Mùa xuân đến rồi. Vạn vật đều hồi sinh. Mẹ tôi thì đột nhiên rất thích giục cưới. Còn tôi thì "nổi tiếng" vì những lần đi xem mắt cho có lệ. Mẹ tôi là người tốt, nhưng có một điểm, tính ganh đua của mẹ rất mạnh. Từ khi những người bạn chơi bài của mẹ lần lượt trở thành bà nội, bà ngoại, mẹ tôi ngoài mặt không nói gì nhưng trong lòng thì gấp đến mức môi nứt nẻ vì lo lắng. Mỗi ngày, câu đầu tiên mẹ nói khi tôi vừa thức dậy là hỏi tôi đã tìm được người yêu chưa. Hồi nhỏ, tôi muốn nuôi chó. Mẹ tôi: "Không được." Bây giờ, mẹ muốn có cháu bế. Tôi: "Không cho." Tôi mới hai mươi lăm tuổi. Nhìn cái kiểu một tuần sắp xếp cho tôi đi xem mắt đến mười lần của mẹ, người không biết còn tưởng tôi đã năm mươi lăm tuổi rồi. Mẹ là người nóng tính, còn tôi là đứa cứng đầu. Để giữ hòa khí gia đình và tránh xung đột không cần thiết giữa mẹ và con gái. Lần nào đi xem mắt, tôi cũng đi. Nhưng lần nào cũng trở về tay không. Thật sự không phải vì tôi kén chọn. Chủ yếu là vì các bà mai bây giờ không chọn đàn ông…
Tác giả: