kinh, làm sao mà nhìn ra được?Tứ a ca trầm tư giây lát rồi nói: “Có lẽ không phải nhìn ra cái gì, chỉ là sợ ta vào lúc này chọn lầm người để trung thành thôi.”Đới Đạc khẽ gật đầu, cũng công nhận cách giải thích này.Ông ta không nghĩ ngợi nhiều nữa mà chuyển sang bàn chuyện chính sự: “Bối lặc gia, cục diện bây giờ, thay vì xuất hiện một Thái tử mới, chẳng thà giữ lại một Thái tử cũ có tì vết, coi như là ổn định đại cục. Ngài hiện nay lông cánh chưa cứng, còn cần thêm thời gian nữa.”Tứ a ca lập tức hiểu ý Đới Đạc, đây là muốn y giúp Thái tử kêu oan.Y cũng có ý này, với tình hình hiện tại, bất luận là ai làm Thái tử cũng không thể là y. Giữ lại một Thái tử cũ có tì vết mới là cục diện có lợi nhất cho y.Y từ nhỏ đã hiểu một đạo lý, phàm chuyện gì cũng không được nóng nảy, phải tĩnh tâm chờ thời cơ.Lời nói của Ngũ đệ muội hôm nay còn nhắc nhở Tứ a ca một điểm rất quan trọng: thái độ của Hoàng a mã.Chuyện lớn như phế Thái tử đều do một câu nói của Hoàng a mã quyết định, vậy thì lập ai làm Thái tử chẳng lẽ không phải như vậy sao?