Năm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không…

Chương 542

Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Hoàng hậu tự nhiên là rất hưởng thụ, bà ấy vỗ vỗ cánh tay Nhã Lợi Kì, nhìn An Thanh cảm thán: “Thời gian trôi thật nhanh, giờ Nhã Lợi Kì của chúng ta đã là đại cô nương duyên dáng yêu kiều rồi.”An Thanh nhìn khuôn mặt ngày càng thanh tú của nữ nhi, thầm nghĩ chẳng phải sao, nha đầu này nay cũng mười bốn tuổi rồi, nhưng cái tính nết này thì chẳng thay đổi chút nào.Vẫn là cái tính khí hấp tấp vội vàng đó, thích nhất là cưỡi ngựa và bắn tên, ngược lại những thứ cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá mà nữ tử trong kinh yêu thích thì lại chẳng có chút hứng thú nào, An Thanh đôi khi cũng chẳng biết phải bồi dưỡng nàng theo hướng nào nữa.Gần hai năm nay không hiểu sao đột nhiên lại có hứng thú với việc kinh doanh, hiện giờ đang lẽo đẽo theo sau Cửu thúc học làm buôn bán, Cửu a ca cũng thật là thương đứa chất nữ này, trực tiếp giao cho nàng một cửa hàng phấn son và một cửa hàng may mặc ở kinh thành để luyện tập.Chậc~ thật là phóng khoáng, chẳng lẽ không sợ nàng làm lỗ đến mức trắng tay sao.Chẳng qua nha đầu này tính toán sổ sách quả là một tay cừ khôi, An Thanh cũng không gò bó nàng, để mặc nàng tự do phát triển, dù sao cổ phần trong việc kinh doanh của Cửu a ca bà vốn có phần, nếu nhà đầu này học hành không tệ, đến lúc đó giao hết cho nàng quản lý là được.An Thanh và Dận Kì (sau khi Ung Chính kế vị, để tránh húy kỵ nên đổi tên thành Doãn Kỳ) đối với các con mình luôn rất hài lòng, bất kể chúng thích làm gì, chỉ cần không loạn kỉ cương, bà đều vô điều kiện ủng hộ, cũng không mù quáng ép buộc chúng phải so bì với con cái nhà người ta.Hoằng Ngang thì một lòng một dạ đặt trên mảnh ruộng kia, từ nhỏ đi học ở Thượng Thư phòng đã theo kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, mỗi lần thành tích tiểu khảo đều xếp chót, Khang Hi vì chuyện này còn tìm Dận Kì nói chuyện, nhưng lại bị Dận Kì lấp l**m cho qua.Bởi vì bọn họ rất hiểu tâm tính của con mình, giống như Hoằng Ngang, cậu tuy không hứng thú với Tứ Thư Ngũ Kinh, đọc sách cũng chỉ hiểu khái quát chứ không bao giờ đào sâu, nhưng đối với nông thư thì hận không thể mổ xẻ từng chữ một, An Thanh cảm thấy như vậy cũng tốt, mỗi người có một chuyên môn mà.Nhã Lợi Kì cũng là như thế.Hoàng hậu cũng thực sự rất thích Nhã Lợi Kì, khi còn nhỏ đã quý không chịu nổi, lớn lên lại càng quý hơn, chủ yếu là nha đầu này cũng thân thiết, từ nhỏ đã gần gũi với người Tứ bá mẫu là bà ấyÔi~ nếu không phải thấy Dận Kì và An Thanh chỉ có một mụn nữ nhi quý báu này, bà ấy đã mặt dày đòi bọn họ cho Nhã Lợi Kì làm con nuôi của mình rồi, lúc đó bà ấy nhất định sẽ đi tìm Hoàng thượng cầu một ân điển, lập tức phong nàng làm Cố Luân Công chúa.“Tứ bá mẫu, việc làm con nuôi hay không cũng chỉ là hình thức thôi, bất kể thế nào, trong lòng Nhã Lợi Kì đều thân thiết với Tứ bá mẫu mà.” Nhã Lợi Kì cười hì hì đáp lại.Nói xong, nàng cũng không quên quay sang an ủi An Thanh: “Ngạch nương đừng ghen tị nha, nữ nhi cũng thân với người mà, người và Tứ bá mẫu như nhau!”An Thanh nhìn nha đầu kia đang múa mép khua môi, rất bất đắc dĩ nói: “Con chỉ được cái mồm dẻo, Tứ tẩu, tẩu đừng để ý tới nha đầu này, nha đầu này có cái miệng dẻo quẹo chết người không đền mạng, chẳng biết là giống ai nữa.”Hoàng hậu nghe vậy, trêu chọc nhìn An Thanh: “Còn giống ai được nữa, muội chứ ai.”Ngoài ngạch nương là An Thanh ra thì còn ai được nữa, tính cách của Nhã Lợi Kì rõ ràng là đúc từ một khuôn với bà mà ra, người tinh mắt đều nhìn ra được mà.An Thanh nhướng mày, bà đâu có quá đáng thế chứ, nhưng nghĩ lại đức hạnh của mình trước mặt Nghi Phi, thành thật mà nói, bà quả thực không thể phản bác.Ở cung Hoàng hậu một lát, An Thanh liền dẫn đôi trai gái đến cung của Nghi Phi, Nghi Phi hiện giờ không còn ở Dực Khôn Cung nữa, sau khi Ung Chính đăng cơ, các phi tần của Khang Hi tự nhiên phải dời chỗ, nếu không thì phi tần của tân đế phải ở đâu.Nghi Phi hiện nay đã dời đến Thọ Khang Cung ở, cùng ở đó còn có Huệ Phi và Vinh Phi, những hậu phi của Khang Hi.Ung Chính sau khi đăng cơ liền ngay lập tức phong thâm mẫu của mình là Đức Phi làm Hoàng thái hậu, dời đến Ninh Thọ Cung cư ngụ, tuy nhiên nghe nói Đức Phi lúc này vẫn chưa dời cung, mẫu tử hai người vẫn còn đang giằng co với nhau.Đến Ninh Thọ Cung, An Thanh lại được thông báo rằng Nghi Phi vừa mới được Đức Phi mời đến Vĩnh Hòa Cung. 

Hoàng hậu tự nhiên là rất hưởng thụ, bà ấy vỗ vỗ cánh tay Nhã Lợi Kì, nhìn An Thanh cảm thán: “Thời gian trôi thật nhanh, giờ Nhã Lợi Kì của chúng ta đã là đại cô nương duyên dáng yêu kiều rồi.”

An Thanh nhìn khuôn mặt ngày càng thanh tú của nữ nhi, thầm nghĩ chẳng phải sao, nha đầu này nay cũng mười bốn tuổi rồi, nhưng cái tính nết này thì chẳng thay đổi chút nào.

Vẫn là cái tính khí hấp tấp vội vàng đó, thích nhất là cưỡi ngựa và bắn tên, ngược lại những thứ cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá mà nữ tử trong kinh yêu thích thì lại chẳng có chút hứng thú nào, An Thanh đôi khi cũng chẳng biết phải bồi dưỡng nàng theo hướng nào nữa.

Gần hai năm nay không hiểu sao đột nhiên lại có hứng thú với việc kinh doanh, hiện giờ đang lẽo đẽo theo sau Cửu thúc học làm buôn bán, Cửu a ca cũng thật là thương đứa chất nữ này, trực tiếp giao cho nàng một cửa hàng phấn son và một cửa hàng may mặc ở kinh thành để luyện tập.

Chậc~ thật là phóng khoáng, chẳng lẽ không sợ nàng làm lỗ đến mức trắng tay sao.

Chẳng qua nha đầu này tính toán sổ sách quả là một tay cừ khôi, An Thanh cũng không gò bó nàng, để mặc nàng tự do phát triển, dù sao cổ phần trong việc kinh doanh của Cửu a ca bà vốn có phần, nếu nhà đầu này học hành không tệ, đến lúc đó giao hết cho nàng quản lý là được.

An Thanh và Dận Kì (sau khi Ung Chính kế vị, để tránh húy kỵ nên đổi tên thành Doãn Kỳ) đối với các con mình luôn rất hài lòng, bất kể chúng thích làm gì, chỉ cần không loạn kỉ cương, bà đều vô điều kiện ủng hộ, cũng không mù quáng ép buộc chúng phải so bì với con cái nhà người ta.

Hoằng Ngang thì một lòng một dạ đặt trên mảnh ruộng kia, từ nhỏ đi học ở Thượng Thư phòng đã theo kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, mỗi lần thành tích tiểu khảo đều xếp chót, Khang Hi vì chuyện này còn tìm Dận Kì nói chuyện, nhưng lại bị Dận Kì lấp l**m cho qua.

Bởi vì bọn họ rất hiểu tâm tính của con mình, giống như Hoằng Ngang, cậu tuy không hứng thú với Tứ Thư Ngũ Kinh, đọc sách cũng chỉ hiểu khái quát chứ không bao giờ đào sâu, nhưng đối với nông thư thì hận không thể mổ xẻ từng chữ một, An Thanh cảm thấy như vậy cũng tốt, mỗi người có một chuyên môn mà.

Nhã Lợi Kì cũng là như thế.

Hoàng hậu cũng thực sự rất thích Nhã Lợi Kì, khi còn nhỏ đã quý không chịu nổi, lớn lên lại càng quý hơn, chủ yếu là nha đầu này cũng thân thiết, từ nhỏ đã gần gũi với người Tứ bá mẫu là bà ấy

Ôi~ nếu không phải thấy Dận Kì và An Thanh chỉ có một mụn nữ nhi quý báu này, bà ấy đã mặt dày đòi bọn họ cho Nhã Lợi Kì làm con nuôi của mình rồi, lúc đó bà ấy nhất định sẽ đi tìm Hoàng thượng cầu một ân điển, lập tức phong nàng làm Cố Luân Công chúa.

“Tứ bá mẫu, việc làm con nuôi hay không cũng chỉ là hình thức thôi, bất kể thế nào, trong lòng Nhã Lợi Kì đều thân thiết với Tứ bá mẫu mà.” Nhã Lợi Kì cười hì hì đáp lại.

Nói xong, nàng cũng không quên quay sang an ủi An Thanh: “Ngạch nương đừng ghen tị nha, nữ nhi cũng thân với người mà, người và Tứ bá mẫu như nhau!”

An Thanh nhìn nha đầu kia đang múa mép khua môi, rất bất đắc dĩ nói: “Con chỉ được cái mồm dẻo, Tứ tẩu, tẩu đừng để ý tới nha đầu này, nha đầu này có cái miệng dẻo quẹo chết người không đền mạng, chẳng biết là giống ai nữa.”

Hoàng hậu nghe vậy, trêu chọc nhìn An Thanh: “Còn giống ai được nữa, muội chứ ai.”

Ngoài ngạch nương là An Thanh ra thì còn ai được nữa, tính cách của Nhã Lợi Kì rõ ràng là đúc từ một khuôn với bà mà ra, người tinh mắt đều nhìn ra được mà.

An Thanh nhướng mày, bà đâu có quá đáng thế chứ, nhưng nghĩ lại đức hạnh của mình trước mặt Nghi Phi, thành thật mà nói, bà quả thực không thể phản bác.

Ở cung Hoàng hậu một lát, An Thanh liền dẫn đôi trai gái đến cung của Nghi Phi, Nghi Phi hiện giờ không còn ở Dực Khôn Cung nữa, sau khi Ung Chính đăng cơ, các phi tần của Khang Hi tự nhiên phải dời chỗ, nếu không thì phi tần của tân đế phải ở đâu.

Nghi Phi hiện nay đã dời đến Thọ Khang Cung ở, cùng ở đó còn có Huệ Phi và Vinh Phi, những hậu phi của Khang Hi.

Ung Chính sau khi đăng cơ liền ngay lập tức phong thâm mẫu của mình là Đức Phi làm Hoàng thái hậu, dời đến Ninh Thọ Cung cư ngụ, tuy nhiên nghe nói Đức Phi lúc này vẫn chưa dời cung, mẫu tử hai người vẫn còn đang giằng co với nhau.

Đến Ninh Thọ Cung, An Thanh lại được thông báo rằng Nghi Phi vừa mới được Đức Phi mời đến Vĩnh Hòa Cung.

 

Xuyên Tới Triều Thanh Ngày Ngày Làm RuộngTác giả: Mê Đồ Vị PhảnTruyện Cổ Đại, Truyện Điền Văn, Truyện Ngôn Tình, Truyện Nữ Cường, Truyện SủngNăm Khang Hi thứ ba mươi lăm, mùa đông. Tại đại trướng trên thảo nguyên, nơi trú đóng của Khoa Nhĩ Thấm Tả Dực Hậu Kỳ. Một thiếu nữ khoác trang phục Mông Cổ đang cúi người trước bàn múa bút thàn văn, bên cạnh nàng là một chồng sách dày, thỉnh thoảng nàng lại nghiêng người lật sách để tra cứu điều gì đó. Thị nữ bước tới xem xét, đoạn quay người cho thêm than vào lò sưởi, rồi khuyên nhủ: “Cách cách, người đã viết gần hai canh giờ rồi, xin hãy nghỉ ngơi một chút đi ạ.” An Thanh ngẩng đầu nhìn nàng ta một cái, nhưng tay vẫn không hề dừng lại, chỉ thuận miệng đáp: “Không vội, chỉ còn chút nữa là kết thúc rồi.” Tử Tô thầm thở dài, câu này nàng ta đã nghe chủ tử nói từ một canh giờ trước rồi. Là thị nữ thân cận, Tử Tô đã sớm quen với vẻ ngoài lấy lệ của Cách cách nhà mình, song, lời khuyên vẫn phải tiếp tục. Nhưng chưa kịp mở miệng, bên ngoài cửa chợt vang lên một tràng âm thanh ồn ào. “Tất cả tránh ra cho bản cách cách, ban ngày ban mặt chặn cửa làm chi, lẽ nào bên trong có chuyện gì không… Hoàng hậu tự nhiên là rất hưởng thụ, bà ấy vỗ vỗ cánh tay Nhã Lợi Kì, nhìn An Thanh cảm thán: “Thời gian trôi thật nhanh, giờ Nhã Lợi Kì của chúng ta đã là đại cô nương duyên dáng yêu kiều rồi.”An Thanh nhìn khuôn mặt ngày càng thanh tú của nữ nhi, thầm nghĩ chẳng phải sao, nha đầu này nay cũng mười bốn tuổi rồi, nhưng cái tính nết này thì chẳng thay đổi chút nào.Vẫn là cái tính khí hấp tấp vội vàng đó, thích nhất là cưỡi ngựa và bắn tên, ngược lại những thứ cầm kỳ thi họa, thêu thùa may vá mà nữ tử trong kinh yêu thích thì lại chẳng có chút hứng thú nào, An Thanh đôi khi cũng chẳng biết phải bồi dưỡng nàng theo hướng nào nữa.Gần hai năm nay không hiểu sao đột nhiên lại có hứng thú với việc kinh doanh, hiện giờ đang lẽo đẽo theo sau Cửu thúc học làm buôn bán, Cửu a ca cũng thật là thương đứa chất nữ này, trực tiếp giao cho nàng một cửa hàng phấn son và một cửa hàng may mặc ở kinh thành để luyện tập.Chậc~ thật là phóng khoáng, chẳng lẽ không sợ nàng làm lỗ đến mức trắng tay sao.Chẳng qua nha đầu này tính toán sổ sách quả là một tay cừ khôi, An Thanh cũng không gò bó nàng, để mặc nàng tự do phát triển, dù sao cổ phần trong việc kinh doanh của Cửu a ca bà vốn có phần, nếu nhà đầu này học hành không tệ, đến lúc đó giao hết cho nàng quản lý là được.An Thanh và Dận Kì (sau khi Ung Chính kế vị, để tránh húy kỵ nên đổi tên thành Doãn Kỳ) đối với các con mình luôn rất hài lòng, bất kể chúng thích làm gì, chỉ cần không loạn kỉ cương, bà đều vô điều kiện ủng hộ, cũng không mù quáng ép buộc chúng phải so bì với con cái nhà người ta.Hoằng Ngang thì một lòng một dạ đặt trên mảnh ruộng kia, từ nhỏ đi học ở Thượng Thư phòng đã theo kiểu ba ngày đánh cá hai ngày phơi lưới, mỗi lần thành tích tiểu khảo đều xếp chót, Khang Hi vì chuyện này còn tìm Dận Kì nói chuyện, nhưng lại bị Dận Kì lấp l**m cho qua.Bởi vì bọn họ rất hiểu tâm tính của con mình, giống như Hoằng Ngang, cậu tuy không hứng thú với Tứ Thư Ngũ Kinh, đọc sách cũng chỉ hiểu khái quát chứ không bao giờ đào sâu, nhưng đối với nông thư thì hận không thể mổ xẻ từng chữ một, An Thanh cảm thấy như vậy cũng tốt, mỗi người có một chuyên môn mà.Nhã Lợi Kì cũng là như thế.Hoàng hậu cũng thực sự rất thích Nhã Lợi Kì, khi còn nhỏ đã quý không chịu nổi, lớn lên lại càng quý hơn, chủ yếu là nha đầu này cũng thân thiết, từ nhỏ đã gần gũi với người Tứ bá mẫu là bà ấyÔi~ nếu không phải thấy Dận Kì và An Thanh chỉ có một mụn nữ nhi quý báu này, bà ấy đã mặt dày đòi bọn họ cho Nhã Lợi Kì làm con nuôi của mình rồi, lúc đó bà ấy nhất định sẽ đi tìm Hoàng thượng cầu một ân điển, lập tức phong nàng làm Cố Luân Công chúa.“Tứ bá mẫu, việc làm con nuôi hay không cũng chỉ là hình thức thôi, bất kể thế nào, trong lòng Nhã Lợi Kì đều thân thiết với Tứ bá mẫu mà.” Nhã Lợi Kì cười hì hì đáp lại.Nói xong, nàng cũng không quên quay sang an ủi An Thanh: “Ngạch nương đừng ghen tị nha, nữ nhi cũng thân với người mà, người và Tứ bá mẫu như nhau!”An Thanh nhìn nha đầu kia đang múa mép khua môi, rất bất đắc dĩ nói: “Con chỉ được cái mồm dẻo, Tứ tẩu, tẩu đừng để ý tới nha đầu này, nha đầu này có cái miệng dẻo quẹo chết người không đền mạng, chẳng biết là giống ai nữa.”Hoàng hậu nghe vậy, trêu chọc nhìn An Thanh: “Còn giống ai được nữa, muội chứ ai.”Ngoài ngạch nương là An Thanh ra thì còn ai được nữa, tính cách của Nhã Lợi Kì rõ ràng là đúc từ một khuôn với bà mà ra, người tinh mắt đều nhìn ra được mà.An Thanh nhướng mày, bà đâu có quá đáng thế chứ, nhưng nghĩ lại đức hạnh của mình trước mặt Nghi Phi, thành thật mà nói, bà quả thực không thể phản bác.Ở cung Hoàng hậu một lát, An Thanh liền dẫn đôi trai gái đến cung của Nghi Phi, Nghi Phi hiện giờ không còn ở Dực Khôn Cung nữa, sau khi Ung Chính đăng cơ, các phi tần của Khang Hi tự nhiên phải dời chỗ, nếu không thì phi tần của tân đế phải ở đâu.Nghi Phi hiện nay đã dời đến Thọ Khang Cung ở, cùng ở đó còn có Huệ Phi và Vinh Phi, những hậu phi của Khang Hi.Ung Chính sau khi đăng cơ liền ngay lập tức phong thâm mẫu của mình là Đức Phi làm Hoàng thái hậu, dời đến Ninh Thọ Cung cư ngụ, tuy nhiên nghe nói Đức Phi lúc này vẫn chưa dời cung, mẫu tử hai người vẫn còn đang giằng co với nhau.Đến Ninh Thọ Cung, An Thanh lại được thông báo rằng Nghi Phi vừa mới được Đức Phi mời đến Vĩnh Hòa Cung. 

Chương 542