Nói về lý do vì sao ta lại bảo cái kịch bản này cũ kỹ, ấy là bởi vì ngay khi vừa mới chào đời, ta đã nghe thấy tiếng mẫu thân nức nở bên tai. "Bảo bảo, nương thực xin lỗi con." Ta còn chưa kịp nghe rõ câu tiếp theo thì một bóng người cưỡi ngựa lướt qua như gió, dứt khoát bế thốc ta đi. Ta chỉ kịp trơ mắt nhìn cỗ xe ngựa của mẫu thân dần dần khuất xa phía cuối con đường. Chuyện gì thế này? Ta vừa mới ra đời đã bị bắt cóc rồi sao? Nhưng thân thể trẻ sơ sinh chẳng cho phép ta suy nghĩ nhiều, cơn buồn ngủ ập đến, ta liền thiếp đi mất. Đến khi tỉnh lại, bên tai ta vang lên giọng nói cung kính của một phụ nhân. "Vương gia bớt nóng nảy, tiểu quận chúa chỉ là ngủ thôi, không có việc gì đáng ngại đâu ạ." Người nam nhân đang bế ta vào lòng run nhẹ, giọng nói đầy vẻ nôn nóng. "Con bé đã ngủ hồi lâu rồi mà vẫn chưa tỉnh, nếu có chuyện gì xảy ra, bổn vương nhất định sẽ hỏi tội các ngươi!" Sau đó là tiếng quỳ lạy xôn xao của đám người hầu kẻ hạ. Ta nỗ lực mở to đôi mắt, nhìn chằm chằm nam nhân…
Tác giả: